***
Tô Mai đ.á.n.h Tiêu Ái Quốc một trận tơi bời.
Thẩm Hồng sầu não rít liền hai điếu t.h.u.ố.c. Lần đều tận mắt chứng kiến cô đ.á.n.h , hơn nữa Tiêu Ái Quốc hề trêu chọc gì Tô Mai, là cô chủ động vác xác đến tận nơi tẩn . Ông thiên vị cũng chẳng thiên vị kiểu gì.
“Nói , các giải quyết thế nào?”
Tô Mai dang hai tay, vẻ mặt dửng dưng: “Chú hỏi .”
Tiêu Ái Quốc ôm khuôn mặt sưng vù như đầu heo, ủy khuất : “ thể hỏi cô một câu, tại cô đ.á.n.h ?”
Thẩm Hồng: “……”
Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của kìa. Thôi , là ông lo xa quá, chuyện hôm nay xem vẫn dễ giải quyết chán.
Tô Mai: “Trong lòng chút liêm sỉ nào ? Ai cho phép truyền tin tức của về nhà?”
Tiêu Ái Quốc: “……”
Lúc đó mới xuống nông thôn, trong lòng còn ghi hận chuyện Tô Mai vạch trần quan hệ giữa và Tô Lan, cộng thêm việc chân ướt chân ráo đến nơi ăn đòn, nên mới nghĩ cách ngáng chân Tô Mai cho bõ ghét.
Tô Mai ngã thì , nhưng thì ăn no đòn .
Chuyện là cái quái gì trời!
“... cũng sai, bọn họ là nhà của cô, cho bọn họ thì gì sai chứ.”
Tiêu Ái Quốc vẫn còn cố cãi chày cãi cối, ỷ việc Thẩm Hồng ở đây, Tô Mai dám động thủ tiếp.
“Anh là cái thá gì mà đòi quản chuyện của ?”
Tô Mai lập tức phun một câu mặt .
“Tiêu Ái Quốc, đừng tưởng ai cũng cái toan tính trong đầu . Chẳng kiếm chuyện khó chịu ? Tô Mai xưa nay bao giờ chịu thiệt, thù là báo ngay lập tức.”
“Ai kiếm chuyện với cô chứ.”
Tiêu Ái Quốc ngượng ngùng mặt chỗ khác.
“Hừ.”
“Được , tất cả im miệng!”
Thẩm Hồng cắt ngang cuộc đối thoại của hai , rốt cuộc cũng tìm cơ hội để bênh vực "gà nhà".
“Đồng chí Tiêu Ái Quốc, sự đồng ý của đồng chí Tô Mai mà tự tiện tiết lộ thông tin cá nhân của cô , chuyện là sai.”
“Bí thư Thẩm, cho ngoài...”
“Cậu . Tô Mai đ.á.n.h là cô sai, chuyện cô nhận.”
Chillllllll girl !
“ , nhận, phạt thế nào thì phạt.”
Tô Mai phối hợp với Thẩm Hồng.
Lúc xách gậy tẩn Tiêu Ái Quốc, cô chuẩn sẵn tâm lý .
“……”
Tiêu Ái Quốc ngẩn . Mình đ.á.n.h một trận nhừ t.ử, cuối cùng thuộc về ?
Thẩm Hồng tiếp tục: “Còn , nên tùy tiện tiết lộ thông tin của khác, Tô Mai tức giận cũng là điều dễ hiểu.”
Tiêu Ái Quốc: “ mà...”
Thẩm Hồng: “Được , hai xin một câu coi như xong chuyện. Tô Mai, lát nữa cháu cắt hai cân thịt lợn đền bù cho Tiêu Ái Quốc.”
Tô Mai sảng khoái đồng ý ngay.
“Được thôi.”
Cô kẻ ngốc, rõ Thẩm Hồng đang thiên vị mà còn tiếc rẻ hai cân thịt ? Giải quyết thế là nhất .
Tiêu Ái Quốc: Hình như cả vụ việc chẳng cơ hội nào để lên tiếng cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-175-xin-loi-kieu-dan-mat.html.]
Ra khỏi trụ sở đại đội.
Tô Mai bộ dạng mặt mũi bầm dập của Tiêu Ái Quốc mà buồn .
Tiêu Ái Quốc giận mà dám gì, chỉ thể nghiến răng nghiến lợi: “Tô Mai, cô đừng quá đáng!”
“Phụt... Anh cứ chờ đấy, lát nữa mang thịt qua cho.”
“Tô Mai!!!”
“Ha ha ha ha ha ha...”
Tô Mai lớn bỏ .
“Mẹ kiếp!”
Tiêu Ái Quốc tức đến mức văng tục, nhưng chẳng gì Tô Mai, trong lòng nghẹn khuất hộc m.á.u.
Trước còn cảm thấy với Tô Mai, giờ xem cần thiết. Tô Mai ghét bỏ là đáng đời, cô xứng đáng như thế!
Tô Mai thật sự xách hai cân thịt lợn sang điểm thanh niên trí thức xin Tiêu Ái Quốc.
Đám thanh niên trí thức kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Ai mà ngờ đây là Tô Mai hống hách coi ai gì?
Chỉ Tiêu Ái Quốc là mặt nhăn như táo bón. Ai thèm chút thịt chứ, là đ.á.n.h thật sự đấy!
“Đồng chí Tiêu Ái Quốc, xin nhé, sẽ tay nhẹ hơn một chút.”
Tiêu Ái Quốc: Cạn lời, đúng là cạn lời đến tận cùng.
Đây là xin ?
Đây rõ ràng là khiêu khích!
“Tô Mai, cô đừng quá đáng.”
“Thịt của đây, lấy thì bảo?”
“Lấy!”
Tiêu Ái Quốc giật lấy miếng thịt, mặt tức đến tím tái.
“Lấy thịt thì chuyện hôm nay coi như xong nhé, về đây.”
Tô Mai nhanh như một cơn gió, căn bản cho Tiêu Ái Quốc cơ hội c.h.ử.i bới.
Tiêu Ái Quốc cũng chẳng dám đuổi theo mà c.h.ử.i, suýt chút nữa thì tự tức c.h.ế.t.
Trước thể yêu đương với Tô Mai nhỉ? Tại từng cảm thấy Tô Mai thích hợp cưới về vợ?
Bây giờ chỉ hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t cô !
***
Rằm tháng Giêng, ba Tô Mai chợ đồ cũ chúc Tết Lục Chiến Kiêu và Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu vui vẻ đích xuống bếp nấu nướng, nhưng Lục Chiến Kiêu ôn nhu dỗ dành ngoài.
“Em ngoài chơi với bọn trẻ , chỗ lo là .”
“Em cũng cho bọn trẻ nếm thử tay nghề của em mà.”
Thẩm Thanh Thu bĩu môi.
Lục Chiến Kiêu mà buồn , cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi đang chu của bà.
Vợ ông từ khi sức khỏe dần hồi phục, tính tình cũng ngày càng hoạt bát hơn.
Thẩm Thanh Thu đ.ấ.m nhẹ vai ông một cái.
“Ông cái gì thế, đừng để bọn trẻ thấy, già đầu còn trò, hổ c.h.ế.t .”