Cải thiện bữa ăn
“Được, thôi!” Có cô ở đây thì đúng là xảy vấn đề gì , Diệp Tuế Vãn cũng gò bó cô nữa. Hai khỏi văn phòng, thấy Khương Cảnh từ xe bước xuống.
“Khương đại ca, đến ạ?” Diệp Tuế Vãn chào hỏi.
“Đến đây, Hai em ?” Khương Cảnh là duy nhất cho đến hiện tại vẫn gặp Diệp Hành và Giang Tuy.
“Ở trong phòng ạ, thôi!” Diệp Tuế Vãn dứt lời, cửa văn phòng của Thẩm Tứ mở .
“Lão Khương!” Diệp Hành hét lớn.
“Chà, hai ngày càng cường tráng đấy!” Khương Cảnh nhướng mày nhận xét.
“Không , A Tuy vẫn dáng vẻ như cũ, chỉ là thêm chút cơ bắp thôi.” Giang Tuy còn kịp mở miệng thì Diệp Hành . Khương Cảnh khóe miệng giật giật, cũng cần thiết toẹt như chứ.
“ đúng đúng! Hôm nay say về nhé!” Khương Cảnh thấy mấy tề tựu đông đủ liền vui vẻ .
“Vậy thì , tiểu còn về nhà nữa. Buổi trưa là ăn cơm ở đây, là chúng ăn ở đây ngủ đây luôn?” Diệp Hành đề nghị.
“Không ạ! Hay là về nhà .” Diệp Tuế Vãn lên tiếng. Điều kiện bên thô sơ, một ngủ còn chứ mấy đàn ông thì . Về nhà ít nhất còn chỗ ngủ cho họ, thì về đến nhà còn thể bảo Lưu thúc và Tiêu Ngự Yến đưa về.
“Được, lời tiểu !”
“Vậy chúng đến phân xưởng ! Chiến hữu của đều thích ăn Tương nấm tươi của chúng , về mang theo thật nhiều mới !” Diệp Hành tự hào . Đây chính là do em gái nghiên cứu mà! Có thể tự hào ?
Diệp Tuế Vãn thấy liền hỏi: “Anh Hai, chỗ các ăn uống lắm ?”
“Ừm, !” Diệp Hành thật. Đối với mấy mặt thì gì giấu giếm, hơn nữa cũng chỉ đang trần thuật sự thật thôi.
“Anh Hai, xem cơ hội nào để em đến quân khu các cải thiện bữa ăn một chút nhỉ? Anh em là chuyên gia phối hợp dinh dưỡng của binh đoàn bọn em đấy.” Diệp Tuế Vãn hai mắt phát sáng, càng nghĩ càng thấy hi vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-my-nhan-tuyet-sac-ket-hon-than-toc-theo-chong-quan-nhan-quay-tung-troi/chuong-520.html.]
Diệp Hành cũng ánh mắt chớp động. Trước đây từng bảo tiểu tùy quân, sẽ cố gắng tiến lên để xin một căn nhà độc lập cho cô ở. Đây chẳng là sắp thực hiện ! “Tiểu , cảm thấy thể đấy! Đợi về nhà sẽ gọi điện thoại cho lãnh đạo. Yên tâm, bảo lão Tiêu cùng qua đó luôn, sẽ sắp xếp nhiệm vụ cho ! Coi như là mượn một thời gian .” Diệp Hành kích động .
Giang Tuy cũng vui lây! Thế chẳng thể ngày ngày gặp Diệp Tuế Vãn !
“A, thật sự ạ? Anh Hai, em chỉ là đề nghị thôi, cứ hỏi thử xem, cũng ạ!” Diệp Tuế Vãn mặc dù quả thực sống cùng Hai một thời gian, hơn nữa từ tận đáy lòng cô để các chiến sĩ ở những vùng hẻo lánh ăn ngon một chút. Thời buổi điều kiện đều , nhưng nếu cô thể mang đến một đổi thì cô vẫn sẵn lòng . Nếu quân khu Tây Bắc nâng cao về mặt ăn uống, chừng thực đơn cô cung cấp thể phổ biến các quân khu quốc đấy! Chỉ các chiến sĩ quốc đều ăn đủ dinh dưỡng, ăn no, nuôi dưỡng cơ thể thật thì mới thể rèn luyện những lính bách chiến bách thắng. Vào giai đoạn v.ũ k.h.í mấy phát triển như hiện tại, yếu tố con càng trở nên đặc biệt quan trọng.
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Tuế Vãn cảm thấy v.ũ k.h.í tự động hóa và điện t.ử chiến quả thực vô cùng cần thiết!
“Được , Hai !” Diệp Hành đáp.
Diệp Tiện ở một bên thầm nghĩ: Viện nghiên cứu của họ cũng cần chứ! so với nhị , điều kiện của quả thực hơn nhiều, nên tạm thời tranh với nữa. Hơn nữa chuyện nếu nhị mở miệng thì chắc chắn sẽ thành công thôi. Xem ngày tiểu Tây Bắc còn xa nữa .
Nhóm chuyện đến phân xưởng. Chỉ là khi , họ đều tiến hành khử trùng bằng cồn. Cồn bây giờ cơ bản đều là lên men mà , Diệp Tuế Vãn bộ tịch mua lượng lớn từ Thời quang thương thành, đó do Thẩm Tứ định kỳ bổ sung cho xưởng. Đối với đồ ăn, phương diện vệ sinh nhất định theo kịp. Tất cả các dụng cụ cũng sẽ định kỳ khử trùng ở nhiệt độ cao.
“Tiểu , chỗ của em thật đấy!” Diệp Hành và Giang Tuy đầu tiên thấy đều nhịn mà tán thưởng.
“Hì hì, còn vì ngon ! Biết ăn thì sẽ , thế là nghiên cứu thôi ạ!” Diệp Tuế Vãn híp mắt .
Tham quan xong phân xưởng cũng sắp đến giờ cơm trưa, lúc chuẩn về nhà. Dù em tề tựu, bắt buộc uống một trận trò.
“Tình Tình, em theo Thẩm chậm một chút xuống xe nhé, chị đây.”
“Vâng ạ chị Diệp.” Lý Tình ngoan ngoãn đáp. Ba họ chung một xe về, những khác đều xe của Khương Cảnh.
“Bà ơi, Triều Triều, Mộ Mộ, cháu về đây!” Diệp Tuế Vãn thấy đều đang ở phòng khách vui vẻ.
Nga
“Hửm? Không ăn cơm ở xưởng ? Sao về , chuyện gì xảy ?” Quế bà bà căng thẳng hỏi.
“Bà ơi chuyện gì ạ, đây chẳng Khương Cảnh đến , uống rượu, mà ở xưởng uống say thì ai chăm sóc, chi bằng về nhà . Vừa Hai cũng ăn cơm cháu nấu nữa. Cháu bếp lo liệu đây, bà cứ trông bọn trẻ là ạ.”