Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 159: Thư Cảnh Cáo
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:47:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Vân Thư ăn trưa, đang đói bụng, bèn khách sáo nhón một miếng bánh Phục Linh ăn một miếng.
Ngọt nhẹ ngấy, hương vị quả thực ngon.
Trong lòng hài lòng.
Cô nếm thử các món điểm tâm khác, ngoại trừ thích lắm cảm giác dầu mỡ của bánh Sachima, các món điểm tâm khác gần như đều cô quét sạch.
Vương Thiệu Minh ngạc nhiên: “Cô đây là ăn trưa ?”
Chu Vân Thư gật đầu: “ . Buổi sáng gặp chút chuyện, khó khăn lắm mới giải quyết xong. Vừa định về ăn trưa, gặp Bộ Thông tin đến gọi.”
“Vậy gọi thêm cho cô ít đồ ăn nhé?”
Chu Vân Thư chép miệng, cứ cảm thấy điểm tâm là cơm chính đàng hoàng, bèn : “Ở đây mì sợi gì đó ?”
Nghe yêu cầu , Vương Thiệu Minh ngẩn .
Rõ ràng cũng là đầu tiên gặp đến quán ăn cơm chính, do dự một chút, mới : “Vậy để bếp hỏi giúp cô xem.”
“Nếu khó xử quá thì thôi.”
“Không , quen ở đây, hỏi giúp cô .”
Vương Thiệu Minh để câu , liền chạy thẳng hậu trường.
Một lát , hì hì : “Đồng chí Vân Thư, hỏi giúp cô , lát nữa sẽ mang lên cho cô.”
Gọi mì sợi trong một quán , đuổi , còn thành công nữa.
Điều thể , đường nước bước của con em đại viện như Vương Thiệu Minh rộng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Vân Thư khẽ động, bèn hỏi: “Đồng chí Vương, , Kinh thị gần đây một chiếc máy công cụ chuyển đến ?”
Vương Thiệu Minh kinh ngạc trừng lớn mắt, đó lén lút thì thầm trả lời: “Sao cô ?”
Chu Vân Thư bí hiểm, : “Sao thì tạm thời thể cho . mà, từ huyện An điều về Kinh thị, chính là để tham gia dự án máy công cụ ?”
Vương Thiệu Minh trả lời, nhưng biểu cảm của lên tất cả .
“Để đoán xem nhé, dự án vẫn đang dừng ở bước chọn ?”
Vương Thiệu Minh giơ ngón tay cái lên với cô, khen ngợi: “Dự án vẫn đang trong giai đoạn bảo mật, đồng chí Vân Thư thể nhiều như , thật là lợi hại.”
Chu Vân Thư lắc đầu, đầy ẩn ý : “ lợi hại, Vương gia các mới lợi hại!”
Chiếc máy công cụ còn là do cô phát hiện, đối tượng của cô nghĩ cách đưa về đấy.
Kết quả máy công cụ về , cô thì một chút tin tức cũng nhận , ngược các thế lực lớn ở Kinh thị tranh giành kịch liệt.
Ngay cả Vương gia - gia tộc b.ắ.n đại bác cũng tới lĩnh vực cơ khí - còn thể nghĩ cách nhét , cô là ứng cử viên một , đến giờ vẫn ai thông báo.
Chu Vân Thư nghĩ thông, nhưng cũng chẳng cách nào.
Dự án bảo mật thế , gạt cô ngoài, thì là thứ một quyền thế, gốc rễ như cô thể ngóng .
Chỉ là, điều khiến cô kỳ lạ nhất trong đó là, Cố gia mà một chút động tĩnh cũng .
Theo lý mà hiện tại cô cũng coi là nửa của Cố gia , tình huống , Cố gia cũng giúp cô tranh thủ một chút ?
Theo tình hình mắt mà xem, dựa Cố gia, cũng chắc dựa .
Nói cho cùng, vẫn là năng lực hiện tại cô thể hiện đủ, ai coi trọng cô.
Chu Vân Thư chút cam tâm, nhưng tâm thái vẫn coi như vững vàng.
Thường tình con , cô đều hiểu.
Khi một yếu thế, bên cạnh tràn ngập đủ loại ác ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-159-thu-canh-cao.html.]
Khi một mạnh mẽ, trong tai thấy đều là lời khen ngợi.
Chủ đề thích hợp sâu, Vương Thiệu Minh nhanh chuyển chủ đề: “ , đồng chí Vân Thư, cô đến Bộ Thông tin gì thế?”
“Trước đó chẳng Hồng Kông . Quen một bạn bên đó, tìm chút việc. Còn thì , đến Bộ Thông tin gì?”
“Ồ, bạn việc ở đó, đến tìm chơi.”
Chu Vân Thư nhịn trêu chọc một câu: “Vậy bạn bè của cũng nhiều thật đấy, quán quen, Bộ Thông tin cũng bạn bè.”
Vương Thiệu Minh chút khiêm tốn hất cằm: “Đương nhiên, với cái tính cách thích kết bạn của , cả cái Kinh thị đầy rẫy quen của .”
Chu Vân Thư gật đầu: “Ừ, tính cách của quả thực . Nhiệt tình, trượng nghĩa.”
“Phải , cũng thấy tính cách tồi. Đương nhiên, tính cách cô cũng , nếu cũng thể kết bạn với cô .”
“Ừ ừ, tính cách chúng đều , ha ha.”
Tâng bốc vài câu, đó cả hai đều nhịn ha hả.
“Đồng chí Vân Thư dạo rảnh ? Mấy chúng ngoài tụ tập chút ?”
Trước đó lúc Vương Thiệu Minh gọi điện thoại liên lạc với cô, hẹn tụ tập.
Lúc đó Chu Vân Thư đang đóng cửa từ chối tiếp khách, nên từ chối .
Bây giờ cô ngoài , tụ tập với Vương Thiệu Minh bọn họ cũng , dù cũng thêm một mối quan hệ.
“Bây giờ rảnh , ấn định thời gian , đưa chị Khánh Hồng , cùng tụ tập với các .”
“ Lý xưởng trưởng bọn họ cũng ở Kinh thị, dứt khoát đưa họ cùng luôn .”
“Cái hỏi Lý xưởng trưởng xem . Chú hiện tại vẫn hồi phục, chắc chú ngoài .”
Nói chuyện xong với Vương Thiệu Minh, lúc Chu Vân Thư về đến nơi là chập tối.
Vừa về đến nhà, Lý Khánh Hồng với cô: “Vân Thư, bố và cô của đồng chí Cố Dung Xuyên chiều nay qua tìm em đấy.”
Chu Vân Thư chỉ suy nghĩ một chút, liền đoán đại khái là vì chuyện ban ngày.
“Họ gì ?”
Lý Khánh Hồng lắc đầu: “Họ quan tâm tình hình của Lý xưởng trưởng một chút, hỏi chú hoảng sợ các loại. Nghe em cùng của Bộ Thông tin, chỉ một lát .”
“Chuyện em , ngày mai em sẽ gọi điện thoại cho cô của Cố Dung Xuyên, hỏi thăm tình hình một chút. , hôm nay em gặp Vương Thiệu Minh, hẹn chúng ngày mai cùng tụ tập.”
Chuyện Vương Thiệu Minh đó gọi điện thoại đến về Kinh thị, Lý Khánh Hồng cũng .
Lúc ngược chút do dự: “Vương Thiệu Minh là con em đại viện Kinh thị, chúng tụ tập với họ, liệu …”
“Chị Khánh Hồng, tâm thái thả lỏng . Chỉ là bạn bè bình thường tụ tập, cũng đến nhà bái phỏng, . Hơn nữa còn mời cả Lý xưởng trưởng và trưởng khoa Giang nữa đấy!”
Nghe lời , Lý Khánh Hồng vốn chút tự ti vì phận, lập tức thả lỏng hơn.
“Được , em thì chị !”
Ngày hôm , họ còn kịp tụ tập, nhận một bức thư gửi qua bưu điện .
Thấy nhận “Chu Vân Thư”, địa điểm gửi là huyện An, Chu Vân Thư còn chút ngạc nhiên.
Gần đây cô liên lạc với đều dùng điện thoại, ai thư cho cô chứ?
Mở xem, mới phát hiện đây mà là thư cảnh cáo gửi từ phòng nhân sự huyện An!
Đại ý của thư cảnh cáo là: Việc cô đưa Lý xưởng trưởng Hồng Kông chữa bệnh thành, hiện tại vô cớ lưu Kinh thị về.
Vì sự vắng mặt của cô, gây bất tiện cực lớn cho kế hoạch sản xuất của xưởng cơ khí huyện An, cảnh cáo cô trong vòng năm ngày về nhà máy phục công.
Nếu , sẽ đưa xử phạt đối với cô, hạ phóng Long Trường!