Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 3: Màn Kịch Trong Bệnh Viện: Lật Tẩy Bộ Mặt Mẹ Kế

Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:40:39
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Nguyệt Phương là cán bộ trong nhà máy, sự việc xảy ngay mắt, đương nhiên là trách nhiệm .

mặt Chu Vân Thư là nhận ngay, tự nhiên cũng chứng thực việc hai chị em Hoàng Hoa Ý đang dối.

Tuy cụ thể xảy chuyện gì, nhưng Chu Vân Thư đầy m.á.u ngất , đương nhiên cứu là quan trọng nhất.

Diêu Nguyệt Phương liền cùng đồng chí quân nhân đưa Chu Vân Thư đến bệnh viện công nhân viên chức của khu nhà máy.

“Đồng chí quân nhân đó cũng lắm, cảm thấy là do tay hại cháu thương càng thêm thương, bác sĩ cháu thương nhẹ cần tĩnh dưỡng, còn đặc biệt dùng giấy tờ của mở cho cháu một phòng bệnh đơn.”

“Con hổ chặn đường” bỗng chốc biến thành “ân nhân cứu mạng”, Chu Vân Thư đương nhiên thể trách cứ một quân nhân nghiêm túc trách nhiệm như nữa: “Vậy còn ở đây ạ, cháu cảm ơn một tiếng.”

“Vốn dĩ đồng chí đó còn hỏi thăm tình hình, nhưng cháu cứ hôn mê mãi. Đồng chí đó vội nhiệm vụ, đành .”

Nghe , Chu Vân Thư cũng chỉ đành tỏ vẻ tiếc nuối.

“Con gái nhà họ Chu, rốt cuộc cháu xảy chuyện gì? Hai chị em nhà cháu ầm ĩ ở bệnh viện nửa ngày trời đấy, nếu bệnh viện chê bọn họ quá ồn ào, chặn bọn họ ở bên ngoài, thì khi loạn đến tận phòng bệnh của cháu .”

Chu Vân Thư sắc trời bên ngoài, là hoàng hôn , Trương Văn Hoa sắp tan .

Cô nhất định chiếm tiên cơ khi Trương Văn Hoa xuất hiện.

Nghĩ đến đây, cô vội : “Chủ nhiệm Diêu, cháu tố cáo. Mẹ kế của cháu là Trương Văn Hoa vi phạm quy định nhà nước, cưỡng chế yêu cầu cháu thế con gái bà là Hoàng Hoa Ý xuống nông thôn. Để ép cháu xuống nông thôn, bà nhốt cháu trong phòng, cho cháu ăn cơm, cho cháu học, còn đ.á.n.h cháu. Vết thương gáy cháu chính là do bà gây , cháu suýt chút nữa thì c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều.”

“Bà bề ngoài hiền lành, nội tâm độc ác, mặt khác thì đóng vai kế , lưng ngược đãi cháu. Bà còn khuynh hướng tác phong tư bản chủ nghĩa nhất định, coi cháu như ở mà sai bảo, động một chút là đ.á.n.h mắng cho ăn cơm. Bà còn dương phụng âm vi, thế chỗ công việc của cháu, mặt lãnh đạo thì cam kết đối xử với cháu, đầu thì lưng lãnh đạo ngược đãi cháu.”

Cô nghẹn ngào : “Lần cháu cũng thực sự hết cách mới c.h.ặ.t cửa sổ trốn . Chủ nhiệm Diêu, cầu xin bác giúp cháu với!”

Diêu Nguyệt Phương xong, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Mẹ kế cháu đối xử với cháu như , thế thì quá vô pháp vô thiên . Cháu yên tâm, chuyện bác chỉ quản, mà còn sẽ báo lên công đoàn điều tra bà !”

“Chủ nhiệm Diêu, cảm ơn bác. Chỉ là hiện giờ cháu đang thương, kế cháu nếu cháu trốn , chắc chắn sẽ đến bệnh viện…”

Chu Vân Thư vốn còn tranh thủ chút bảo vệ an thể, ngờ lời còn xong, cửa phòng bệnh đẩy .

Trương Văn Hoa mang theo khuôn mặt dịu dàng hiền thục, dẫn theo chị em Hoàng Hoa Ý đang đắc ý .

Chu Vân Thư túm lấy áo Diêu Nguyệt Phương, vội vàng trốn lưng bà : “Chủ nhiệm Diêu, cứu cháu!”

Tiếng cầu cứu yếu ớt của cô, trong nháy mắt kích thích d.ụ.c vọng bảo vệ của Diêu Nguyệt Phương.

theo bản năng dậy, dang hai tay, chắn cô ở phía .

Trương Văn Hoa thấy cảnh , cũng vội đến mặt Chu Vân Thư, ngược với Diêu Nguyệt Phương: “Chủ nhiệm Diêu, chuyện của con bé Vân Thư nhà thật phiền chị quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-3-man-kich-trong-benh-vien-lat-tay-bo-mat-me-ke.html.]

Diêu Nguyệt Phương vốn đang trong tư thế phòng , ngờ Trương Văn Hoa thái độ như , nhất thời nên tiếp tục phòng , may mà bà vẫn quên lời tố cáo của Chu Vân Thư.

: “Đồng chí Trương Văn Hoa, con bé Vân Thư tố cáo với , con bé chị vi phạm quy định nhà nước, bắt con bé thế con gái chị là Hoàng Hoa Ý xuống nông thôn. Để ép con bé đồng ý, còn nhốt con bé ngược đãi.”

Trương Văn Hoa còn mở miệng, Hoàng Hoa Ý cuống lên : “Không như , là nó trộm tiền trong nhà…”

còn hết câu, Trương Văn Hoa ngắt lời: “Hoa Ý, khi đây với con thế nào.”

Dạy dỗ Hoàng Hoa Ý xong, bà sang vẻ mặt áy náy với Diêu Nguyệt Phương: “Chủ nhiệm Diêu, chị hiểu lầm , thể chuyện như chứ. Là hai chị em Hoa Ý và Vân Thư chút mâu thuẫn, cãi kịch liệt một chút, hai đứa ai cũng phục ai, liền bắt đầu tố cáo lẫn . Mang phiền phức cho chị, thật sự là xin .”

Nói xong, bà liền kéo Hoàng Hoa Ý một cái, giọng điệu nghiêm khắc : “Hoa Ý, con là chị, nhường nhịn em gái một chút hả, mau xin em gái !”

Hoàng Hoa Ý xưa nay lời , mặc dù vẻ mặt phục, nhưng vẫn lời xin Chu Vân Thư: “Em Vân Thư, xin , đều tại chị. Lúc đ.á.n.h nặng nhẹ, em thương. Xin !”

Hai câu “xin ”, cộng thêm cúi đầu xin , nhất thời đẩy Chu Vân Thư thế khó.

Trương Văn Hoa chuyện quá mức chắc chắn ung dung, lời xin của Hoàng Hoa Ý trông cũng đầy thành ý, điều khiến Diêu Nguyệt Phương cũng khỏi d.a.o động.

Chu Vân Thư cảm thấy Trương Văn Hoa cũng quá khéo mồm khéo miệng, nền tảng cô vất vả xây dựng, dăm ba câu tháo gỡ.

Có điều, cô cũng dạng .

khổ một tiếng, : “Dì Trương, dì thật là quá lợi hại, hời hợt vài câu biến sự ngược đãi của các đối với thành tranh chấp chị em. Ha ha, tiếp theo dì còn , thế Hoàng Hoa Ý xuống nông thôn là do đồng ý mới báo danh, nhưng bất mãn việc dì thế chỗ , nên lâm thời đổi ý, trả thù dì? Ra ngoài còn thêm một câu, kế khó ?”

Theo từng chữ từng chữ Chu Vân Thư thốt , ánh mắt Trương Văn Hoa cô ngày càng u ám, biểu cảm cũng mất vẻ ung dung .

Chu Vân Thư chán nản giường bệnh, u uất : “Dì Diêu, tình trạng cơ thể cháu thế nào, bác sĩ chắc chứ ạ?”

Thấy cô đáng thương như , Diêu Nguyệt Phương chút hối hận vì sự d.a.o động của , vội : “Có, bác sĩ cháu ngoài việc mất m.á.u quá nhiều , còn suy dinh dưỡng nghiêm trọng, càng là vết thương mới chồng vết thương cũ. Nếu bồi bổ cho , thể sẽ ảnh hưởng đến việc sinh nở.”

Chu Vân Thư ba đối diện, châm chọc : “Tình trạng cơ thể cháu như thế , thể nào là do cháu cố ý tự để hãm hại các chứ? Hơn nữa, với tình trạng cơ thể của cháu mà xuống nông thôn, cháu còn thể sống sót trở về ?”

, “bịch” một tiếng quỳ xuống mặt Diêu Nguyệt Phương, nước mắt lưng tròng : “Chủ nhiệm Diêu, cầu xin bác cứu cháu, cháu c.h.ế.t ở nông thôn!”

Lời thốt , Trương Văn Hoa còn phản ứng, Hoàng Hoa Ý cuống lên .

lao tới giơ tay tát thẳng mặt Chu Vân Thư: “Chu Vân Thư, mày đừng quá đáng, tao xin mày , mày còn ở đây đổi trắng đen, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày !”

Động tác của cô nhanh mạnh, Chu Vân Thư căn bản phản ứng kịp, nhanh một trận đ.ấ.m đá túi bụi cho cái đầu vốn đang choáng váng càng thêm từng đợt tối sầm.

Chu Vân Thư c.ắ.n đầu lưỡi, cảm thấy thể động chịu đòn như thế , cô nghĩ cách phá cục.

Nếu , đối phương dùng văn thì dùng võ, hết đợt đến đợt khác, cô sớm muộn gì cũng mất mạng!

 

Loading...