Trọng sinh thập niên 70: Thôn phụ nhỏ - Chương 126: Đồ đầu gỗ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:31:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cảnh vệ viên méo miệng kể sự tình , đương nhiên thuận tiện còn luôn nội dung trong điện thoại, ai bảo lúc trạm điện thoại ở cách đó xa rõ mồn một.

 

Trịnh Anh thiếu chút nữa phun, đúng là tốc độ hành quân gấp a, chạy tới điện thoại mấy chữ, đó cúp. Cái nếu là đổi , cũng hộc m.á.u.

 

việc cũng liên quan gì đến , chẳng qua khi trở về mắng nửa ngày Diệp Quốc Hào là đồ thô lỗ đau lòng vợ. Bởi vì Triệu Tiểu Lan xong điện thoại trở về liền sốc nhiệt nôn mửa, bà vặn đưa cho cô một bộ sách vở chồng bà dùng nữa để cô bản thảo, kết quả liền thấy ôm cổng lớn nhà đang nôn, hỏi mới chuyện .

 

Hiện tại bà cùng chồng hòa hảo, cho nên chuyện là lúc cả nhà ba đang ăn cơm cùng .

 

Trịnh Vân lập tức liền phun, : “Không hổ là lính đào tạo, chút dũng mãnh.”

 

“Làm khổ chị dâu, khẳng định là chạy đến phát nôn.” Trịnh Anh chút cạn lời.

 

“Con việc gì cũng nhắc nhở nó một chút, Tiểu Lan vẫn là con gái, chịu sự lăn lộn của nó.” Tiếu Duyệt lườm hai cha con bọn họ một cái.

 

bà nó , bà mới ở nhà ngủ một đêm như thế nào liền hướng về con bé chuyện ?” Trịnh Vân kỳ quái hỏi, bà nhà ông ngày thường dễ dàng thu phục như a.

 

“Ông hiểu gì, Triệu Tiểu Lan chính là tài nữ, phía ở tạp chí của còn phát biểu văn chương, còn hứa với về sẽ gửi bài cho tạp chí chúng đấy!” Lúc thanh niên văn nghệ ít, nữ tác giả liền càng hiếm thấy.

 

Trịnh Anh lập tức cũng tới hứng thú : “Không nghĩ tới chị dâu còn thể văn chương, kỳ nào ?”

 

“Kỳ thứ 37, về diện mạo nông thôn mới, đặc biệt thích.”

 

“Có rảnh con tìm xem.”

 

“Này, hai thể đừng nhắc đến mấy thứ đó mặt lão già quê mùa ?” Trịnh Vân ghét nhất vợ cùng con trai mấy chuyện , lên là dứt, đôi khi còn thể vì mấy chuyện đó mà cãi . Mấu chốt nhất chính là, bọn họ những cái đó ông đều hiểu.

 

“Đàn gảy tai trâu.” Tiếu Duyệt trừng mắt Trịnh Vân một cái.

 

Mà Trịnh Anh cũng ý quý trọng tài, cho nên khi Diệp Quốc Hào gọi điện thoại tới báo cáo công tác liền ở trong điện thoại dặn dò : “Cậu về đừng việc gì gọi điện thoại cho chị dâu, còn mấy ngày nữa là về ?”

 

“Vì cái gì, gọi điện thoại cho vợ còn sai ?” Diệp Quốc Hào hiện tại cũng giả bộ nữa, kết hôn còn giả vờ văn nhã, kết hôn xong ở bộ đội cái sự dũng mãnh của cứ vèo vèo toát ngoài.

 

“Cậu hiện tại bên ngoài nhiệt độ bao nhiêu ? Trời nóng thế các đều khó chịu huống chi là chị dâu. Sau đó bắt cô chạy đến đây điện thoại, kết quả trở về liền nôn mửa, cái nếu cảm nắng thì bây giờ?” Trịnh Anh ngữ khí nghiêm khắc phê bình .

 

Diệp Quốc Hào im thin thít, cuối cùng nhỏ giọng : “Người việc gì chứ? Cậu mau giúp xem một chút.” Đau lòng, lúc mới nhớ tới đối với giai đoạn căn bản chính là để bụng, nhưng vợ nhỏ a, chỉ là lúc quá nhớ cô mà bận, cho nên liền giọng cô, nghĩ tới gây họa.

 

“Hiện tại đau lòng? Lần loại chuyện ngốc nghếch đừng nữa.” Trịnh Anh giáo huấn một chút, cũng xác thật thành thật hơn nhiều. Ngày hôm buổi chiều liền tặng cho Triệu Tiểu Lan một món quà bồi thường, nhờ xe về bộ đội mang về, nhưng nhờ tự đưa qua.

 

Trịnh Anh trong lòng buồn , nghĩ tới cũng lúc lấy lòng vợ. Nhìn thấy món quà là một cái túi to, xách lên còn nặng. Cái lính truyền tin bởi vì việc cho nên đưa đồ cho cũng là cái gì liền rời , mà Trịnh Anh cũng ngại xem quà của vợ chồng liền mang cho Triệu Tiểu Lan.

 

Triệu Tiểu Lan đang phơi chăn cùng áo bông, thấy tới liền nghênh : “Trịnh đại ca, việc gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-thon-phu-nho/chuong-126-do-dau-go.html.]

 

“Có, Quốc Hào quà tặng cho chị, mang tới.” Nói xong giao cái túi cho cô.

 

Triệu Tiểu Lan hôm nay mặc áo sơ mi trắng cùng chiếc váy may lúc kết hôn, hiện tại phụ nữ mặc váy là cho phép, nhưng thể mặc sự phối hợp như cô đích xác hiếm. Hơn nữa cô sinh trắng nõn, ánh mặt trời liền giống như một nữ sinh cấp ba thuần tịnh .

 

Tai Trịnh Anh yên lặng nóng lên một chút, chị dâu lớn lên cũng thật , trách các chiến sĩ đều bảo cô cùng Diệp Quốc Hào là đôi đũa lệch đen trắng, thật sự một đen một trắng. Chính lúc đang phân tâm đột nhiên liền Triệu Tiểu Lan hét lên một tiếng, đó cái túi liền ném sang một bên, cô đại khái dọa sợ ôm n.g.ự.c, nôn khan vài tiếng xem thập phần khó chịu.

 

Trịnh Anh lập tức hỏi: “Chị dâu chị , việc gì chứ?”

 

Triệu Tiểu Lan chỉ cái túi , nước mắt lưng tròng thoạt nhu nhược đáng thương. Trịnh Anh cảm giác tim như thứ gì đó bóp một cái, chút đau lòng. Hắn căn nguyên là đến từ món quà của Diệp Quốc Hào, lên mở xem cả đều .

 

Bên trong chính là một con hoẵng, hẳn là dùng d.a.o nhỏ b.ắ.n trúng đó dùng tay vặn gãy cổ mà c.h.ế.t. Cho nên thoạt điểm đáng sợ, bởi vì lông tất cả đều là m.á.u tươi. Hắn một đại nam nhân mở còn chút rợn huống chi một phụ nữ, cho nên hiện tại một loại ý tưởng bóp c.h.ế.t Diệp Quốc Hào.

 

“Cái thứ gì , đầu là gì đó.” Triệu Tiểu Lan căn bản rõ, cô là cái mùi m.á.u tươi kích thích nôn, đồng thời thấy một mảng đỏ liền ném đồ .

 

“Ách…… Chị dâu sức tưởng tượng của chị thật phong phú, là một con hoẵng.”

 

“Ăn á?”

 

Đây là gửi thịt tới?

 

“Ăn …………” Thật là để ăn.

 

Trịnh Anh cảm thấy đầu óc chút theo kịp tốc độ phản ứng của chị dâu, yên lặng cạn lời. nghĩ tới Triệu Tiểu Lan ngay mặt bất nhã trợn trắng mắt, đó thở dài thật dài : “Thật là, là đồ ăn thì một tiếng a, còn tưởng rằng gửi cái đầu cho , hù c.h.ế.t. Thật là cái đồ đầu gỗ!”

 

Trịnh Anh khổ : “Cũng trách , hẳn là nên hỏi một chút.” Chị dâu mắng c.h.ử.i , xem tức giận nhẹ.

 

Triệu Tiểu Lan hoãn trong chốc lát vẫn là cao hứng, bởi vì thịt ăn a, nhưng cô mới định đem đồ vật lấy lột da gì đó liền cảm thấy đúng , cô thế nhưng thể tới gần cái túi , nguyên nhân là mùi m.á.u tươi quá nồng.

 

thể dùng tay che mũi miệng : “Trịnh đại ca, rảnh , thể giúp xử lý nó một chút, chút……”

 

“Được, d.a.o cùng dây thừng nhỏ ?”

 

“Có .”

 

Triệu Tiểu Lan phòng cầm d.a.o nhọn cùng một sợi dây thừng nhỏ, đó chạy như bay nhà trốn xa xem Trịnh Anh xách con hoẵng lột da.

 

Trịnh Anh cởi mũ cùng áo khoác, treo con hoẵng lên cây sào phơi đồ trong sân, theo bản năng đầu , thấy cô vợ nhỏ còn đang lén. Không nhát gan , vì cái gì còn xem?

 

Hắn cảm thấy hiện tại cô liền giống như bé gái, sợ tràn ngập lòng hiếu kỳ. nghĩ tuổi tác thì chẳng là một cô bé , em của cũng thật xuống tay .

 

 

Loading...