Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 138: Mẹ Chồng Cản Đường
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:39:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù đó cũng là chuyện riêng của vợ chồng .
Cho dù Lâm bắt và Phương Hảo tối nay ngủ nhà họ Lâm cũng chẳng chút tác dụng nào.
Ở điểm , Lâm suy nghĩ thấu đáo bằng ba Lâm.
Ba Lâm gần như chỉ mất mười mấy phút là nhanh ch.óng nghĩ thông suốt chuyện.
Mẹ Lâm còn kịp lời Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc kẻ tung hứng chặn họng như .
Bà lập tức cảm thấy chút mất mặt.
nghĩ nghĩ , bà vẫn nhịn :
"Không , còn chuyện khác . Hai đứa khoan hãy ."
Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc Lâm xong, hai , đầu óc đều chút mơ hồ.
Bởi vì hai họ thực sự nghĩ chuyện xong , Lâm còn lý do gì giữ họ .
Lâm Kiến Quốc sắc trời bên ngoài, mày nhíu , tâm trạng chút vui.
Dù cũng hiểu Lâm.
Trực giác mách bảo Lâm Kiến Quốc, Lâm gọi và Phương Hảo lúc tuyệt đối chẳng chuyện gì .
Phương Hảo nhíu mày, cũng đoán Lâm gì.
Lâm Kiến Quốc cúi đầu Phương Hảo, thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, nhịn .
Tay hai vẫn luôn nắm c.h.ặ.t, thấy dáng vẻ ngơ ngác đó của Phương Hảo, Lâm Kiến Quốc kìm bóp nhẹ tay cô.
Phương Hảo hồn từ cơn ngẩn ngơ, ngẩng đầu Lâm Kiến Quốc.
Ánh mắt chút lảng tránh, nhưng vành tai cô đỏ lên.
Giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu đang thế , cái đàn ông thật là.
Phương Hảo lập tức thấy ngại ngùng, ngước mắt xung quanh, may mà khi Lâm chuyện, mấy đều dồn sự chú ý Lâm.
Cho nên lúc hành động nhỏ của cô và Lâm Kiến Quốc vẫn ai chú ý đến.
Phương Hảo thở phào nhẹ nhõm .
Sau đó cúi đầu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của cô và Lâm Kiến Quốc, cô giãy giụa một chút Lâm Kiến Quốc buông .
Đông thế , để Lâm Kiến Quốc nắm tay là vì hai họ sắp .
Bây giờ Lâm gọi họ ở , tay còn nắm mãi gì chứ!
Ngại c.h.ế.t .
Phương Hảo là kiểu thích thể hiện tình cảm chốn đông , giữa thanh thiên bạch nhật.
Muốn nắm tay thì về nhà chẳng cũng nắm .
Dù cái cảm giác nhiều chằm chằm thế .
Cô thích!
Lâm Kiến Quốc ý đồ của Phương Hảo.
Chỉ điều chiều theo ý Phương Hảo buông tay .
Mà đổi từ nắm tay sang mười ngón tay đan c.h.ặ.t.
Lần nắm càng c.h.ặ.t hơn.
Phương Hảo trừng to mắt vẻ thể tin nổi.
Cô đột nhiên chút nắm bắt suy nghĩ của đàn ông .
Theo lẽ thường thì chỉ cần cô giãy giụa một chút, Lâm Kiến Quốc sẽ lập tức chiều theo ý cô buông tay .
Sao hôm nay Lâm Kiến Quốc trở nên khác thường như ?
Phương Hảo ngước mắt lườm Lâm Kiến Quốc một cái.
Lâm Kiến Quốc nhận cái lườm đó, mím môi .
Hừ.
Hai chung sống cũng ngắn .
Lâm Kiến Quốc tự nhiên hiểu suy nghĩ trong lòng Phương Hảo.
Cũng là vì phát hiện Phương Hảo dường như đặc biệt thích hai nắm tay cử chỉ mật khác mặt ngoài.
Ban đầu còn tưởng Phương Hảo hổ.
Sau mới phát hiện Phương Hảo là vì trong lòng thấy gượng gạo.
Cho nên cứ buông đấy!
Nắm tay vợ thì ?
Thiên kinh địa nghĩa!
Lâm Kiến Quốc ném cho Phương Hảo một ánh mắt, cứ thế trắng trợn cho cô .
Anh cứ buông đấy.
Phương Hảo cạn lời nhếch khóe miệng, hành động trẻ con của Lâm Kiến Quốc chọc .
Cô Lâm Kiến Quốc buông tay là thật, nhưng đàn ông đồng ý thì cũng đành chịu thôi.
Thôi thôi.
Phương Hảo kiên trì cứ thế để Lâm Kiến Quốc nắm tay.
Sau đó cô ngước mắt về phía Lâm, đợi Lâm chuyện, xem bà gọi họ vì lý do gì.
Kết quả bắt gặp ánh mắt của Lâm đang dán c.h.ặ.t đôi tay mười ngón đan c.h.ặ.t của cô và Lâm Kiến Quốc.
Ánh mắt đó ít nhiều chút dọa .
Phương Hảo: "...?!"
Hôm nay thế , thực cô cũng cảm thấy hôm nay cô và Lâm Kiến Quốc đến nhà họ Lâm là một quyết định sai lầm.
Vô duyên vô cớ Lâm mắng cho một trận , bây giờ còn Lâm chằm chằm như .
là... khiến cô chút tê da đầu.
Phương Hảo thở dài, định con chim cút.
Cô chuyện nữa.
Sau đó ánh mắt khó hiểu của Lâm, cô kéo kéo Lâm Kiến Quốc.
Ra hiệu cho Lâm Kiến Quốc giao tiếp với Lâm.
Mẹ Lâm bây giờ cô thế nào cũng thuận mắt, hai đúng là lời hợp nửa câu cũng nhiều.
Nói như thì chi bằng giao tiếp.
Dù lẽ Lâm cũng chẳng chuyện với cô.
Lâm Kiến Quốc nhận tín hiệu lập tức lên tiếng hỏi Lâm:
"Mẹ, gọi bọn con ở là còn chuyện gì quan trọng ?"
Hê hê, lời vợ chắc chắn sai.
Trong lòng Lâm Kiến Quốc đương nhiên Phương Hảo đang vội về nhà.
Cho nên khi Phương Hảo kéo tay, hề do dự lập tức lên tiếng hỏi ngay.
Dù sắc trời , sắp tối đen .
Mẹ Lâm Lâm Kiến Quốc hỏi như thì chút ngẩn .
Vốn dĩ bà cũng chẳng định gọi Lâm Kiến Quốc để chuyện gì.
Chỉ là hài lòng với cách xử lý chuyện của Lâm Lão Đại hôm nay, cộng thêm thái độ của Lâm Kiến Quốc và Phương Hảo, bà gọi hai để gây sự chút thôi.
Hiện giờ Lâm Kiến Quốc hỏi như , thật sự bà bí lời.
Sắc mặt Lâm đổi, nhưng Lâm Kiến Quốc hỏi đến đây , bà cũng thể việc gì.
Mẹ Lâm đang suy nghĩ đối sách trong lòng.
Lâm Kiến Quốc thấy , Lâm cứ im thin thít cũng chút hiểu .
nhíu mày sắc trời bên ngoài ngày càng tối.
Thế là Lâm Kiến Quốc nhịn lên tiếng thúc giục:
"Mẹ, chuyện gì thì nhanh ạ, con và Phương Hảo còn tranh thủ lên đường sớm."
"Trời sắp tối đen , lát nữa hai đứa con cách nào về ."
Trong giọng điệu của Lâm Kiến Quốc khỏi mang theo vài phần sốt ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-138-me-chong-can-duong.html.]
Dù lời từ miệng Lâm chắc chắn cũng chẳng ho gì.
Cho nên sớm muộn cũng thế, xong đều sẽ vui thôi, cũng chẳng kém gì một chốc một lát.
Anh và Phương Hảo mau ch.óng về nhà mới là thật.
Nếu cũng sẽ giục Lâm mau mở miệng.
Lâm cứ chịu .
Nghe lời Lâm Kiến Quốc xong cũng chỉ biến sắc mặt, miệng đóng mở, như đang suy nghĩ xem nên dùng từ ngữ thế nào.
Lần đến cả ba Lâm cũng nhịn nhíu mày.
Ông cũng chút nắm bắt trong lòng Lâm rốt cuộc đang nghĩ cái gì.
Thế là ba Lâm liền mở miệng hỏi:
"Bà nó ơi, bà định gì thế, bọn trẻ bên còn đang vội về nhà kìa."
"Bà lời gì thì tranh thủ thời gian , lát nữa trời tối ."
Thật trong lòng bà già nghĩ cái gì nữa.
Mẹ Lâm thấy trong phòng đều dồn ánh mắt .
Im lặng một chút, vẻ mặt chút vui.
Bà trừng mắt Phương Hảo một cái.
Trút hết sự bất mãn trong lòng lên Phương Hảo.
Dù trong cái nhà , duy nhất bà thể đắc tội bây giờ chính là Phương Hảo.
Còn Lâm Kiến Quốc, tuy là con trai ruột của nhưng Lâm cũng vẫn chút sợ.
Bà cứ sợ đứa con trai thứ hai một cách khó hiểu, vì lý do gì, chỉ cần một ánh mắt của Lâm Kiến Quốc quét qua bà là Lâm cảm thấy trong lòng lạnh toát.
Cho nên đây cũng là một trong những lý do bà xưa nay thích Lâm Kiến Quốc.
hiện giờ mấy trong nhà đều đang bà , Lâm cũng đành cứng đầu mở miệng.
Chỉ là giọng điệu cho lắm.
"Giục cái gì mà giục, chẳng đang chuẩn một chút mới ?"
Nói xong, Lâm đầu ba Lâm một cái, ngang ngược mắng nhiếc:
"Mắt mù , cần ông bảo trời sắp tối ?"
"Bây giờ trời chẳng vẫn tối ? Ông vội cái gì?"
"Nó về nhà quan trọng là già quan trọng hơn với nó, Lâm Kiến Quốc và Phương Hảo cũng mù, về tối một chút thì ?"
" còn xong việc , xem đứa nào dám !"
Nói xong, Lâm thở hồng hộc một lớn, như thể mệt lắm .
Vốn dĩ bà lớn tuổi , chút việc là như hụt , nghỉ một chút.
Vừa nhiều như , để "vả" ba Lâm và Lâm Kiến Quốc, giọng điệu bà hề ngắt quãng, cho nên mấy câu quả thực Lâm mệt bở tai.
Bà nghỉ một chút.
Cúi đầu vẫn đang suy nghĩ lát nữa nên cái gì.
Ba Lâm và Lâm Kiến Quốc đều những lời của Lâm cho đau đầu.
Ba Lâm Lâm Kiến Quốc một cái, thở dài tiếng.
Dù vợ chồng bao nhiêu năm, ba Lâm nắm rõ tác phong của Lâm như lòng bàn tay.
Giả sử bây giờ họ chiều theo ý Lâm, e là hôm nay Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc bao giờ mới về nhà.
Chiều theo ý Lâm thì còn đỡ hơn một chút.
Ít nhất thể nhanh ch.óng giải quyết sự việc.
Cho nên khi lời Lâm, tuy trong lòng ba Lâm bất mãn, mở miệng mắng Lâm vài câu, nhưng để Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc sớm về nhà.
Ba Lâm cuối cùng vẫn nhịn.
Im lặng nửa ngày, cuối cùng cũng vội vàng giục Lâm:
"Bà việc thì nhanh lên, bao nhiêu đang đợi bà đấy, lát nữa hàng xóm đến cho."
"Các mà cãi thêm lúc nữa, e là lát nữa hàng xóm chạy sang xem náo nhiệt đấy."
Ba Lâm vì Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc cũng là liều mạng .
Bởi vì ông hiểu Lâm nhất, bà coi trọng thể diện, cho nên mới lôi chuyện hàng xóm đến hôm nọ .
Mẹ Lâm xong lập tức cuống lên.
Cũng dây dưa lề mề nữa.
Sợ bà dây dưa thêm lúc nữa, hàng xóm thấy tiếng động chạy sang xem náo nhiệt.
Đến lúc đó thì mất mặt lắm.
Mất mặt một là đủ , thêm nữa Lâm chịu nổi .
Thế là Lâm đảo mắt, trong lòng nảy một kế, bà nghĩ hôm nay đến vốn dĩ là Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc bỏ chút tiền tiếp tế cho gia đình.
Gạo trong nhà sắp ăn hết , tiền thì mấy ngày nữa cả đại gia đình họ ăn cái gì?
Vốn là phân gia .
khi trải qua chuyện Lâm Lão Đại ngoại tình, cả đại gia đình cứ thế gượng ép tụ tập ăn chung với .
Hóa hưởng lợi lớn nhất từ việc phân gia là Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc.
Mẹ Lâm mỗi nghĩ đến chuyện là thấy tắc nghẹn trong lòng.
Hiện giờ Lâm Lão Đại kiếm tiền, những thế trong nhà còn ba đứa trẻ và góa phụ Tôn nuôi.
Trông mong lấy tiền từ tay Lâm Lão Đại mua gạo cho gia đình là chuyện thực tế.
Hơn nữa mấy hôm tiền viện phí của góa phụ Tôn, hơn một nửa là do Lâm bỏ đấy.
Và điều khiến Lâm tức giận nhất là Lâm Lão Đại đúng là ngu hết chỗ , mấy hôm bà mới cho Lâm Lão Đại năm mươi đồng để bù đắp cho gia đình.
Kết quả mới mấy ngày?
Năm mươi đồng đó cánh mà bay, một xu cũng còn.
Hỏi kỹ mới là Lâm Lão Đại đưa hết cho góa phụ Tôn .
Mẹ Lâm lúc đó suýt chút nữa thì c.h.ử.i thề.
Bà hiểu, bà và ba Lâm đều khá thông minh, cuối cùng nuôi đứa con trai như Lâm Lão Đại chứ?
Tức c.h.ế.t bà .
Bà suốt ngày thắt lưng buộc bụng, vất vả lo toan, thậm chí vì bù đắp cho Lâm Lão Đại mà đắc tội với Lâm Kiến Quốc và Phương Hảo.
Kết quả tiền bà vất vả tích cóp đều trôi tuột túi góa phụ Tôn, Lâm thể đau lòng.
Bà sắp tắc thở .
cái nỗi khó chịu chỉ bà nuốt nước mắt trong.
Bởi vì chuyện bà lén cho tiền Lâm Lão Đại chỉ bà .
Chuyện mà thì hỏng bét.
Lỡ khác trong nhà , chẳng sẽ oán trách c.h.ế.t bà ?
Tóm Lâm đúng là khổ nên lời, chỉ thể nín nhịn trong lòng.
Bà cũng ý định đòi năm mươi đồng từ tay góa phụ Tôn.
lý trí mách bảo bà , tiền như dê miệng cọp, lấy .
Mẹ Lâm thở dài, tiền trong tay Lâm Lão Đại là đòi .
Lâm Lão Tam suốt ngày bày vẻ ngốc nghếch, thì tâm cơ gì, chút tiền kiếm ngày thường cứ phát lương mấy hôm là tiêu sạch sành sanh, một xu cũng giữ.
Mấy hôm lúc trong nhà hết gạo, Lâm ám chỉ hỏi Lâm Lão Tam.
Kết quả Lâm Lão Tam vẻ mặt thật thà trả lời:
"Túi còn sạch hơn mặt."
Cho nên Lâm đ.á.n.h chủ ý lên Lâm Di.
Kết quả ai ngờ Lâm Di là con tỳ hưu giữ của, một xu cũng chịu nhả .
Bà tức giận đ.á.n.h Lâm Di, Lâm Di liền dọa mách ba Lâm.
Mẹ Lâm tắt đài ngay lập tức, dập tắt ngay ý định đòi tiền từ tay Lâm Di.
Thế là bà đ.á.n.h chủ ý lên đầu Lâm Kiến Quốc và Phương Hảo.