“Còn Hạ Chi là nhân tài gì chứ, phi!” Cô c.h.ử.i rủa, càng bước vài bước tới.
Sau khi giật lấy cúp thưởng, Giang Mạn ném mạnh nó xuống đất.
“Cho cô đắc ý !”
Chỉ ném cúp thưởng cũng thể cô hả giận, Giang Mạn dùng chân đá mạnh bàn một cái.
Trong bàn vốn dĩ nhiều đồ đạc, cú đá của cô khiến nó ma sát với mặt đất, phát âm thanh ch.ói tai.
Trùng hợp là, tiếng ma sát và tiếng cúp thưởng rơi mạnh xuống đất hòa .
Sau một tiếng "bốp" vang lên nặng nề, Giang Mạn đột nhiên sửng sốt.
Chỉ vì, cô thấy một góc của cúp thưởng văng .
“Sao dễ vỡ như ?” Giang Mạn giật .
Sau khi xong, cô lập tức bịt miệng , xung quanh.
Thấy xung quanh ai, Giang Mạn vội vã nhặt nó lên.
Cùng với góc văng đó, cũng vứt bỏ chân bàn dễ chú ý tới.
Nhìn vị trí của cúp thưởng sự khác biệt so với , Giang Mạn nhớ , xê dịch cúp thưởng một chút.
Đến cuối cùng, cô còn đẩy chiếc bàn về vị trí cũ.
Nga
Làm xong những việc , Giang Mạn thở phào nhẹ nhõm, nhân lúc xung quanh ai, cô vội vàng rời .
“Không , chỉ cần ai thấy, thì coi như chuyện gì xảy .” Giang Mạn lẩm bẩm bước khỏi phòng học.
Lời nhiều , ánh mắt Giang Mạn cũng còn hoảng loạn nữa.
Quá trình ăn uống cũng khá vui vẻ, dù cũng là Tô Trầm mời khách, ai dám càn.
“Hạ Chi, thật sự lợi hại!”
“Từ lúc máy bay mô hình của bay định, chắc chắn sẽ đoạt giải.”
“Khả năng học tập của đặc biệt mạnh, lúc còn đang nghiên cứu xem phát minh thế nào, bắt đầu lắp ráp linh kiện .”
Hạ Chi khen đến mức chút ngại ngùng, nhưng cũng hào phóng đón nhận.
“Mọi ăn , đừng chỉ mải chuyện.” Hạ Chi chào hỏi, “Còn gọi thêm mấy món hầm nữa, khẩu phần đều nhiều, ai cũng phần.”
Sau vài câu , khí trở nên vui vẻ hòa thuận.
Nào ngờ, càng ở trong những dịp vui vẻ thế , kẻ cố tình đến phá đám.
Vương lão bản nhíu mày.
Khoan , giọng quen thế nhỉ?
Thấy đúng là Tô Trầm và Hạ Chi đang mời ăn cơm, lão hừ lạnh một tiếng.
Hóa là bọn họ!
Kể từ khi bọn họ hại lão ăn , lão đành đến Kinh Thành, may mà gặp quý nhân, mới thể từ đầu, phất lên như diều gặp gió!
Lần thì bọn họ đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t !
Nghĩ ngợi, Vương lão bản dặn dò một câu.
“Các qua đó, đ.á.n.h cũng , chơi gái cũng , thấy bọn họ dễ chịu!”
Đám đàn em tự nhiên là răm rắp theo.
“Yo, ăn ngon miệng nhỉ?” Tên đàn em , cầm ghế đập thẳng xuống bàn.
Chỉ vài tiếng rắc rắc, thức ăn bàn văng tung tóe khắp nơi, bẩn hết cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-kieu-the-danh-da-sung-phu-phat-tai/chuong-288.html.]
Đám học sinh đều dọa sợ, bọn họ chẳng qua chỉ ngoài ăn bữa cơm, cớ đến mức ?
Tô Trầm dừng động tác gắp thức ăn cho Hạ Chi, lúc ngẩng đầu sang.
Có nữ sinh sợ hãi hét lên thất thanh.
“Á!”
Có lẽ cảm thấy tiếng hét của nữ sinh quá ồn ào, tên đàn em ném ghế , trong miệng còn c.h.ử.i rủa.
“Kêu cái gì mà kêu, kêu nữa ông đây g.i.ế.c c.h.ế.t mày.”
Nữ sinh dọa dám thêm lời nào, chỉ là dáng vẻ lóc đó, vô cùng chọc thương xót.
“Chậc chậc chậc, cái gì mà . Có tin , lát nữa ông đây thể cho mày sướng luôn!”
Đám đàn em thấy lời , đều kìm mà huýt sáo.
Ngay cả Hạ Chi đang chìm đắm trong sự tuyệt vời của bữa ăn , lúc cũng phát hiện điều bất thường, liền ngẩng đầu lên.
“Các đang gì ?” Hạ Chi chất vấn.
Chỉ là dáng vẻ đáng yêu vì ăn cơm mà đỏ bừng cả mặt , những khiến đám đàn em dừng tay, ngược còn khiến chúng đà lấn tới.
Mấy tên đàn em đầu liền lao về phía các nữ sinh.
Đặc biệt là khi thấy Hạ Chi xinh như , tên đàn em đầu liền dừng mặt Hạ Chi, còn một tay đút túi, tạo một dáng vẻ tự cho là ngầu.
“Em gái, em trông xinh thật đấy! Ngủ cùng chắc sướng lắm nhỉ?”
Vừa , càng huýt sáo với Hạ Chi.
Bàn tay gầy guộc như móng gà đó, định đưa sờ cằm Hạ Chi.
Đột nhiên thấy bóng mặt, nụ mặt Hạ Chi thu .
Cô trừng mắt tên đàn em đó, đưa tay tát một cái đ.á.n.h rơi cái móng vuốt của xuống.
“Suỵt.” Tên đàn em hít sâu một , Hạ Chi với ánh mắt chút kinh ngạc.
“Cút sang một bên!” Hạ Chi thấp giọng c.h.ử.i.
Tên đàn em dáng vẻ của Hạ Chi dọa sợ, lập tức rụt , lùi về phía .
Tuy nhiên, trò hề hề dừng ở đó.
Hạ Chi trông vẻ dễ chọc, nhưng đám nữ sinh còn cũng đủ để bọn chúng vui vẻ một phen.
Mấy tên đàn em khác lúc đến bên cạnh các nữ sinh khác, bàn tay heo sàm sỡ trêu ghẹo vẫn hề dừng .
“Các mau buông tay .” Có nam sinh ở bên cạnh bảo vệ.
đám đàn em đông , bọn họ dù lòng cản cũng cản nổi.
Đồng t.ử Tô Trầm khẽ nheo , kéo Hạ Chi gần , cảnh cáo đám .
“Các mau dừng tay , nếu hậu quả tự chịu.”
Lời của thật sự chút tác dụng, vài dừng tay về phía Tô Trầm.
Các bạn học khác nhân cơ hội vội vàng trốn cùng , nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t buông.
Sắc mặt Tô Trầm hề lên chút nào, lạnh một tiếng, “Xem các đúng là chấp mê bất ngộ.”
Chỉ thấy một tên đàn em trong đó đột nhiên bước hai bước, chế nhạo Tô Trầm, “Mày tính là cái thá gì?”
Lời thốt , đám đàn em càng thêm ngông cuồng.
“Cái thứ xách giày cho bọn tao cũng xứng, còn ở đây mấy lời văn vẻ gì chứ?”