Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 126: Bị Chê Năng Lực Kém
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:38:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ và Phương Hảo ý định mua xe đạp.
Vì , lúc Phương Hảo đề xuất, chút do dự liền đồng ý.
“Chuyện nhà chúng , em quyết là .”
Nghe lời vợ sẽ phát tài.
Lâm Kiến Quốc nghĩ, là một đàn ông, thể chuyện gì cũng để vợ lo liệu.
Nếu , với tư cách là chồng của Phương Hảo, còn tác dụng gì nữa?
Lâm Kiến Quốc suy nghĩ một lát, vẫn nhịn mở lời đề nghị:
“Hay là thế , với ba, em ở trong xưởng, tìm ba cũng tiện.”
Dù , trong mắt đám đồng nghiệp, Phương Hảo cũng chỉ là một nhân viên quèn.
Trong trường hợp chuyện gì, mà chạy đến văn phòng xưởng trưởng, chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Như , thà để còn tiện hơn.
Phương Hảo nghĩ cũng thấy đúng, liền gật đầu đồng ý.
Dù cô và Lâm Kiến Quốc ai cũng như , cô cũng tin tưởng khả năng việc của Lâm Kiến Quốc.
“Được, tìm ba với ông .”
…
Buổi chiều, khí trong văn phòng rõ ràng còn thoải mái như buổi sáng.
Hiển nhiên, khi lời của bác Đổng, đều bắt đầu âm thầm vẽ bản thảo thiết kế.
Đặc biệt là những đồng nghiệp đây từng kinh nghiệm thiết kế bao bì sản phẩm, đều giấu giấu giếm giếm, một chỗ vẽ vời.
Hiện tại, những nhân viên cũ vốn đang trong trạng thái yên hưởng thụ, giờ đây từng một bắt đầu ganh đua.
Những vốn tránh né việc vẽ bản thảo thiết kế như tránh tà, bây giờ ngay cả công việc trong tay cũng định .
Tất cả đều nhắm một trăm đồng .
Dù , một trăm đồng đó thể bằng hai tháng lương của họ .
Đương nhiên, ai cũng mong thể kiếm khoản tiền thưởng một trăm đồng tay .
Vì , những trong văn phòng lúc đều là đối thủ cạnh tranh.
Khó tránh khỏi việc nảy sinh vài câu tranh cãi.
“Này, cái thứ bảo cô buổi sáng, cô xong , là cần dùng gấp mà.”
“Cô thế đang lỡ dở thời gian của ?”
“ thấy cả buổi chiều cô cứ đó vẽ vẽ, còn tưởng cô bận rộn lắm, hóa là đang lén lút vẽ bản thảo thiết kế ở đây !”
“Đưa xem nào, để xem cô vẽ cái gì.”
Một nhân viên cũ một nhân viên cũ khác, nhíu mày, cố giật lấy bản vẽ của , xem cô vẽ cái gì.
Mà nhân viên cũ đang vẽ bản thiết kế thì vội vàng kéo bản vẽ của , né sang một bên.
Sợ khác thấy bản thiết kế của trông như thế nào.
“Không , chúng đều là đối thủ cạnh tranh, lỡ như cô xem phương án của chép thì .”
Người nhân viên cũ giấu bản thiết kế của .
“Xì, ai thèm chép cái thứ của cô, chừng trình độ của còn cao hơn cô chứ.”
Người của bộ phận Nghiên cứu Phát triển sản phẩm bọn họ, dù thế nào, cũng kinh nghiệm hơn nhân viên các bộ phận khác.
Đây chính là ưu thế của họ.
Cho nên, những trong văn phòng bọn họ đều đang âm thầm tính toán xem nên tham gia cuộc thi như thế nào.
Dù , đó cũng là tiền thưởng bằng vàng bằng bạc.
Một khoản thù lao hậu hĩnh.
Ai mà chứ!
Cho nên, bọn họ đều tỏ quan tâm ngoài mặt, nhưng ngấm ngầm cạnh tranh.
Dù , đối với họ, bớt một là bớt một đối thủ cạnh tranh mạnh.
Họ đều mong càng ít tham gia càng .
Cứ như , qua một hồi,
Hai nhân viên cũ nhịn mà cãi , cô một câu một câu, ai nhường ai.
Phương Hảo liếc hai , bất đắc dĩ lắc đầu.
Trong lòng thầm nghĩ, thật hết lời để .
May mà, cô chỉ cần chuyên tâm vẽ cho bản thiết kế của là .
Chỉ tiếc là, hiện thực như mong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-126-bi-che-nang-luc-kem.html.]
Phương Hảo đang cúi đầu thì gọi tên.
“Nói cho cùng, chuyện , t.h.ả.m nhất chính là Phương Hảo nhỉ!”
Phương Hảo: “…?!”
Sao lôi cả cô ?
Làm ơn đừng gọi tên cô .
Sau khi một nhân viên cũ câu , ánh mắt của trong văn phòng đều đổ dồn về phía Phương Hảo.
Phương Hảo bất đắc dĩ, buộc ngẩng đầu lên, nhếch mép .
“ t.h.ả.m cái gì?”
Phương Hảo đầu đầy dấu chấm hỏi.
Không hiểu tại hai nhân viên cũ cãi , đến cô.
Thật cạn lời.
Mọi cũng đều hiểu chuyện gì.
Với vẻ mặt ngơ ngác, họ về phía nhân viên cũ lên tiếng.
Không tại , rõ ràng là họ cãi , lôi cả Phương Hảo .
Sau đó, chỉ nhân viên cũ , với vẻ mặt như kẻ ngốc, với họ:
“Đương nhiên là liên quan đến Phương Hảo .”
“Vốn dĩ chỉ một cô tham gia thiết kế bao bì sản phẩm .”
“Bây giờ, xưởng cái trò , chẳng là công sức thiết kế của cô đổ sông đổ bể , trong bộ phận chúng , bao nhiêu từng tham gia thiết kế bao bì sản phẩm.”
“Tùy tiện lôi một , cũng kinh nghiệm hơn cô , hy vọng chiến thắng cũng lớn hơn cô .”
“Đến lúc đó, cô bận rộn một hồi, cuối cùng công dã tràng, chẳng là t.h.ả.m nhất .”
Hơn nữa, khoản tiền thưởng đó, nếu chuyện hôm nay, cuối cùng chẳng đều thuộc về một Phương Hảo .
Bây giờ xưởng bày trò , Phương Hảo cũng chỉ thể nhận mức lương cơ bản thôi.
Hoa hồng thì đừng hòng một xu.
Người nhân viên cũ xong, trong phòng lập tức im lặng.
Ánh mắt của , đồng loạt về phía Phương Hảo.
Không hẹn mà gặp, tất cả đều bắt đầu cảm thấy đồng cảm với cô.
Thật sự… t.h.ả.m quá !
là công dã tràng.
Phương Hảo xong, nhếch mép .
Hóa , nhân viên cũ chỉ cái thôi ?
Còn bằng đ.á.n.h một cái rắm cho kinh .
Làm lãng phí thời gian của cô, khiến căng thẳng.
Người , còn tưởng nhân viên cũ chuyện gì to tát .
Mừng hụt.
Chỉ thế?
Haiz.
Phương Hảo tỏ vẻ quan tâm, cúi đầu xuống.
Dù , cô tự tin thứ thiết kế.
Mấy lão làng , sớm như , vẫn còn quá chắc chắn.
Ai thể đến cuối cùng, vẫn .
phản ứng của cô, trong mắt trong văn phòng, là đả kích.
Các nhân viên cũ, , , ai gì.
Có đồng cảm, cũng xem kịch vui.
Sau khi lời của nhân viên cũ .
Một xa :
“Ai mà , chừng, chính là xưởng trưởng của chúng cảm thấy, Phương Hảo cô là mới, giao một chuyện lớn như cho cô , nên lo lắng thôi.”
“Cho nên, mới bày một cuộc thi cạnh tranh như thế ,”
“Bao nhiêu năm nay, việc thiết kế bao bì sản phẩm, vẫn luôn là chuyện của bộ phận Nghiên cứu Phát triển sản phẩm chúng , đến lượt khác.”
“Nói trắng , còn là vì năng lực đủ .”