Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 158: Cuộc Gọi Từ Hồng Kông

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Vân Thư hiện tại tại chức, quân công đạt chỗ để ban phát.

Biết quan hệ của cô và Cố Dung Xuyên, quân bộ bèn châm chước chia những công lao xuống.

Cố Dung Xuyên còn trẻ, thăng chức tiểu đội trưởng lâu, thích hợp thăng chức nữa.

Vừa khéo vị trí của Cố Khải Hoa nhiều năm động đậy, quân bộ bèn chia công lao lên ông.

Cố Khải Phương tin , nhịn cảm thán: “Cố gia chúng chỉ cho cô một cơ hội Hồng Kông, cô báo đáp chúng , chẳng ít chút nào.”

“Hai hôm em mời cô gia nhập tổ nghiên cứu ‘Cấp Cứu Đan’, cô , bèn quyên góp cho bệnh viện quân đội chúng em một cuốn cổ y thư.”

“Cuốn sách đó mô tả chi tiết, còn nhiều phương t.h.u.ố.c đặc biệt, giá trị to lớn. Bệnh viện quân đội chúng em sắp thành lập một tổ nghiên cứu dự án cổ trung y.”

“Em sẽ trở thành phụ trách dự án , chức vụ cũng sẽ nhờ đó mà thăng lên một chút.”

Cố Khải Phương hiện tại là chủ nhiệm , lên nữa thì chỉ thể là phó viện trưởng.

Chu Vân Thư còn bước chân cửa, mang lợi ích lớn như cho Cố gia, thể khiến mấy Cố gia coi trọng.

Cố lão gia t.ử hai một cái, trầm ngâm một chút, : “Khải Phương, chiều nay con cùng con đến chỗ Vân Thư một chuyến, nhớ mang nhiều đồ một chút.”

Lần , Cố Khải Hoa cũng còn giữ cái gọi là giá của bậc cha chú nữa, thành thật gật đầu.

Thậm chí còn đảm bảo: “Về chuyện lời đồn, con sẽ cho điều tra. Nếu quả thực là do Như Cẩm , con sẽ bắt cô đến cửa xin đối tượng của Dung Xuyên.”

Cố lão gia t.ử chỉ nhướng mi mắt, gì thêm.

Đầu Cố gia đang bàn luận chuyện liên quan đến Chu Vân Thư, bên Chu Vân Thư đang đợi ở cục thông tin .

Hiện tại liên lạc đối ngoại thuận tiện, gọi một cuộc điện thoại nước ngoài, còn qua mấy chuyển tiếp.

Có lúc thời gian chờ đợi, thậm chí còn dài hơn thời gian chuyện.

May mà Chu Vân Thư hệ thống, trong lúc chờ đợi cô giả vờ nhắm mắt dưỡng thần, tâm trí thì chìm trong hệ thống để học tập.

Điện thoại vang lên, cô lập tức thoát khỏi gian học tập, nhấc điện thoại lên.

Tiếng Quảng Đông quen thuộc vang lên: “Cô Chu, lâu gặp.”

Chu Vân Thư mỉm , : “Bác sĩ Chung, đợi lâu, cuối cùng cũng đợi điện thoại của .”

“Cô Chu đúng là nắm bắt chuẩn tâm tư của .” Giọng điệu Chung Tư Lâm dường như chút bất lực.

“Không, nắm bắt chuẩn tâm tư của , tự tin Đông y của chúng .”

Như Chu Vân Thư dự liệu, Chung Tư Lâm cầm “Hồi Nguyên Đan”, dùng các biện pháp khoa học kỹ thuật hiện đại kiểm tra nhiều , một thành phần, cũng một phần nguyên liệu, phần còn thì thế nào cũng phân tích .

qua thử nghiệm, một vật chất chứa trong t.h.u.ố.c, quả thực cũng lợi ích to lớn đối với sự phục hồi của cơ thể con .

Hiệu quả t.h.u.ố.c bày mắt, khiến Chung Tư Lâm - chút si mê y học động lòng cho .

Mặc dù Chu Vân Thư mưu đồ khác, xoắn xuýt hồi lâu, Chung Tư Lâm rốt cuộc vẫn liên lạc với cô.

“Cô Chu, cô . Rốt cuộc thế nào, mới thể cung cấp ‘Hồi Nguyên Đan’ cho chúng ?”

Chu Vân Thư trả lời trực diện, ngược : “Bác sĩ Chung, chỗ chúng ngoài Hồi Nguyên Đan, còn t.h.u.ố.c phục hồi thần kinh, điều lý cơ thể, cũng như t.h.u.ố.c chữa trị một bệnh chứng mà Tây y chữa .”

“Những loại t.h.u.ố.c đó cô đều cung cấp cho bệnh viện của ?”

“Cái thể cân nhắc,” Thả đủ mồi nhử, Chu Vân Thư cuối cùng cũng thu lưới, “ hy vọng qua nội địa xem thử, và đích trải nghiệm Đông y một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-158-cuoc-goi-tu-hong-kong.html.]

Đầu dây bên im lặng hồi lâu, Chung Tư Lâm mới khẽ một tiếng, : “Cô Chu vòng vo lâu như , mục đích cuối cùng, chính là để một chuyến đến nội địa?”

. Tây y ở Hồng Kông tiên tiến, càng là nhân vật kiệt xuất trong đó. hy vọng đưa một đội ngũ y tế qua đây, giao lưu với bác sĩ nội địa chúng .”

Đàm phán đến lúc , Chu Vân Thư cũng che giấu mục đích thực sự của nữa.

“Đương nhiên, chúng cũng học kỹ thuật của . Đông y của nội địa, thể học tập tìm hiểu, Đông d.ư.ợ.c , cũng sẽ cung cấp cho bệnh viện của với giá ưu đãi nhất!”

Chung Tư Lâm hít sâu một : “Chuyện lớn, một thể chủ.”

“Trình độ y tế thế giới luôn tiến bộ, y tế Chung gia giữ vững trình độ đầu, ngoài việc ngừng phái nước ngoài học tập Tây y tiên tiến. Chi bằng tìm lối riêng, gia nhập thêm một Đông y.”

Chung Tư Lâm im lặng .

Chu Vân Thư liền tiếp tục cố gắng: “Rất nhiều ở Hồng Kông đều là từ nội địa qua, độ tin cậy của họ đối với Đông y cao. Chỉ cần dùng thử hiệu quả, tin rằng Đông d.ư.ợ.c sẽ nhanh mở cục diện. Đến lúc đó, y tế Chung gia các , chắc hẳn thể bỏ xa những gia tộc phía một đoạn dài!”

Chung gia là thế gia y tế đầu Hồng Kông, nhưng nghĩa là họ đối thủ cạnh tranh.

Theo cô tìm hiểu, đuổi theo Chung gia, ba bốn nhà y tế.

Nếu cung cấp Đông d.ư.ợ.c cho những gia tộc đó, khó bảo đảm họ sẽ vượt lên, từ đó một bước lên mây, vượt qua Chung gia.

.”

“Ừ, lâu nữa, thể sẽ phòng nghiên cứu khép kín. Bác sĩ Chung nếu quyết định, xin hãy liên hệ với càng sớm càng . Nếu , thì đợi đến bao giờ mới thể liên lạc !”

Sau khi cúp điện thoại, Chu Vân Thư lập tức ngừng nghỉ xin liên hệ với cấp .

Chuyện đó tuy cô báo cáo qua loa với cấp một câu, nhưng chuyện rốt cuộc thành, quá chi tiết.

Bây giờ Chung Tư Lâm cuối cùng cũng gọi điện thoại tới , bảy tám phần nắm chắc, hẳn sẽ đến nội địa một chuyến.

Chuyện giao lưu y d.ư.ợ.c thế , vốn thuộc quyền quản lý của cô, nhưng nhân duyên đưa đẩy, cơ hội , cô cũng sẵn lòng góp một phần sức.

Thuận lợi báo cáo chuyện với cấp , cấp bày tỏ sự ủng hộ hết , bảo cô tiếp tục liên lạc với Chung Tư Lâm, còn về những việc đó, cấp tự sẽ sắp xếp xuống.

Xử lý xong chuyện , là quá nửa buổi chiều, Chu Vân Thư bèn sự dẫn đường của vị đồng chí đó, khỏi văn phòng thông tin.

“Đồng chí Vân Thư, đồng chí Vân Thư!”

Lúc sắp bước khỏi cổng Bộ Thông tin, thì thấy lưng đang gọi cô.

đầu , phát hiện mà là Vương Thiệu Minh.

“Đồng chí Vân Thư, thật sự là cô , còn tưởng nhận nhầm !”

Vương Thiệu Minh vẫn nhiệt tình như lửa, nhưng lúc bên cạnh Tạ Triệu Tây thường thấy bên cạnh.

“Đồng chí Vương, khéo thật đấy!”

là khéo thật, đó hẹn cô ngoài tụ tập, cô cứ bảo rảnh. Hôm nay duyên gặp gỡ, chi bằng tìm chỗ xuống chuyện chút ?”

Chu Vân Thư việc hỏi , nên vui vẻ đồng ý.

Tìm một quán yên tĩnh, hai xuống ở một góc vắng vẻ trong đại sảnh.

Vương Thiệu Minh quen cửa quen nẻo gọi một ấm , bốn món điểm tâm.

Nhiệt tình mời cô nếm thử.

“Đây là điểm tâm đặc sắc của Kinh thị chúng , bánh Phục Linh, bánh uyên đậu hoàng, bánh hoa băng, bánh Sachima. Cô nếm thử !”

 

Loading...