Trọng Sinh Thập Niên 70: Tôi Dựa Vào Hệ Thống Nuôi Dưỡng Quyền Thiếu - Chương 55: Công Thức Mới
Cập nhật lúc: 2026-01-29 18:42:29
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Vân Thư giật giật khóe miệng, chút cạn lời.
Cô đường, đối phương chẳng cũng đường ? Nếu mà đ.â.m .
Giọng chút quen thuộc, cô ngước mắt sang, phát hiện cũng là quen.
Chỉ điều quen , chỉ giới hạn ở việc cô quen đối phương, đối phương cô.
Người ai khác, chính là nữ đồng chí trong đôi uyên ương vụng trộm mà cô thấy ở góc Tây Bắc nhà máy hôm nay – Xảo Linh!
Chỉ là cô bạn Thiến Thiến của cô , cô là tiểu tam .
Mặc dù trong lòng chút ác thú vị, nhưng Chu Vân Thư nên xin cũng ngập ngừng.
Cô vội : “Thật sự xin , đường chú ý. Vị đồng chí , cô thương ?”
Thiến Thiến đau đến nhíu mày, khổ nỗi chỗ thương là m.ô.n.g, tiện xoa, chỉ thể hít hà kêu đau.
Nghe thấy lời xin , cô bực bội : “Cứ thế ngã phịch xuống, thể đau ?”
Cô bạn Xảo Linh của cô cũng sán : “Hóa thương là cô, xin miệng một câu là xong chuyện ?”
Chu Vân Thư Xảo Linh một cái, để ý đến cô , tiếp tục với Thiến Thiến: “Thật sự xin . Chỗ một chai dầu hồng hoa mở nắp, đợi về ký túc xá sẽ mang cho cô, coi như quà bồi thường của .”
“ …” Thiến Thiến theo bản năng cãi , thấy lời cảm thấy đúng, ngước mắt lên, phát hiện là Chu Vân Thư, càng thêm bực bội.
“Hóa là kỹ thuật viên Chu . Thảo nào tài đại khí thô như , một chai dầu hồng hoa tặng là tặng.”
Chu Vân Thư lập tức chút cạn lời, hóa quà bồi thường của cô còn bồi thường sai ?
Cô cũng chiều cô , “Đã cô cảm thấy một chai dầu hồng hoa quá quý giá, về rót cho cô một ít.”
Thiến Thiến nghẹn lời một chút, cứng miệng : “ là giả vờ hào phóng!”
“ đấy, nãy còn tặng một chai xin cơ mà. Thiến Thiến chỉ khách sáo một chút, lập tức liền thu , chắc là cố tình giả vờ hào phóng thôi.” Xảo Linh cũng chịu cô đơn.
Phát hiện hai mặt đều chẳng lành gì, Chu Vân Thư trực tiếp khoanh tay hai bọn họ, lạnh lùng : “Lời ý đều để các cô hết , tính cẩn thận đ.â.m cô một cái, các cô còn ăn vạ chắc?”
Vừa lời , Thiến Thiến lập tức nhảy dựng lên, “Cô bậy, định ăn vạ cô.”
“Không ăn vạ thì tránh . Về sẽ mang cái cần tặng sang cho các cô, cái khác thì đừng mơ!” Nói xong, cũng đợi bọn họ phản ứng, thẳng một mạch.
Sau khi về đến ký túc xá, Chu Vân Thư dùng cái lọ nhỏ đựng ít dầu hồng hoa mang sang cho Thiến Thiến ở phòng bên cạnh.
Sau khi gõ cửa phòng ký túc xá bên cạnh, mới từ miệng Xảo Linh , Thiến Thiến chỉ là nghỉ trưa ở ký túc xá thôi, buổi tối căn bản ở đây.
“Thiến Thiến là con gái của Phó xưởng trưởng La, thể ở đây!” Giọng điệu của Xảo Linh là ghen tị ngưỡng mộ.
Xưởng cơ khí huyện An lớn, tổng cộng một trưởng hai phó ba vị xưởng trưởng.
Xưởng trưởng chính Lý Quốc An thống lĩnh xưởng, Phó xưởng trưởng La phụ trách quản lý sản xuất, Phó xưởng trưởng Mã phụ trách công việc hành chính.
vì Phó xưởng trưởng La bệnh, xin nghỉ mấy tháng đến xưởng , việc sản xuất tạm thời do xưởng trưởng Lý giám sát, ông ở đây, thì do các phân xưởng tự quản lý.
Biết phận của La Thiến Thiến, Chu Vân Thư cũng để ý, xoay định , Xảo Linh gọi .
“Khoan , dầu hồng hoa đó đưa cho , mai đưa cho .” Cô chằm chằm cái lọ nhỏ trong tay Chu Vân Thư, trong mắt lóe lên một tia tham lam.
Chu Vân Thư liếc cô một cái, lạnh lùng : “Cái phiền cô nữa, trưa mai sẽ đưa cho cô .”
Xảo Linh chút tức tối, nhưng dám cưỡng cầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-toi-dua-vao-he-thong-nuoi-duong-quyen-thieu/chuong-55-cong-thuc-moi.html.]
Hôm , Chu Vân Thư cũng đến văn phòng khoa kỹ thuật, liền chạy thẳng đến phân xưởng luyện kim.
Chủ nhiệm và các sư phụ thợ nguội của phân xưởng luyện kim đều vô cùng hoan nghênh cô đến.
Chủ nhiệm Ngưu : “Đồng chí Chu, mẫu cô cần xong một cái , cô xem ?”
Chu Vân Thư chút ngạc nhiên, bây giờ mới thôi mà, bọn họ xong mẫu ?
Cô còn thắc mắc, Chủ nhiệm Ngưu ngượng ngùng giải thích: “Hôm qua họp xong, lò vẫn tắt. nghĩ cô hôm nay qua phân xưởng chúng xem mẫu, nên bảo một cái bánh răng .”
Chu Vân Thư nhận lấy cái bánh răng ông đưa tới, nhịn khen: “Chủ nhiệm Ngưu đúng là xa trông rộng!”
Một cái bánh răng thế nào cũng nặng một hai cân, kết quả cô cầm lên nhẹ bẫng.
Sức lực , phù hợp với hình tượng gầy yếu của cô, khiến Chủ nhiệm Ngưu mà vô cùng kinh ngạc.
Chu Vân Thư ước lượng trọng lượng, đó đặt lên cân bàn cân thử.
Một cân rưỡi, cái quả thực nặng.
Cô nhíu nhíu mày.
Ngay đó lấy thước kẹp đo kích thước.
Linh kiện loại máy móc đơn giản , cô đặt giá trị sai lớn hơn một chút, kích thước ngược đạt chuẩn .
Cô lấy d.a.o giũa cạo cạo mấy cái bavia xung quanh, phát hiện độ cứng cao, nhưng quá giòn.
Bánh răng cần ma sát liên tục, độ cứng cao thì chịu mài mòn , nhưng giòn quá thì sợ dùng lực mạnh một cái, bánh răng nứt luôn.
Chủ nhiệm Ngưu Chu Vân Thư một loạt kiểm tra, mày càng nhíu càng c.h.ặ.t, khỏi chút lo lắng.
“Kỹ sư Chu, bánh răng vấn đề gì ?”
Chu Vân Thư thấy ông vẻ mặt lo lắng, trấn an ông , “Không vấn đề sản xuất của các ông.”
Cô dừng một chút, hỏi: “Công thức kim loại luyện bánh răng của các ông thể cho xem ?”
Thấy Chủ nhiệm Ngưu ngây bất động, Chu Vân Thư còn tưởng đụng chạm đến bí mật gì, thăm dò hỏi: “Không xem ?”
Bọn họ chỉ sản xuất phụ kiện cho một nhà máy, công thức xưa nay vẫn cố định, quá lâu sửa đổi, ông cũng quên mất còn công thức luyện kim.
Chủ nhiệm Ngưu ngẩn một lúc, mới phản ứng , “Đương nhiên là .”
Sau khi xem xong công thức, Chu Vân Thư phát hiện sự lo lắng của là thừa thãi.
Cái công thức rác rưởi gì thế , tiêu hao nguyên liệu lớn, tính năng kém, giá thành cao, hiệu suất thấp đến c.h.ế.t .
Chu Vân Thư suy tư một chút, liền một công thức đưa cho Chủ nhiệm Ngưu, “Ông dựa theo công thức nung chảy, cho mấy cái mẫu xem .”
Công thức tự nhiên là công thức mật độ cao mà hệ thống thưởng, mà là công thức luyện kim cô tiếp xúc khi học kỹ thuật máy kéo, khi sửa đổi, giảm bớt chi phí nguyên liệu, giúp máy tuốt lúa hiệu suất cao hơn.
Chủ nhiệm Ngưu thợ luyện kim, hiệu quả của công thức , nhưng thấy công thức cô sửa đổi đều là một nguyên liệu rẻ tiền hơn, ông khỏi chút lo lắng hỏi: “Kỹ sư Chu, nguyên liệu rẻ quá, liệu bền ?”
Thời đại đều thật thà, khái niệm bớt xén nguyên vật liệu.
Chu Vân Thư dở dở , “Ông yên tâm, đồ từ công thức , tuyệt đối hơn hiện tại, tin ông thử xem!”
Xuất phát từ sự tin tưởng đối với cô, Chủ nhiệm Ngưu liền do dự nữa, vội vàng cầm công thức đến phòng lò nung.
Chu Vân Thư nghĩ bọn họ ngay cả công thức cũng xem hiểu, lo lắng việc nung chảy cũng , liền vội vàng theo.