“ bán công thức.” Thẩm Ngọc Kiều dứt lời.
Ngưu Xưởng trưởng lập tức lộ vẻ nghi hoặc: “Cô bán công thức, của Xưởng thực phẩm chúng chế biến nội tạng lợn?”
“ bán công thức, nhưng yêu cầu trở thành một nhân viên của Xưởng thực phẩm các ông.
cũng yêu cầu lương cơ bản gì cả, chỉ yêu cầu trích phần trăm cho .”
Nga
Ngưu Xưởng trưởng vẻ mặt khó hiểu, chút rõ Thẩm Ngọc Kiều ý gì: “Ý của cô là xưởng chúng bán bao nhiêu cân nội tạng lợn thì sẽ trả cho cô tiền tương ứng ?
nếu nội tạng lợn bán thì ? Cô chẳng sẽ một xu nào, đến lúc đó công thức cũng chúng mất .”
Thẩm Ngọc Kiều mỉm , giống như một con cáo xảo quyệt: “Ngưu Xưởng trưởng, mùi vị nội tạng lợn thế nào?”
“Cái đó cần , chắc chắn là ngon, nếu cũng sẽ tìm cô mua công thức .” Ngưu Xưởng trưởng trực tiếp thừa nhận.
“Ngon thì sẽ khách mua, cho nên tin tưởng công thức của thể mang lợi ích to lớn cho Xưởng thực phẩm, cũng thể mang thu nhập khổng lồ cho .
Xưởng thực phẩm cứ bán mười đồng lợi nhuận ròng thì trích cho một hào hoa hồng.”
Ngưu Xưởng trưởng do dự một chút, Thẩm Ngọc Kiều hỏi: “Cô cảm thấy một cân nội tạng lợn thể kiếm lãi ròng bao nhiêu tiền?”
Thịt lợn hiện nay là một đồng một cân, cần tem phiếu mới mua , nội tạng lợn ai sạch, còn hôi rình, những gia đình sống tạm bình thường sẽ mua thứ .
Điều cũng dẫn đến việc nội tạng lợn rẻ, cả một bộ cũng chỉ tốn vài xu.
gia vị cần thiết để nội tạng lợn rẻ lắm, may mà một phần gia vị thể tẩm ướp khá nhiều nội tạng lợn.
“Ngưu Xưởng trưởng, nội tạng lợn của chúng ngài cũng ăn thử , mùi vị ngon, hề kém cạnh thức ăn từ thịt lợn chút nào, nghĩ một cân chúng bán bảy hào, cả một bộ nội tạng lợn cũng chỉ vài xu.
Trừ chi phí nhân công và tiền gia vị cần thiết, một cân nội tạng lợn kiếm năm hào là thành vấn đề.”
Ngưu Xưởng trưởng thấy lợi nhuận gộp của một cân nhiều như , kinh ngạc đến mức khép miệng.
Mã Chủ nhiệm ở bên cạnh thấy mức giá càng mặt dày Ngưu Xưởng trưởng: “Ngưu Xưởng trưởng, chúng đều là đồng chí cách mạng, quen bao nhiêu năm nay .
Nếu , ông thể kết giao với một đồng chí bản lĩnh và thông minh như Ngọc Kiều ? Nội tạng lợn ông bán rẻ cho một chút đấy.
Bán cho khác bảy hào, bán cho bốn hào thì ? cũng coi như là ủng hộ việc ăn của ông , đến lúc đó sẽ đặt hàng trăm cân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-185.html.]
“Mã Chủ nhiệm, gì ai bàn chuyện ăn như ông, đồ bảy hào ông trực tiếp mặc cả xuống ba hào, thế , thấp nhất là năm hào rưỡi.
Đây chính là đồ ăn chín xong, thịt lợn bên ngoài một cân một đồng còn cần tem phiếu, nếu bán tiệm cơm, tiền cần thiết còn nhiều hơn.
Một đồng chỉ mua nửa cân thôi, nội tạng lợn của chúng thành đồ ăn chín đến lúc đó bán tám chín hào một cân, cần tem phiếu, còn ngon như , ông xem những đó chẳng sẽ tranh mua đến phát điên .”
Quả thực là như sai, nhưng Mã Chủ nhiệm với tư cách là một ăn, còn là lãnh đạo của Cung tiêu xã, chắc chắn hy vọng thể ép giá xuống mức thấp nhất.
Nhìn Ngưu Xưởng trưởng, Mã Chủ nhiệm trực tiếp nở nụ lấy lòng.
Ngưu Xưởng trưởng sống c.h.ế.t chịu đồng ý, giảm thêm nữa ông còn kiếm tiền : “Mã Chủ nhiệm, khác lấy bảy hào, để cho ông năm hào rưỡi là đủ thấp .
Người trong xưởng chúng việc mệt sống mệt c.h.ế.t chỉ kiếm ba hào rưỡi, hơn nữa phúc lợi ngày lễ tết phát , còn tiền thưởng phát , tính như ở chỗ ông chúng chỉ kiếm đến ba hào.
Nếu ông còn tiếp tục mặc cả, thì cứ tính theo giá gốc , còn nể mặt ông giới thiệu quen với Ngọc Kiều, mới giảm cho ông một phần tiền, ông đừng đằng chân lân đằng đầu.”
Mã Chủ nhiệm lời lập tức sốt ruột, với tinh thần thấy thì thu, ông lập tức gật đầu : “Được , năm hào rưỡi thì năm hào rưỡi.”
Mã Chủ nhiệm và Ngưu Xưởng trưởng vỗ tay quyết định.
“Ngọc Kiều, công thức khi nào thì đưa cho chúng .” Ngưu Xưởng trưởng trực tiếp hỏi.
Thẩm Ngọc Kiều cũng sợ ông đường đường là một xưởng trưởng xưởng thực phẩm lớn quỵt nợ , trực tiếp công thức nội tạng lợn của : “Đây là công thức, nhưng trong xưởng các ông từng học qua e rằng thể .
Đợi khi nào Ngưu Xưởng trưởng sắp xếp xong công việc cho , để , sẽ đến huấn luyện chuyên môn cho cách nội tạng lợn .
Ngưu Xưởng trưởng, công việc của bận rộn, thể một ngày chỉ đến quý xưởng việc hai tiếng đồng hồ, nhưng một điểm xưởng trưởng thể yên tâm, chỉ cần nội tạng lợn của chúng bán gần hết, lúc thành tích gì.
thể nghiên cứu các sản phẩm mới khác.”
Ngưu Xưởng trưởng trong lòng nở hoa, gần như chút do dự trực tiếp đồng ý, ông xem xem nữ đồng chí còn thể mang đến cho ông niềm vui bất ngờ gì nữa.
“Được, ngày mai cô đến báo danh .”
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, lúc tiễn mấy về, nghĩ đến rau xanh mọc chi chít trong sân nhà , Thẩm Ngọc Kiều gọi Trương Nguyệt Mai : “Chị, rau em trồng trong sân nhiều lắm.