Sau đó, mang vẻ mặt đầy áy náy, với Phương Hảo:
“Anh xin , do vô tâm quá, giờ mới nhận em đang lạnh.”
Chiếc áo khoác của Lâm Kiến Quốc khoác lên , Phương Hảo lập tức cảm thấy cả cơ thể ấm lên nhanh ch.óng. Cô thấy ấm áp hơn hẳn. Cục tức trong lòng nãy cũng tan biến nhiều. Ít nhất thì còn nồng nặc mùi oán hận như lúc nãy nữa.
Bên tai là giọng đầy áy náy của Lâm Kiến Quốc. Thực , Phương Hảo cũng giận dỗi gì mấy, cô chỉ cảm thấy đáng cho Lâm Kiến Quốc mà thôi. Còn chuyện tức giận thì thực sự , chỉ là thấy cách hành xử của Lâm mẫu quả thực khiến quá đỗi cạn lời.
Hơn nữa, trong lòng Phương Hảo cũng hiểu rõ, là do nãy ở nhà họ Lâm, Lâm Kiến Quốc bắt gặp ánh mắt của cô nên hiểu lầm ý cô. Điều cô diễn đạt trái ngược với những gì Lâm Kiến Quốc hiểu. Cho nên lúc , vốn dĩ trong lòng Lâm Kiến Quốc chút thoải mái, giờ thấy cô lạnh cóng thế , e là đàn ông càng thêm áy náy.
Phương Hảo thở phào một , sự bực dọc trong lòng vơi đôi chút. Giọng điệu cũng coi như hòa hoãn, cô với Lâm Kiến Quốc:
“Không , em chỉ lạnh một chút thôi.”
Nói xong, Phương Hảo ngẫm nghĩ, vốn dĩ Lâm Kiến Quốc vẫn luôn dắt xe đạp. Khoảng cách giữa hai ít nhiều cũng xa. Vẻ mặt Phương Hảo khựng , nhớ tới việc nãy Lâm Kiến Quốc gọi , chắc chắn là chuyện với cô. Thế là, Phương Hảo vòng qua chiếc xe đạp, bước đến bên cạnh Lâm Kiến Quốc. Sau đó, cô đầu , hỏi:
“Sao thế, chuyện gì với em ? Tối lửa tắt đèn thế , gì thì nhanh lên, sợ c.h.ế.t .”
Phương Hảo , đôi mắt đảo quanh ngó xung quanh, chỉ thấy bốn bề tối đen như mực, rợn cả tóc gáy. Thực cô sợ bóng tối. Dù cô cũng là trọng sinh một , chút tối tăm chỉ là chuyện nhỏ. Chẳng qua, kết hợp với khung cảnh đầu làng , Phương Hảo dù tố chất tâm lý mạnh mẽ đến cũng chút chịu nổi.
Thực , ngay cả câu hỏi Lâm Kiến Quốc gì với , Phương Hảo cũng c.ắ.n răng mới thốt . Cô thực sự tâm tình với Lâm Kiến Quốc ở cái đầu làng tối đen như mực . dù Lâm Kiến Quốc cũng mở lời , cô đành cố mà chuyện. Hơn nữa, Lâm Kiến Quốc gì với , trong lòng Phương Hảo thừa . Hiện tại hỏi gì, chẳng qua cũng chỉ là theo quy trình mà thôi.
Sau đó, chừng hai phút trôi qua. Ngay lúc Phương Hảo đợi đến mức sắp mất kiên nhẫn, suýt chút nữa cô giục Lâm Kiến Quốc rắm mau phóng, lời mau . mà, cũng thể thô lỗ như đúng ? Phương Hảo cố nhịn, ngay lúc cô sắp mở miệng thì bên phía Lâm Kiến Quốc cuối cùng cũng lên tiếng.
Chỉ đàn ông mang vẻ mặt đầy áy náy, giải thích với cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-146-lam-bam-vai-cau.html.]
“Chuyện phiếu thịt là của , nên tự ý đổi phiếu thịt với đồng nghiệp mang về nhà mà hỏi ý kiến em. Lần , bất kể gặp chuyện gì, cũng sẽ bàn bạc với em, em đừng giận nhé.”
Lâm Kiến Quốc thực sự càng nghĩ càng hối hận. Từ năm mười mấy tuổi, luôn một ngoài thuê, khi gặp chuyện cũng quen tự giải quyết. Anh quen bàn bạc với khác. Hơn nữa, chuyện của thực cũng chẳng mấy khi với nhà. Bởi vì bên phía Lâm mẫu thì lười quản . Còn bên phía Lâm phụ, suy nghĩ của ông và khác biệt, cộng thêm già tư tưởng ít nhiều cũng theo kịp sự tiến bộ của thời đại. Cho nên, dù Lâm phụ trong lòng quan tâm đến , hai bố con cũng ít khi trò chuyện.
Thường thì khi về nhà, Lâm phụ và Lâm Kiến Quốc cũng chỉ hỏi han vài câu, xem dạo sống thế nào, ăn no mặc ấm . Còn về những khía cạnh khác, chủ đề thể chuyện cùng quả thực quá ít ỏi. Dẫn đến hiện tại, hai bố con tuy đều nhớ thương đối phương, nhưng thế nào nữa cũng khó mà gần gũi.
Vì , bình thường khi gặp chuyện lớn, Lâm Kiến Quốc đều tự quyết định. Ngay cả việc khi nghiệp cấp ba, đến xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương thuê cũng là do tự quyết. Cho nên, khi kết hôn, cũng theo thói quen tự quyết định chuyện phiếu thịt.
Lâm Kiến Quốc hiện tại đang kiểm điểm bản sâu sắc. Anh nghĩ, bây giờ cũng là gia đình , gặp chuyện thể giống như , cái gì cũng tự chủ nữa. Đáng lẽ nên bàn bạc với Phương Hảo .
Phải rằng, Lâm Kiến Quốc đúng là một cao thủ tự PUA bản , Phương Hảo còn kịp mở miệng câu nào, Lâm Kiến Quốc tự động tua bộ lầm của , cũng như nguyên nhân khiến Phương Hảo vui trong đầu một lượt.
Người khác thấy thế nào thì , chứ Phương Hảo thì thực sự kinh ngạc.
Trời đất ơi. Vốn dĩ cô chỉ cảm thấy đáng cho Lâm Kiến Quốc thôi, bây giờ qua miệng trở nên nghiêm trọng thế ? Không đến mức đó, thực sự đến mức đó .
Thế là, đợi Lâm Kiến Quốc xong, Phương Hảo vội vàng lên tiếng:
“Không , ngàn vạn đừng nghĩ nhiều. Em hề ý giận dỗi gì cả, em chỉ cảm thấy đáng cho thôi. Anh moi t.i.m moi phổi đối xử với cái nhà , kết quả đổi chỉ là hết đến khác tính kế. Em từng thấy đời bà nào thiên vị đến thế! Trước phân gia, tiền sinh hoạt đưa cho nhà luôn gấp đôi những khác. Đã mà bọn họ vẫn thỏa mãn! Hơn nữa cả của cũng quá đáng thật, lớn tồng ngồng mà ngay cả chuyện tình cảm của bản cũng xử lý xong. Hôm nay còn là nhà cố tình gọi điện thoại bảo hai chúng về, kết quả thì ? Đến cuối cùng chẳng hố chúng một vố , quá đáng thật sự!”
Phương Hảo càng càng thấy tức giận, trong lòng càng cảm thấy đáng cho và Lâm Kiến Quốc. Cho nên, khi đối diện với Lâm Kiến Quốc, cô nhịn thêm vài câu. Sau đó, Phương Hảo nhịn lầm bầm:
“Đã phân gia , là chúng cứ giữ cách với bọn họ . Cái nhà , tám trăm cái tâm nhãn, là tính toán chi li. Nói cho cùng, em cảm giác hôm nay gọi chúng về, chính là để đòi tiền!”