Tuyển phụ giúp
“Sáng nay cũng những đó chuyện Cao khảo sắp khôi phục . cũng rõ ràng, giống như thanh niên trí thức từ thành phố phái xuống như cô, đến cuối cùng chắc chắn vẫn tham gia Cao khảo, thi về thành phố, thể nào cứ mãi ở vùng nông thôn chúng .”
Chủ nhiệm Hoàng ghế việc, hai tay đan chéo đặt bàn n.g.ự.c, thẳng thắn .
Hứa Kiều tự nhiên là đồng tình với những gì ông , đó cũng khẽ gật đầu: “Quả thực là như .”
Chủ nhiệm Hoàng chút hài lòng gật đầu, đó mang theo một cỗ quan liêu tiếp tục : “ chắc chắn sẽ phản đối các tham gia Cao khảo. Chỉ là cô đồng thời cũng cân nhắc đến phận thanh niên trí thức của , đến thôn chúng là vì giúp đỡ học tập, cho nên chuyện trong học đường thể quản.”
“Ý của Chủ nhiệm Hoàng đều rõ ràng. Dạo gần đây cũng vì đủ loại chuyện mà dăm ba bữa xin nghỉ. Không ông gọi văn phòng là dự định với chuyện gì?” Hứa Kiều thật sự chịu nổi Chủ nhiệm Hoàng cứ ở đây úp úp mở mở với , nhấn mạnh ngữ khí một chút.
Chủ nhiệm Hoàng lập tức ho một tiếng, cố gắng che giấu sự mất tự nhiên của : “ đây cũng chỉ rõ ràng với cô, chuyện trong học đường vẫn để tâm nhiều hơn. Cô xem các giáo viên khác đều ai dạy xong tiết là thẳng, chỉ cô coi học đường chúng như nhà trọ , dạy xong tiết là dự định phủi m.ô.n.g rời , sẽ nghĩ đến việc đến hỏi cô bài tập ?”
Hóa là vạch lá tìm sâu , còn tưởng trải t.h.ả.m nhiều như là giao phó chuyện kinh thiên động địa gì.
Hứa Kiều day day mi tâm, đó tiếp tục : “Trước đây Chủ nhiệm Hoàng vẫn luôn chuyện với về phương diện , cho nên liền mặc định cách của là sai. bây giờ Chủ nhiệm Hoàng nếu chỉ vấn đề ở , đối với vấn đề chắc chắn sẽ chú ý nhiều hơn.”
Một phen lời của cô kín kẽ một kẽ hở, cũng ý định tranh luận thêm với Chủ nhiệm Hoàng. Giáo viên trong học đường đa đều là dạy xong tiết liền thẳng, gì chuyện tận tâm tận lực như trong miệng ông , chẳng qua chỉ là vì cố ý phê bình thôi.
“Được, nếu cô thể nhận thức điểm , tự nhiên là nhất. Hôm nay sẽ tính toán nhiều với cô về chuyện nữa, nhưng bắt đầu từ ngày mai, cô nhớ lấy bài học .”
“Tự nhiên .” Hứa Kiều xong liền rời , cho Chủ nhiệm Hoàng cơ hội tiếp tục mở miệng giáo huấn .
Hứa Kiều mãi cho đến khi bước khỏi học đường mới thể thở phào nhẹ nhõm. Cô đầu liếc cánh cửa sắt đóng c.h.ặ.t, đó ngoảnh đầu mà đến tiệm tạp hóa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-tieu-kieu-the-cua-dai-tho-han/chuong-177.html.]
Bạch T.ử Lan vặn tính xong hóa đơn cho vị khách cuối cùng. Bà mở hộp cơm bằng nhôm mang từ nhà đến, đang chuẩn động đũa thì thấy Hứa Kiều bước .
“Kiều Kiều, hôm nay cháu dạy xong sớm ?” Bạch T.ử Lan mừng ngạc nhiên, một mặt , một mặt lấy một đôi đũa từ bên cạnh đặt lên bàn. “Dì vặn định ăn cơm, giờ cháu về chắc chắn cũng ăn ở học đường bên đó, chi bằng cùng ăn .”
“Sáng nay ăn xong bụng dì cứ căng chướng mãi, là cháu ăn .” Hứa Kiều từ chối một tiếng, tìm một chiếc ghế đẩu xuống.
“Cháu qua đây chuyến là định bàn bạc với dì một chút, cửa hàng nhỏ nhất vẫn nên tìm một nhân viên trông coi. Bây giờ Cao khảo khôi phục , cháu chắc chắn thể cứ dăm ba bữa chạy đến cửa hàng như nữa, một dì trông quán thì cũng vất vả.”
Bạch T.ử Lan đặt đũa gắp thức ăn xuống, ánh mắt Hứa Kiều chút chần chừ: “Kiều Kiều, dì cũng suy nghĩ của cháu là cho dì. Chỉ là đây từng ầm ĩ chuyện của Hoàng Xảo Tuệ một , nhỡ tiếp theo tuyển đến cũng là một kẻ ăn cháo đá bát thì ?”
Khi Bạch T.ử Lan lời , trong giọng điệu mang theo một tia ảo não. Chuyện của Hoàng Xảo Tuệ thì bà cũng một phần trách nhiệm, nếu vì quá thiếu cảnh giác, thể để dễ dàng đắc thủ như . Người trong thôn nhiều như thế, bọn họ cũng quen hết tất cả, cho nên tuyển đến là , thật đúng là một ẩn .
“Dì Bạch, vết xe đổ của Hoàng Xảo Tuệ , tiếp theo chúng tuyển đến cho dù gan to bằng trời cũng tuyệt đối dám loại chuyện .” Hứa Kiều cũng thể hiểu tâm trạng của Bạch T.ử Lan, chỉ thể cố gắng hết sức hóa giải những băn khoăn trong lòng bà.
“Hơn nữa, tiền thu trong cửa hàng nhỏ của chúng chắc chắn chỉ để tự qua tay, như cũng cần lo lắng khác sẽ giở trò nữa.”
Bạch T.ử Lan những lời của Hứa Kiều chút thuyết phục, nhưng vẫn im lặng trọn vẹn một lúc lâu: “Được , chúng tìm thêm một xem , nhất là đừng giống như Hoàng Xảo Tuệ nữa.”
Nga
“Dì Bạch, dì cứ yên tâm , chúng chọn chắc chắn chọn một thật thà!” Hứa Kiều vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Cô dứt lời bao lâu, trong cửa hàng nhỏ lục tục bước . Hứa Kiều lập tức bắt đầu bận rộn tính tiền thanh toán cho , mãi cho đến chập tối mới chút thời gian thở dốc. Lúc đóng cửa, Hứa Kiều đặc biệt dán một tờ quảng cáo tuyển lên cửa lớn của cửa hàng nhỏ.
Sau đó mới cùng Bạch T.ử Lan trở về nhà họ Lục, bước cửa thấy Hoàng Xảo Tuệ và Chủ nhiệm Hoàng. Hai coi là khách, cứ ghế đẩu tự nhiên trò chuyện, thấy Bạch T.ử Lan và Hứa Kiều bước trong nhà mới chậm chạp dậy.