Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 100: Tiểu thư nhà giàu

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:29:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng tàm tạm.” Họ cũng đùa giỡn quá trớn, còn lên giường lâu ngáy vang.

 

Triệu Tiểu Lan ngoài trời còn tối, xem hai vị mệt, cho nên mới ngủ ngay. Cô cũng buồn ngủ, nên cũng quan tâm hai đang thi ngáy , chỉ lẳng lặng sách. Đến gần giờ cơm tối, cô lấy nước, đó lấy bánh nướng mang theo ăn với dưa muối. Ăn xong dọn dẹp, cô phát hiện tàu đến một ga, ở đây dường như sẽ dừng hai mươi phút mới tiếp. Triệu Tiểu Lan cũng ngoài mua đồ, chỉ thấy trời tối liền ngủ một giấc, dù tàu cũng gì để .

 

xuống thấy lục tục lên tàu, tiếp theo, giường đối diện cô một cô gái đến, hai mươi tuổi, ăn mặc thời trang. Quần bó, giày da nhỏ, tất trắng, mặc một chiếc áo sơ mi ca rô ngắn.

 

Thôi , đây là trang phục thịnh hành nhất thời đại , nhưng cách phối đồ Triệu Tiểu Lan liền cảm thấy khó coi.

 

Trước tiên đến quần bó, mấy năm nay vẫn luôn dẫn đầu xu hướng, các cô gái trong thành phố đều một chiếc quần bó như mới . loại quần lúc đó và mấy năm thật sự khác , chút rộng, nhưng phần bó sát. Nếu phối với một đôi giày nhỏ và một chiếc áo khoác dài che m.ô.n.g lẽ còn hơn, nhưng áo ngắn phối với quần như luôn cảm thấy hổ, đặc biệt là khi cô cúi xuống đặt hành lý, Triệu Tiểu Lan ngẩng đầu thể thấy hình dáng cơ bản của m.ô.n.g cô .

 

Cô vội đầu sang một bên , may mà là nam đồng chí, nếu thật sự là chỗ trốn.

 

ngờ cô gái thời trang đó đầu cô một cái, nhíu mày : “Mùi gì , khó ngửi thế?”

 

Triệu Tiểu Lan ngẩn , cô gái ý gì? Là đang chất vấn là đang trách giấu thứ gì đó bốc mùi như ?

 

Thật đây là mùi gì, là mùi hôi chân của bốn lầu. cô vốn là quân tẩu, tự nhiên thể chuyện hổ như , tiên còn giữ gìn hình tượng cho hai vị sĩ quan lầu. Thế là cô giả vờ thấy, đầu ngủ.

 

Vốn tưởng phản ứng thì đối phương sẽ thôi, nào ngờ cô dùng tay chọc cô một cái : “Này, chuyện với cô đấy!”

 

Triệu Tiểu Lan liền cau mày dậy , : “Vị đồng chí , xin hãy lịch sự một chút, tên là .”

 

“Cô thế, mang đồ mùi tàu hỏa mà còn gì đến lịch sự, thật chút ý thức công cộng nào.” Vị tiểu thư nhà giàu chống nạnh cau mày .

 

“Mọi ngoài đều dễ dàng, cô nhịn một chút ?” Triệu Tiểu Lan hạ giọng, hai vị giường chắc chắn nhiều ngày ngủ ngon. Cho nên cô cũng một sự nhịn chín sự lành, để hai vị giường hổ.

 

“Dựa nhịn? Cô mau vứt thứ đó , nếu đừng trách gọi nhân viên phục vụ đến.” Tiểu thư nhà giàu ầm lên, lập tức qua đường về phía , và một nam nhân viên phục vụ cũng tới, hỏi: “Sao ?”

 

“Cô gái quê mang thứ gì mùi đến, mùi quá khó ngửi, đồng chí xem xử lý thế nào?” Tiểu thư nhà giàu chỉ Triệu Tiểu Lan mách lẻo.

 

Mà nam nhân viên phục vụ kịp gì thì vị chỉ đạo viên ở giường của Triệu Tiểu Lan dậy, chủ động nhận : “Xin đồng chí nhân viên phục vụ, thật mùi là do chân hôi của chúng bốc , liên quan đến nữ đồng chí giường . Hai chúng dẫn tân binh từ huyện A đến đây thì đúng lúc gặp một công trường xảy sự cố, nhiều công nhân thương, thế là chúng cho họ mượn xe và tài xế để đưa bệnh bệnh viện, đó chúng hành quân gấp một mạch đến đây lên xe. Chúng chạy cả ngày đều mệt nên rửa chân lên ngủ, cho nên thật sự với .”

 

Từ thành phố A chạy đến ga tàu, đó thật sự cần sức chịu đựng lớn, cho nên chân hôi gì đó thể hiểu .

 

Thế là một vài : “Các chiến sĩ thà vất vả cũng phục vụ nhân dân, thật đáng kính trọng, nữ đồng chí nếu cô chê mùi thì chúng thể đổi chỗ cho cô.”

 

Cô tiểu thư nhà giàu cho mất mặt, đó sang Triệu Tiểu Lan : “Cô đàn bà hảo tâm, rõ là mùi gì mà , xem mất mặt ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-100-tieu-thu-nha-giau.html.]

 

Triệu Tiểu Lan như quái vật, đó lạnh : “Tại cho cô, nếu thẳng thì hai vị đồng chí giường sẽ hổ bao? Nếu cô hùng hổ dọa thì cũng sẽ xảy chuyện như , tiểu thư nhà giàu điều như cô thật đúng là khó hầu hạ.”

 

, vị nữ đồng chí thể bắt nạt cô gái nhỏ , cô là bình thường.” Nhân viên phục vụ cũng như .

 

Mà Trình Chỉ Đạo Viên ở giường : “Thôi , chuyện vốn là của chúng . Đồng chí nhân viên phục vụ, thể sắp xếp cho cô đổi chỗ khác ?”

 

“Được, đổi với cô , cảm nghẹt mũi, mùi gì cũng ngửi thấy.” Một đàn ông trung niên .

 

giường của ông, một đàn ông to lớn ngủ qua, ai bẩn đến mức nào.” Vị tiểu thư nhà giàu cau mày, khuôn mặt trang điểm xinh rõ ràng bây giờ mặt vẻ méo mó.

 

Nhân viên phục vụ cũng nổi giận, : “Vị tiểu thư , xin cô hãy tôn trọng các hành khách tàu, đều lòng tự trọng, đừng quá lời. sẽ đổi chăn ga gối đệm của hai vị, như ?”

 

Anh liền , đổi chăn ga gối đệm của hai , đó cô tiểu thư nhà giàu mới hừ một tiếng rời , lúc còn trừng mắt Triệu Tiểu Lan một cái, : “Có giả vờ cũng chỉ là đồ nhà quê.”

 

Triệu Tiểu Lan đáp trả một câu: “Có thời trang cũng chỉ là đồ đanh đá.”

 

“Cô…” Tiểu thư nhà giàu còn gì đó, nhưng nhân viên phục vụ giơ tay : “Mời.”

 

Người đàn ông trung niên dọn qua đeo kính lên, trông giống một trí thức, ông tự giới thiệu với : “ tên là Thạch Hải Nham, là giáo viên tiểu học ở thành phố X, chào các vị.”

 

“Trình Quốc Thắng, đối diện là Đoạn Hắc Tử.” Họ thường giới thiệu đơn vị của khi ở bên ngoài, trừ khi là quen.

 

tên là Đoạn Bằng.”

 

tên là Triệu Tiểu Lan.”

 

Thấy đều giới thiệu, Triệu Tiểu Lan tự nhiên cũng mở miệng, tuy cô là nữ đồng chí duy nhất nhưng cũng thể tỏ quá gò bó.

 

“Cái , để cô chịu ấm ức .” Đoạn Bằng gãi đầu mở miệng, đó : “Đi thôi, chúng ngoài xem, tiện thể rửa chân.”

 

Trình Quốc Thắng hì hì, : “Được.” Họ xuống giường xách giày ngoài, còn Triệu Tiểu Lan thì cầm một cuốn tạp chí xem.

 

“Hai quân nhân vẫn đáng yêu, đồng chí Triệu biểu hiện cũng tệ. Nhìn dáng vẻ của cô chắc là học sinh cấp ba nhỉ?” Thạch Hải Nham khâm phục vị nữ đồng chí , ít nhất hành vi của cô chứng minh cô là một quan niệm đúng sai.

 

 

 

 

Loading...