Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 25: Tôi Là Cố Dung Xuyên
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:41:01
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô hiện tại đang lợi dụng ưu thế trùng sinh của , bất động thanh sắc tính kế kẻ thù kiếp .
Đặt góc độ của Đường Vũ Nhu, đối mặt với một lạ biểu hiện hào phóng chân thành, chủ động yêu cầu kết giao, cô quả thực sẽ quá đề phòng.
Người tâm đối phó đề phòng vẫn dễ dàng.
Nếu cô xuyên sách, rõ cốt truyện, chừng cũng sẽ vô tri vô giác Tiết Phương Phương tính kế!
Khoảng hai giờ chiều, đội xe của Đại đội Tây Sơn đúng giờ xuất phát.
Bởi vì lúc đến còn tính là lỏng lẻo, lúc về liền vội lên xe, mà là ba năm quen hẹn cùng một chiếc xe bò.
Dân làng tụ tập cùng dân làng, đám thanh niên trí thức Chu Vân Thư bọn họ chỉ thể buộc lên cùng một chiếc xe bò.
Có thể là dậy quá sớm, hoặc lẽ là giày vò hơn nửa ngày mệt mỏi, lúc ai cũng mở miệng chuyện.
Chu Vân Thư thần kinh căng thẳng một lúc, thấy ai gây sự, cũng từ từ thả lỏng, nhanh trong sự lắc lư của xe bò mà mơ màng buồn ngủ.
[Hệ thống: Đinh, nhiệm vụ tiến cấp, mời ký chủ sửa chữa máy kéo phía !]
Chu Vân Thư âm thanh đột ngột của hệ thống chấn động tỉnh , ngẩng đầu lên, liền thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Là quân nhân “con hổ chặn đường” ! Sao xuất hiện ở đây?
Chu Vân Thư kinh ngạc vạn phần!
...
Cố Dung Xuyên dẫn theo tiểu đội của tới đón một nhóm nghiên cứu viên ẩn nấp ở bên , hiện tại đón , nhưng những nghiên cứu viên đó một thiết và bán thành phẩm nghiên cứu ở đây, nhờ bọn họ giúp vận chuyển về.
Cố Dung Xuyên đồng ý, nhưng yêu cầu đội viên của đưa , dù những nghiên cứu viên mới là quý giá nhất.
Xe quân sự cấp sắp xếp đội viên lái đưa , chỉ thể tìm cơ quan bên mượn một chiếc máy kéo tới chở đồ.
Ai ngờ lái nửa đường, máy kéo hỏng.
Khổ nỗi bọn họ sửa xe Jeep, xe tải Jiefang, ép quá thì máy bay cũng thể bắt tay sửa một chút, nhưng cứ sửa cái máy kéo nhỏ bé .
Đang lúc túng quẫn, thấy một đội xe bò tới.
Chỉ tùy ý liếc mắt một cái như , trong đám , liền chuẩn xác bắt khuôn mặt nhỏ nhắn khắc sâu trong ký ức .
Nhớ tới cô gái nhỏ ngộ thương, suýt chút nữa c.h.ế.t trong lòng , từng g.i.ế.c vô , lúc nửa đêm tỉnh mộng, luôn nhịn tim đập nhanh hối hận.
Mặc dù xác nhận qua cô , nhưng tận mắt thấy, trong lòng luôn cảm giác xác định lơ lửng.
Khi nữa thấy khuôn mặt , trái tim vẫn luôn trống rỗng của Cố Dung Xuyên dường như lấp đầy.
...
Chu Vân Thư tự nhiên suy nghĩ của , cô chăm chú, liếc , hai trùng hợp bốn mắt .
Thấy đồng t.ử co , cô liền xác định đối phương cũng nhận cô.
Có chút chịu nổi ánh mắt sắc bén của đối phương, cô dời mắt , về phía chiếc máy kéo chắn xe bò, nhắc nhở của hệ thống, cứ thế hiện rõ mồn một ở đó.
Đội xe bò buộc dừng , đ.á.n.h chiếc xe đầu tiên là em trai thứ hai của đại đội trưởng Vương Thắng Lợi, ông cao giọng hỏi: “Đồng chí, máy kéo của các khi nào thì sửa xong?”
Lúc , từ đầu máy kéo thò một cái đầu, rõ là Vương Thắng Lợi, vui vẻ gọi một tiếng: “Nhị thúc!”
Vương Thắng Lợi ngẩn một chút, đợi rõ , mới ha ha : “Tam Thành, là cháu . Cháu đây là về thăm ?”
Vương Tam Thành lắc đầu: “Không , cháu nhiệm vụ ở đây.”
Cậu kỹ, Vương Thắng Lợi cũng hỏi nhiều, chỉ thấu hiểu gật đầu: “Được. Có rảnh nhớ về nhà, ba cháu nhớ cháu lắm đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-25-toi-la-co-dung-xuyen.html.]
Vương Tam Thành qua loa gật đầu: “Cháu . , Nhị thúc, các chú ai sửa máy kéo ? Cháu đối với cái thật sự tinh thông, loay hoay mãi vẫn sửa .”
Vương Thắng Lợi quét mắt đoàn xe uốn lượn phía : “Người trong đại đội chú , là chân lấm tay bùn, ngay cả máy kéo cũng từng sờ qua, chỉ là trong đám thanh niên trí thức xuống nông thôn ai sửa .”
“Vậy Nhị thúc chú giúp cháu hỏi một chút !”
“Được!”
Vương Thắng Lợi nhận lời, liền lên xe, lớn tiếng hỏi: “Các cô ai sửa máy kéo ? Máy kéo phía hỏng , sửa hôm nay chúng kẹt ở đây đấy.”
Lời , lập tức dân làng đáp : “Chúng gốc gác thế nào, Vương lão nhị ông còn .”
“ , sửa mau công xã gọi tới sửa.”
“Công xã gì sửa máy kéo, huyện thành tìm sửa.”
“Cái mà huyện thành tìm sửa, hôm nay chúng chẳng qua đêm ở đây ?”
“Vậy , hai bên đều là rừng rậm, qua đêm ở đây quá nguy hiểm.”
Dân làng trò chuyện, nhanh lệch khỏi mục đích ban đầu của chủ đề.
Vương Thắng Lợi nổi nữa, ngắt lời : “Biết sửa thì , thì ngậm miệng, đừng chỉ lải nhải ngoài miệng!”
Lần ai chuyện nữa, hiện trường nhất thời rơi yên tĩnh.
Chu Vân Thư lúc thành việc học sửa chữa chiếc máy kéo , cô mở miệng : “Nếu ai , là để thử xem.”
Thấy mở miệng là một nữ đồng chí, Vương Tam Thành liền mở miệng từ chối, Cố Dung Xuyên bên cạnh mở miệng : “Vậy phiền cô thử xem.”
Vương Tam Thành ngờ đội trưởng nhà dễ dàng đồng ý cho khác thử như , còn chút ngẩn , Chu Vân Thư tới mặt bọn họ, đưa tay về phía .
Cậu hiểu, Cố Dung Xuyên dẫn đầu hiểu ý của cô, một tay cầm lấy công cụ sửa chữa trong tay Vương Tam Thành đưa tay cô.
Chu Vân Thư với một cái: “Cảm ơn!”
Cố Dung Xuyên ánh mắt sáng quắc chằm chằm cô, khẽ mở môi mỏng: “Không cần cảm ơn.”
Chu Vân Thư trả lời nữa, cầm công cụ về phía đầu xe.
Cô học phương pháp sửa chữa chiếc máy kéo trong gian học tập, vấn đề còn khá nhiều, nhưng những cái đó đều vội, cô giải quyết vấn đề quan trọng nhất .
Theo vấn đề giải quyết, tiếng thông báo máy móc của hệ thống lập tức vang lên trong đầu cô.
[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ, thành nhiệm vụ tiến cấp, thăng cấp Thợ bảo trì, mở chương mới kỹ năng.]
[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ, mở Cửa hàng cống hiến. Thưởng 1000 điểm cống hiến.]
[Hệ thống: Chúc mừng ký chủ, nhận Túi quà tiến cấp.]
Ba tiếng chúc mừng thông báo xong, hệ thống b.ắ.n một tin nhắn: [Hệ thống sắp nâng cấp, tất cả chức năng hệ thống tạm dừng sử dụng, mời ký chủ chuẩn sẵn sàng. 10, 9, 8... 2, 1.]
Một loạt tin nhắn tới quá nhanh, Chu Vân Thư kịp phản ứng, hệ thống giống như tắt máy , rơi trong trầm mặc.
Chu Vân Thư bất đắc dĩ, chỉ thể tiếp tục sửa máy kéo, giải quyết những vấn đề còn .
Toàn bộ quá trình, Cố Dung Xuyên đều ở một bên chằm chằm, cảm giác tồn tại mạnh đến mức cô lờ cũng .
Chu Vân Thư vốn tưởng rằng là quân nhân, xuất phát từ chức trách cần thiết, đề phòng lạ giở trò phương tiện giao thông, mới luôn chằm chằm cô, cho nên cũng để ý.
Giải quyết hết những vấn đề thể sửa, Chu Vân Thư mới thu tay về, ngẩng đầu về phía đàn ông: “Vị đồng chí , vấn đề nhiều, linh kiện, chỉ thể sửa thành như thôi. Những bệnh vặt khác đợi các xong việc, kiểm tra kỹ lưỡng một chút .”
“Cảm ơn, tên là Cố Dung Xuyên.”