Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 135: Nơm Nớp Lo Sợ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự an ủi của Cố Dung Xuyên, cảm xúc lo âu của Chu Vân Thư cuối cùng cũng bình đôi chút.
, tất cả vẫn còn kịp.
Bọn họ sẽ c.h.ế.t, cô cũng sẽ để bọn họ c.h.ế.t!
Kiên định với suy nghĩ , cô bắt đầu suy tính đối sách.
Trong lúc suy nghĩ, cô theo thói quen vận chuyển công pháp tinh thần lực.
Chỉ một lát cô cảm thấy đầu óc minh mẫn, suy nghĩ rõ ràng.
Đầu tiên, căn nhà của bọn họ tạm thời thể ở nữa, đổi chỗ ở thôi.
Thứ hai, cô cần kiếm tiền.
Bọn họ tay trắng đến Hồng Kông, cái gì cũng , vì cũng kìm kẹp.
Người Hồng Kông đều là tiền mà việc.
Nếu nhiều tiền, cô thể mua v.ũ k.h.í nóng, thành lập đội vệ sĩ, vây quanh đội ngũ của như thùng sắt.
Gặp loại cặn bã như tên họ Đường, cũng cần giống như hôm nay, liên tục đuổi chạy.
Tệ nhất, cô cũng thể bỏ chút tiền ở chợ đen, thuê xử lý .
Đâu đến nỗi như thế , nơm nớp lo sợ suốt ngày.
Nghĩ thông suốt mấu chốt, Chu Vân Thư liền với Cố Dung Xuyên: “Cố đại ca, em gây dựng chút sự nghiệp ở Hồng Kông, chúng nào ở bên , thể giúp em quản lý ?”
Cố Dung Xuyên ngờ cảm xúc của cô hồi phục nhanh như , chủ đề còn đột nhiên nhảy sang một hướng liên quan.
Tuy nhiên, chỉ suy nghĩ một chút, liền hiểu ý của cô.
“Em như thế nào?”
“Trước tiên cần một nhân tài kiểu quản lý kinh doanh !”
Dựa lưng quốc gia, cô quyết định dứt khoát gây dựng sự nghiệp ở Hồng Kông.
Sau thứ gì, bên chỗ dựa, cô cũng thể dùng kênh , đưa đồ về nội địa, thuận tiện hơn cho cô nghiên cứu.
Sau khi chuyện với Cố Dung Xuyên xong, Cố Dung Xuyên về phòng bàn bạc với đồng đội cách giải quyết chuyện của Giám đốc Đường, cô thì gọi cho Chu Văn Hằng một cuộc điện thoại.
“Tam thiếu, mua một căn nhà, bất động sản nào tính bảo mật, an khá cao giới thiệu ?”
Chu Văn Hằng hưng phấn như tìm tri âm.
“Vân Thư tiểu thư, hóa cô cũng thấy biệt thự Lam Sơn . thật nhé, biệt thự Lam Sơn quản lý kém, trị an tồi, nhà xây cũng chẳng . Ngoài việc cách giữa các biệt thự lớn hơn một chút, gần như chẳng ưu điểm gì…”
Chắc là vô cùng hối hận về việc mua biệt thự Lam Sơn, thao thao bất tuyệt một tràng, mãi dứt.
Chu Vân Thư buộc lên tiếng ngắt lời : “Ừm, mấy cái đều , cho nên nhờ giới thiệu một bất động sản hơn chút.”
“Cô đầu tư để ở?”
“Để ở.”
Bây giờ mua nhà ở Hồng Kông, cơ bản đều là đầu tư cả.
Chỉ là vấn đề kiếm nhiều ít mà thôi.
“Vậy cô mua biệt thự Bán Sơn !”
Biệt thự Bán Sơn chính là nơi tập trung của giới hào môn Hồng Kông.
Vào thập niên 70 giá cả khủng khiếp , cô bây giờ mua nổi, nhưng như thế thì quá nổi bật.
“Có căn nào giá bình dân hơn chút ?”
“Vậy thì chỉ thể mua nhà chung cư thương mại thôi.”
Lúc bất động sản Hồng Kông mới bắt đầu phát triển, biệt thự khai thác càng ít hơn.
Nhà chung cư thương mại tính riêng tư quá kém, bọn họ nhiều như , dễ bảo mật.
“Kiểu nhà tự xây cũng , miễn là thể giao dịch.” Chu Vân Thư chỉ đành lùi một bước cầu cái khác.
Loại chuyện thì trong phạm vi hiểu thường ngày của Chu Tam thiếu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-135-nom-nop-lo-so.html.]
“ bảo trợ lý của ngóng giúp cô xem.”
“Được, phiền !”
Xảy sự cố , Cố Dung Xuyên vội sắp xếp nhiệm vụ.
Trước tiên họp với các thành viên trong phòng, nâng mức độ an của biệt thự lên một tầm cao mới.
Tất nhiên, công tác phòng vệ an cơ bản, bọn họ vẫn luôn .
Quan sát môi trường, bố trí bẫy, luân phiên canh gác.
Những việc vẫn luôn bố trí, chỉ là bây giờ càng coi trọng hơn mà thôi.
Cố Dung Xuyên yêu cầu, kẻ địch ở ngoài năm trăm mét, thể phát hiện động tĩnh, và kịp thời đưa phản ứng.
Loại chuyện đối với đội hành động đặc biệt mà , chẳng qua là chuyện thường ngày quen tay việc, độ khó gì.
Sắp xếp xong xuôi thứ, Cố Dung Xuyên an ủi Chu Vân Thư: “Vân Thư, em đủ , đừng tự tạo áp lực quá lớn cho .”
Từ việc cô dốc sức chủ trương chữa bệnh cho Lý xưởng trưởng, đến đó là nỗ lực để đến Hồng Kông, đến hàng loạt hành động khi Hồng Kông.
Mỗi bước , cô đều là vì để Lý xưởng trưởng cứu chữa hơn.
Mỗi nỗ lực, cũng là vì để sống hơn, kiên quyết để vì chuyện mà chịu khổ ở Hồng Kông.
Sơ suất nhỏ , cũng chỉ là một chút sai lệch nảy sinh trong quá trình cô nỗ lực mà thôi.
Không trách cô .
Muốn trách, chỉ thể trách những bảo vệ như bọn họ đủ nỗ lực, thể bảo vệ cô chu !
“Vân Thư, em , em là một nghiên cứu viên, năng lực của em là nghiên cứu sản phẩm. Còn vấn đề an , là việc chúng cần giải quyết, cho nên em cần tự tạo áp lực quá lớn cho .”
“Tiếp theo, sẽ điều chỉnh nhiệm vụ. Để hai bên cạnh các em, bảo vệ các em…”
Cố Dung Xuyên còn xong, Chu Vân Thư liền từ chối .
“Không cần sắp xếp thêm , em đủ đồ giữ mạng. Ngược là nhiệm vụ của các , chắc đến lúc quan trọng nhỉ?”
Cố Dung Xuyên mím môi, dường như đang nghĩ cách diễn đạt.
Chu Vân Thư tưởng liên quan đến bí mật nhiệm vụ, tiện , bèn bảo: “Thôi bỏ , liên quan đến bí mật, cũng cần tiết lộ với em.”
Thấy cô hiểu lầm, Cố Dung Xuyên vội : “Không . Nhiệm vụ hiện tại liên quan đến em , vì sự an của em, thấy cần thiết tiết lộ cho em một tình hình.”
“Cái tên họ Đường , là một nhân vật then chốt. Cho nên dù đe dọa đến an của chúng , chúng tạm thời cũng thể tay.”
“Tuy nhiên, bọn cũng họp bàn xong , sẽ liên hệ với cấp , phái khác đến tiếp nhận nhiệm vụ , bọn sẽ chịu trách nhiệm chuyên môn bảo vệ em!”
Chu Vân Thư ngạc nhiên ngẩng đầu: “Vậy tâm huyết các bỏ giai đoạn đầu, chẳng lãng phí hết ?”
Cũng bằng giúp công .
“Đương nhiên sẽ . Nhiệm vụ là do bọn phát hiện báo cáo lên, công lao đáng là của bọn , ai cũng xóa bỏ .”
Công lao phát hiện thể giống với công lao thành nhiệm vụ ?
Chu Vân Thư cũng kẻ ngốc.
Tuy nhiên, bây giờ bảo bọn họ từ bỏ việc bảo vệ cô, chuyên tâm nhiệm vụ, cũng thực tế.
Cô chỉ đành tìm cơ hội, bù đắp cho bọn họ một chút .
Vốn dĩ sáng sớm nhiệm vụ, vì sự cố, trì hoãn đến trưa mới .
Tuy nhiên, Cố Dung Xuyên ngược đúng như lời cô để nhiều , vẫn chỉ để Báo T.ử bảo vệ các cô.
Điều ngược khiến Chu Vân Thư thở phào nhẹ nhõm.
“Vân Thư tiểu thư, căn nhà cô nhờ tìm giúp, tìm cho cô . Cô qua xem ?”
Vì an , cô vốn định tiếp tục ru rú trong nhà, ngờ buổi chiều nhận tin Chu Văn Hằng truyền đến.
Đổi nhà đối với Chu Vân Thư mà , vẫn là việc cấp bách.
Vì , cô chút do dự đồng ý.
“Được, cho địa chỉ, qua ngay!”