Trọng Sinh Thập Niên 70: Xé Nát Tra Nam, Dẫm Nát Bạch Liên Hoa - Chương 170: Xây lò!
Cập nhật lúc: 2026-04-10 23:11:23
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nông trường.
“Họp đây! Tất cả đây họp!”
Chu Đại Quý như tiêm m.á.u gà, lớn tiếng hò hét.
“Họp ư? Họp cái gì thế?”
“Chủ nhiệm Chu gọi gấp , chuyện lớn gì ?”
“Có cấp xuống kiểm tra ? Hay là thiếu t.h.u.ố.c ?”
“Nghe giọng đó, giống chuyện , ngược giống như... chuyện vui gì đó?”
Trong nông trường, phàm là còn thể cử động đều giọng điệu phấn khích của Chu Đại Quý thu hút, lũ lượt buông công việc tay, tập trung về phía bãi đất trống tương đối rộng rãi ở giữa nông trường.
Chẳng mấy chốc, bãi đất trống đen kịt một đám .
Ánh đèn bão lay lắt trong gió lạnh, chiếu rọi những khuôn mặt mang theo chút ngơ ngác. Trẻ con nép bên chân lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, tò mò quanh.
Chu Đại Quý một đống đất cao, tay nắm c.h.ặ.t nắm đất sét màu nâu đỏ mà Lương Vãn Vãn đưa cho, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, mặt đỏ gay vì phấn khích.
Ông xuống những dân cũng giống như ông, vật lộn nhiều năm ở vùng đất khổ cực , cổ họng nghẹn . ông cố sức hắng giọng, dùng hết bình sinh hét lớn:
“Các ông các bà, các bác các chú! Mọi im lặng một chút! Nghe !”
Đám đông dần yên tĩnh , ánh mắt đều đổ dồn ông.
“Hôm nay, gọi đây chuyện , mà là chuyện tày trời!” Giọng Chu Đại Quý vang dội, “Nông trường của chúng cứu !”
“Chúng cần năm qua tháng khác, bám trụ trong mấy căn nhà vách đất rách nát đón gió lạnh chờ c.h.ế.t nữa!”
Lời thốt , đám đông bên phát một tràng bàn tán xôn xao, phần lớn đều đầy vẻ tin mặt.
Có cứu ư? Lấy cái gì mà cứu? Những lời họ đến mức chai cả tai .
Chu Đại Quý để ý đến những lời bàn tán bên , ông giơ cao nắm đất trong tay, ánh đèn dầu, màu sắc của nắm đất đó trông thật khác biệt.
“Mọi xem, đây là cái gì?”
Mọi rướn cổ , chẳng là một nắm đất ? Nông trường thiếu gì nhất chứ đất thì thiếu.
“Đây loại đất cát chúng thường thấy!” Chu Đại Quý phấn khích , “Đây là do Lương thần y... đồng chí Lương Vãn Vãn, dẫn chỗ hố nước cạn ở góc Tây Nam nông trường đào lên !”
“Là đất ! Là đất sét thể nung gạch!”
“Nung gạch?!”
Hai chữ như sấm sét nổ vang giữa đám đông.
Nung gạch? Tự nung gạch ư? Chuyện thể? Nông trường sắp lò gạch riêng ? Đây quả thực là chuyện viển vông! Kinh ngạc, hoài nghi, thể tin nổi, đủ loại cảm xúc bao trùm đám đông.
“Chủ nhiệm Chu, ông... ông nhầm đấy chứ? Đất của chúng nung gạch ? Trước đây chẳng thử ?”
Lão Từ đầu là đầu tiên , ông chống gậy, giọng run rẩy vì xúc động. Ông là một trong những già đầu tiên đến thăm Diệp Minh Viễn, tận mắt chứng kiến y thuật của Lương Vãn Vãn nên sự tin tưởng kỳ lạ đối với cô, nhưng chuyện nung gạch vượt quá nhận thức của ông .
“Phải đấy, chủ nhiệm, chúng cái gì cũng , nung gạch thế nào ?”
“Cho dù đất dùng , thế còn lò? Ai xây lò chứ?”
“Nung gạch dùng lửa lớn, còn nung lâu, chúng lấy nhiều củi thế?”
Những tiếng chất vấn vang lên liên tiếp, lên, mà là gáo nước lạnh thực tế dội quá nhiều , sớm dập tắt những đốm lửa tàn trong lòng họ.
Chu Đại Quý đang định giải thích, Lương Vãn Vãn tiến lên một bước, bên cạnh ông đống đất.
“Các bác các chú, các dì các cô,” giọng Lương Vãn Vãn ôn hòa, cao, nhưng truyền đến tai từng .
“Đất là do và chủ nhiệm Chu cùng tìm thấy, bước đầu nhận định là hy vọng lớn nung gạch đạt tiêu chuẩn.”
“ lo lắng điều gì, lò, kỹ thuật, nhiên liệu.”
“ gặp khó khăn, chúng đương đầu chứ lùi bước.”
“Lò, chúng thể tự tay xây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-70-xe-nat-tra-nam-dam-nat-bach-lien-hoa/chuong-170-xay-lo.html.]
“ vài kiểu lò đất đơn giản, ví dụ như lò bánh bao, chúng đông sức lớn, cùng thì sẽ xây lên thôi!”
“Kỹ thuật, hiểu một nguyên lý cơ bản, chúng thể học, cùng mày mò!”
“Nhà ai đây từng tiếp xúc với nghề thợ nề, thợ lò, cũng xin , chúng cùng bàn bạc!”
“Còn về nhiên liệu...” Cô chỉ tay về phía vùng hoang dã vô tận quanh nông trường, “Trên bãi cạn Tây bắc thiếu cỏ khô bụi rậm!”
“Chúng tổ chức , già trẻ gái trai cùng trận, tranh thủ lúc trời rét đậm, cắt bao nhiêu bấy nhiêu!”
“Tích tiểu thành đại! Thật sự đủ thì phân trâu phân dê phơi khô cũng thể cầm cự một thời gian!”
“Lương thần y... cô thật ? Đất ... thực sự nung gạch chắc chắn ư? Cô... cô còn cả nung lò nữa ?” Một đàn ông trung niên nhịn hỏi. Anh đây ở quê từng thấy nung lò đất, nghề thâm sâu thế nào.
Lương Vãn Vãn , chân thành :
“Thưa chú, cháu dám cam đoan là một sẽ thành công ngay. cháu thể khẳng định cháu nắm rõ các công đoạn cơ bản: chọn đất, nhào bùn, đóng khuôn, phơi khô, xếp lò, đốt lửa, ủ lò, gạch.”
“Chúng thể thử quy mô nhỏ , dùng loại đất vài chục viên gạch mộc, xây một cái lò nhỏ nung thử xem . Thành công thì chúng buông tay lớn! Không thành thì chúng tìm nguyên nhân để cải tiến!”
“Dù cũng hơn là yên một chỗ, năm nào cũng chịu rét!”
Lời của cô thực tế và đầy nhiệt huyết, hứa suông, tràn đầy dũng khí dám thử nghiệm, điều ngược càng dễ khiến tin phục.
“Làm luôn!” Người đàn ông trung niên hỏi chuyện mạnh dạn dậm chân, mặt lộ vẻ quyết tâm liều mạng.
“Mẹ kiếp, đằng nào mùa đông cũng chẳng việc gì, để rét cũng là rét! Theo Lương thần y và chủ nhiệm Chu một vố! Nhỡ thành công thì ?”
“! Làm thôi! Lương thần y thể cướp chúng về từ tay Diêm Vương, thực sự thể cho chúng ở nhà gạch!”
“Tính cả nữa! Chặt củi đào đất thạo lắm!”
“Anh trai bên ngoại đây từng giúp việc ở xưởng gạch, sẽ thư hỏi !”
“Nhà còn cái xẻng sắt dùng lắm!”
“Mấy đứa nhỏ nhà cũng thể nhặt củi!”
Nhiệt huyết của nhân dân là vô cùng to lớn, một khi châm ngòi sẽ nhanh ch.óng tạo thành thế lửa lan đồng. Y thuật của Lương Vãn Vãn và niềm hy vọng cô mang trở thành sợi dây liên kết lòng mạnh mẽ nhất.
Chu Đại Quý cảnh tượng phấn chấn, vành mắt đỏ lên, nhưng là vì vui mừng. Ông giơ tay hô lớn:
“Tốt! Cánh đàn ông già trẻ ở nông trường Lan Khảo chúng hạng hèn nhát! Đã đồng chí Lương Vãn Vãn chỉ đường cho chúng , thì chúng chỉ một chữ thôi — LÀM!”
“LÀM!”
“LÀM THÔI MẸ KIẾP!”
Tiếng hò hét rung trời, xua tan cái giá lạnh của đêm đông.
Nói là !
Sáng sớm hôm khi trời còn sáng rõ, bên cạnh hố nước cạn ở góc Tây Nam nông trường tập trung đông nghịt . Những còn sức lao động hầu như đều đến. Đàn ông vác xẻng, cuốc; phụ nữ xách giỏ, bao tải; ngay cả những đứa trẻ lớn cũng theo để giúp vận chuyển.
Lương Vãn Vãn đợi sẵn ở đó, bên cạnh cô đặt mấy tấm ván gỗ vẽ sơ đồ đơn giản bằng than củi. Cô cho đào bới mù quáng ngay lập tức mà khoanh vùng một khu vực , hướng dẫn cách đào đất theo tầng, giữ lớp đất mặt thể kém hơn, tập trung đào lớp đất bên màu đậm và độ dẻo hơn.
Dưới sự chỉ huy của Lương Vãn Vãn, công việc đào đất bắt đầu một cách trật tự. Tiếng xẻng va chạm với đất đóng băng phát những âm thanh trầm đục, vang xa vùng Tây bắc trống trải. Mồ hôi nhanh ch.óng thấm ướt lớp áo mỏng của những đàn ông, bốc thành những làn sương trắng trong khí lạnh giá. ai kêu mệt, mắt nào cũng sáng quắc, chằm chằm những khối đất sét màu nâu đỏ mang theo hy vọng đào lên.
Phụ nữ và trẻ em vận chuyển đất đào đến một bãi đất trống dọn sạch bên cạnh, theo yêu cầu của Lương Vãn Vãn mà nhặt bỏ những viên đá lớn.
Ở phía bên , tại vị trí Lương Vãn Vãn chỉ định, công việc xây lò thử nghiệm cũng đồng thời bắt đầu. Lương Vãn Vãn chọn mô hình đơn giản nhất là “Lò bánh bao”. Đầu tiên đào một cái hố tròn mặt đất đường kính hai mét, sâu một mét buồng lò, đó dùng đất sét đào trộn với rơm vụn, đắp từng vòng quanh thành hố lên, thu hẹp thành hình vòm, chừa cửa lò và đường dẫn khói.
Việc kỹ thuật cao nhưng cần sự kiên nhẫn và sức lực. Vài đàn ông đây từng thợ nề, sự chỉ dẫn của Lương Vãn Vãn, trở thành lực lượng chủ chốt; những khác phụ trợ, nhào bùn, chuyển bùn, trát phẳng... việc hăng say vô cùng.
Lương Vãn Vãn như một con mệt mỏi, chạy chạy giữa hai khu vực. Trên mặt, tay cô đều dính đầy bùn đất nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng và tập trung, thỉnh thoảng lớn tiếng nhắc nhở những điều cần lưu ý.
Hai em Diệp Tri Thu và Diệp Tri Hàn tuy cơ thể hồi phục nhưng cũng kiên quyết chịu yên. Diệp Tri Thu chữ nên chủ động đảm nhận công việc ghi chép, cầm một cuốn sổ nhỏ ghi lượng đất đào , tình hình nhân công. Diệp Tri Hàn thì giúp duy trì trật tự, điều phối công cụ, lặng lẽ những việc nặng trong khả năng của .
Họ đứa cháu ngoại bận rộn chỉ huy giữa đám đông, trầm và thạo việc, sự chấn động trong lòng gì sánh nổi. Đứa cháu gái họ lớn lên từ nhỏ, rời nhà vài năm, thế mà như thoát t.h.a.i hoán cốt, chỉ y thuật thông thần mà ngay cả những "công trình" họ từng qua cũng am hiểu ?
Sau sự kinh ngạc là sự tự hào và an ủi ngập tràn, gần như trào dâng. Con cháu nhà họ Diệp chúng thì như ! Có bản lĩnh, trách nhiệm!