Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 220: Không Phải Người Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:52:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để tranh thủ thêm chút thời gian cho nhóm Điền Hổ, Chu Vân Thư kéo đám chạy vòng quanh trong núi gần hai ngày.
Mỗi khi đối phương bỏ cuộc, cô giả vờ như sắp chịu nổi nữa, cho bọn họ một tia hy vọng thể g.i.ế.c c.h.ế.t cô.
khi bọn họ cố sức đuổi kịp, tay kết liễu, cô như hồi quang phản chiếu, thêm sức lực để tiếp tục chạy trốn.
Cứ như , cô chạy phía , đám đuổi theo phía .
Dắt mũi bọn họ hơn nửa ngày, cuối cùng chọc cho bọn họ tức điên lên, c.ắ.n c.h.ặ.t buông, quyết tâm g.i.ế.c bằng cô.
Chu Vân Thư vui khi thấy phản ứng như của bọn họ, thỉnh thoảng còn quên châm dầu lửa, buông lời chế giễu vài câu.
Cô tuy tố chất thể , nhưng về khoản b.ắ.n s.ú.n.g thì thực sự bình thường.
Luyện tập lâu, lúc cần trượt bia thì vẫn cứ trượt.
Ôn Kỳ Tu từng trêu chọc cô, rằng não bộ của cô đều dùng hết việc nghiên cứu .
Chu Vân Thư hết cách, đành từ bỏ việc nâng cao kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g của . Kết quả trong quá trình dây dưa với đám , cô bất ngờ phát hiện rằng, khi dùng s.ú.n.g b.ắ.n, nếu kết hợp với tinh thần lực, thể đạt bách phát bách trúng.
Cô chút tiếc nuối vì phát hiện phương pháp sớm hơn.
Nếu , cô thể dùng s.ú.n.g san bằng cái hang động , cũng cần nhọc lòng dùng cái cách ngốc nghếch là dụ như thế .
Cũng may, bây giờ phát hiện cũng muộn.
Khi thể lực của đám tiêu hao gần hết, tinh thần lực hỗ trợ, thương pháp bách phát bách trúng, Chu Vân Thư còn nương tay nữa, trực tiếp bắt đầu phản công.
Ban đầu đám còn cho là đúng, mãi đến khi quân ngày càng ít , bọn họ mới phản ứng sức sát thương kinh khủng của Chu Vân Thư trong rừng rậm.
Thế là, bọn họ bắt đầu bỏ chạy.
Công thủ đổi chiều.
Chu Vân Thư một bắt đầu truy sát cả đám bọn họ.
Lợi dụng l.ồ.ng gian ba chiều, cô xuất quỷ nhập thần, đổi đủ phương thức khác để g.i.ế.c bọn họ.
Bọn họ chạy, cô đuổi!
Đã gan đến truy sát cô, thì đối mặt với sự trả thù tột cùng của cô, cô g.i.ế.c sạch từng một!
Chu Vân Thư bận rộn trả thù, phản sát kẻ địch trong rừng núi, bên ngoài tìm cô đến mức lật tung cả trời đất.
Đội cứu hộ tàu hỏa đến ngày thứ hai khi xảy sự cố, nhưng đến là trực thăng, xác định vị trí và nguyên nhân tai nạn, thông báo lát nữa sẽ đội cứu hộ mặt đất đến rời .
Cứu hộ chính thức diễn buổi chiều.
Tàu hỏa vận chuyển đến đủ loại máy móc, nhân viên cứu hộ và vật tư cứu trợ.
Ôn Kỳ Tu cũng chuyến tàu cứu hộ đến ngày hôm đó, kết quả khi đến nơi, phát hiện nhóm Chu Vân Thư thấy cả.
Hỏi nhân viên tàu, họ cũng rõ tình hình.
Tuy nhiên, họ cho ngày tàu gặp nạn, núi liên tục tiếng s.ú.n.g vang lên.
Đến tối thì tiếng pháo nổ càng rung trời, vang vọng gần một tiếng đồng hồ.
Cả đoàn tàu sợ hãi thôi, chỉ sợ xảy trận chiến lớn nào đó cuốn bọn họ , sợ đến mức dám ho he tiếng nào.
Ôn Kỳ Tu hỏi những khác cùng toa, của Chu Vân Thư lúc tàu mới gặp nạn còn tham gia cứu hộ, về mới biến mất.
Lập tức hiểu , động tĩnh núi hẳn là liên quan đến bọn họ.
Ôn Kỳ Tu do dự, lập tức mượn thiết liên lạc tàu, điều động một tiểu đoàn của Cố Dung Xuyên đến.
Cố Dung Xuyên tin Chu Vân Thư mất tích, lập tức cho lái trực thăng đưa bọn họ tới.
Chưa đầy nửa giờ, bọn họ dùng dây thừng đu xuống khu vực .
Bình thường một tiểu đoàn 500 , nhưng đoàn hành động đặc biệt của bọn họ chú trọng tinh nhuệ ít , một tiểu đoàn chỉ 200-300 .
Xung quanh đây đều là núi non trùng điệp, hai ba trăm rải rừng núi chẳng khác nào muối bỏ biển.
Bọn họ chỉ thể tập trung điều tra ngọn núi xảy giao tranh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-220-khong-phai-nguoi-dau-tien.html.]
Rất nhanh, đỉnh núi sắp hỏa lực cày phẳng, họ lượt tìm thấy Điền Hổ, Lưu Thu Yến, Trương Đại Tráng.
Bọn họ thì hôn mê, thì thương ở chân tiện , nhưng uống Cấp Cứu Đan, dùng t.h.u.ố.c cầm m.á.u, nguy hiểm đến tính mạng.
Quan Tiểu Bằng là tìm thấy cuối cùng, bọc trong bùn đất, hình , hơn nữa rơi hôn mê sâu.
Lưu Thu Yến là tỉnh đầu tiên, : “Là đồng chí Quan chịu trách nhiệm đưa đồng chí Chu chạy trốn, nhất định hướng của đồng chí Chu!”
Quan Tiểu Bằng thủ nhất, phản ứng nhanh nhất, nên do đưa Chu Vân Thư chạy trốn.
Ba Điền Hổ, Lưu Thu Yến, Trương Đại Tráng chịu trách nhiệm đoạn hậu yểm trợ.
Chỉ là đó hỏa lực quá dày đặc, bọn họ dần dần lạc mất .
Ôn Kỳ Tu Lưu Thu Yến , lập tức lệnh cho quân y theo nghĩ cách cứu tỉnh Quan Tiểu Bằng.
Cũng may quân y kiểm tra Quan Tiểu Bằng xong, phát hiện cũng vết thương chí mạng nào, rơi hôn mê sâu chỉ là do quá kiệt sức mà ngủ .
Quân y dùng chút t.h.u.ố.c kích thích cho , Quan Tiểu Bằng nhanh tỉnh .
Nhìn thấy Ôn Kỳ Tu, cần hỏi, liền lập tức : “Đồng chí Chu... đồng chí Chu dụ địch !”
“Dụ địch?” Ôn Kỳ Tu chút hiểu.
Trạng thái Quan Tiểu Bằng định hơn một chút mới giải thích kỹ càng: “Hỏa lực của địch quá mạnh, phong tỏa hết đường lui của chúng . Lúc đó thương, đồng chí Chu vì sự an của chúng , cô dụ địch!”
Nói đến đây, giọng chút nghẹn ngào.
“Đoàn trưởng Ôn, là chúng vô dụng, bảo vệ đồng chí Chu, còn để cô cứu chúng !”
Ôn Kỳ Tu vỗ vỗ tay , an ủi.
“Được . Được cô cứu, các là đầu tiên !”
Trong quá trình cứu , việc tìm kiếm Chu Vân Thư vẫn dừng , nhưng khi mục đích của cô, việc tìm kiếm của bọn họ càng tính định hướng hơn.
Nhìn thấy đỉnh núi san bằng và cái hang động , cùng với một t.h.i t.h.ể và dấu vết tìm thấy trong hang, bọn họ đại khái phân tích Chu Vân Thư những gì.
Tô Cận Khang còn tâm trạng trêu chọc: “Chậc chậc, Cố doanh trưởng, đồng chí Chu lợi hại thật đấy. Một đơn thương độc mã xông doanh trại địch, còn tiêu diệt kha khá của đối phương. Chiến tích , của đoàn hành động chúng cũng tự thẹn bằng a!”
Cố Dung Xuyên liếc xéo một cái, : “Theo phân tích, lúc cô dụ rời , trạng thái thế nào, thương ?”
Tô Cận Khang lắc đầu: “Yên tâm . Lúc đồng chí Chu bước chân ung dung, tuyệt đối chút thương tích nào.”
Cố Dung Xuyên vẫn tin tưởng phán đoán của Tô Cận Khang, gật đầu, dây thần kinh đang căng thẳng thả lỏng một chút.
Đồ đạc trong hang động ít, vì Chu Vân Thư dụ hết, đồ trong hang chẳng còn ai trông coi.
Cố Dung Xuyên báo cáo cho Ôn Kỳ Tu, để cho đến chuyển đồ trong hang , còn bản thì tiếp tục dẫn tìm dấu vết của Chu Vân Thư.
Những kẻ truy đuổi , trong rừng núi băng tuyết hoang vu, dấu vết để vẫn rõ ràng.
Bọn họ thuận lợi theo dấu vết truy đuổi.
Ban đầu còn khá thuận lợi, nhưng càng sâu trong, đến đoạn Chu Vân Thư bắt đầu phản công, dấu vết liền loạn lên.
Thậm chí một khu vực, dấu chân khắp nơi.
Cố Dung Xuyên theo dấu chân loanh quanh ở đây hơn nửa ngày trời vẫn tìm dấu vết chính xác, khỏi chút nôn nóng.
Đã trôi qua hơn một ngày , trong rừng sâu núi thẳm còn hổ và sói, các loại mãnh thú nữa!
Nhìn sự lo lắng của Cố Dung Xuyên, Tô Cận Khang an ủi: “Yên tâm . Từ những dấu vết phía cho thấy, đồng chí Chu đều thong dong. Đến khu vực , đoán cô hẳn là bắt đầu phản sát, cho nên mới những dấu vết di chuyển theo các hướng khác như .”
Vương Tam Thành cũng : “ , Cố doanh trưởng. Thân thủ đồng chí Chu tệ, đầu óc cũng linh hoạt, chắc chắn sẽ việc gì .”
“Tin tưởng năng lực của đồng chí Chu, cô nhất định thể bình an trở về!”
Trước khi thấy , lời an ủi đều là sáo rỗng.
Tìm kiếm hơn nửa ngày cộng thêm nửa đêm cũng thêm manh mối nào, bọn họ chỉ thể dừng tại chỗ, tạm thời dựng trại nghỉ ngơi, đợi ngày mai tiếp tục tìm kiếm!
Cố Dung Xuyên khó khăn lắm mới chợp mắt , bỗng nhiên thấy tiếng sói tru văng vẳng từ xa, trong lòng lập tức thắt , cũng choàng tỉnh.
“Là Vân Thư, Vân Thư xảy chuyện !”