Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 152: Chó Mèo Tạp Nham.

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:39:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cũng Không Thể Tùy Tiện Tuyển Một Đứa Ất Ơ Chó Mèo Tạp Nham Nào Đó Vào Được. Dù Sao Thì Bộ Phận Này Chịu Trách Nhiệm Nghiên Cứu Phát Triển Sản Phẩm, Lỡ Như Tuyển Vào Một Kẻ Không Đáng Tin Cậy, Đến Lúc Đó Tiết Lộ Công Thức Sản Phẩm Mới Mà Họ Nghiên Cứu Ra, Bán Cho Đối Thủ Cạnh Tranh, Vậy Chẳng Phải Là Lỗ To Sao?

 

Một khi Phương Hảo thể gia nhập giữa bọn họ, chắc chắn là sự đồng ý của xưởng trưởng. Dù thì trong cái xưởng , xưởng trưởng Phương mới là lão đại, ngoài lời ông , những còn chẳng ai thể chi phối quyết định của ông. Giả sử bọn họ nghi ngờ lai lịch của Phương Hảo, chẳng là đang công khai vả mặt xưởng trưởng Phương, cũng như nghi ngờ quyết định của ông ?

 

Đám nhân viên cũ khi Phương Hảo xong, dù trong lòng cam tâm đến mấy, cũng chẳng dám ho he nửa lời. Chỉ sợ Phương Hảo xong những lời họ , trong lòng bất bình chạy tìm xưởng trưởng Phương và bác Đổng mách lẻo. Đến lúc đó, lỡ như hai vị lãnh đạo ghim thù bọn họ, thì tất cả bọn họ đều sẽ gặp họa.

 

Huống hồ mấy năm gần đây, bọn họ chẳng mang chút hiệu quả kinh tế nào cho xưởng. Phía xưởng trưởng e là sớm bất mãn với họ . Lỡ như Phương Hảo mách lẻo, xưởng trưởng mượn cớ phát tác, một tìm cơ hội đuổi việc hết đám nhân viên cũ bọn họ, thì bọn họ thật sự tiêu đời.

 

Thế nên lúc , khi Phương Hảo xong, họ cũng chỉ đành dùng giọng điệu bất mãn với Phương Hảo:

 

cho cô , cô gái nhỏ đừng mà mượn cớ phát tác. Chúng chẳng qua chỉ đang thảo luận về năng lực việc của cô, cùng với chuyện hôm nay cô trễ thôi!”

 

“Những phương diện khác chúng chẳng gì cả, đến miệng cô biến thành vạch lá tìm sâu thế hả?”

 

“Hơn nữa tổng giám đốc Đổng và xưởng trưởng Phương bận rộn như , thời gian chạy tới cô mách lẻo, cô đừng phí công vô ích nữa.”

 

, đúng , chúng cũng bám riết lấy lầm của cô buông. Cô tuyệt đối đừng chạy đến chỗ bác Đổng và xưởng trưởng Phương mách lẻo, đến lúc đó ngược thành của chúng đấy!”

 

đúng , Tiểu Trịnh sai. Hôm nay cô trễ vài giây, chúng cũng bám riết buông nữa. Lần cô nhớ tuyệt đối đến sớm một chút nhé, ngoại lệ , chúng sẽ ghi của cô nữa!”

 

Đám nhân viên cũ vội vàng tìm cách chữa cháy, chỉ sợ Phương Hảo tâm trạng , bọn họ khích mà chạy tìm xưởng trưởng mách lẻo.

 

Phương Hảo những tâm tư nhỏ nhặt của họ chứ? Chẳng qua những đồng nghiệp , mặc dù cô đều mấy ưa, nhưng mặt nạ đậu xanh vẫn mắt thành công, Phương Hảo cũng chỉ đành tha thì tha, tạm thời tính toán món nợ với họ vội.

 

Phương Hảo thấy , gật đầu: “Nếu ý đó thì thôi . nếu còn như thế, thì đừng trách khách sáo, tìm xưởng trưởng và tổng giám đốc Đổng phân xử đấy!”

 

Vừa Phương Hảo thông qua lời và hành động của xả chút giận, nên bây giờ tâm trạng cũng thông suốt hơn nhiều. Thế nên chuyện đến đây cũng coi như lật sang trang mới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-152-cho-meo-tap-nham.html.]

Đám nhân viên cũ thấy Phương Hảo nhượng bộ, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Thế là, họ âm thầm bắt đầu chuyển chủ đề, để Phương Hảo ném chuyện đầu.

 

đúng , chúng đừng chuyện nữa. Hôm nay là kết quả cuộc thi thiết kế bao bì sản phẩm đấy, đó là một trăm tệ lận nha, tiền thưởng sẽ rơi tay ai đây!”

 

Nhân viên cũ dứt lời, lập tức kéo chủ đề phương diện thiết kế bao bì sản phẩm. Dù thì chuyện mới là điều họ quan tâm nhất lúc . Một trăm tệ đó còn cao hơn cả hai tháng lương của họ cộng những hai mươi tệ đấy. Ai mà thể trắng trợn ẵm giải thưởng lớn , thì quả thật là may mắn ngang ngửa trúng .

 

“Cũng sắp tám rưỡi , nếu kết quả , chỉ đợi đến đông đủ để công bố, thì tin chắc là cũng sắp .”

 

Nói đến đây, đều nhịn mà mong đợi. Dù thì trong văn phòng của họ, đến một nửa tham gia cuộc thi . Thế nên trong lòng họ cũng mong mỏi bản thể đạt giải. Bất kể thứ thiết kế , nhưng nếu tham gia thì tức là hy vọng đạt giải. Đó là một trăm tệ tiền tươi thóc thật đấy! Đủ cho một gia đình bình thường sinh hoạt nửa năm trời! Đó là còn theo kiểu ngày nào cũng ăn thịt, chứ nếu tiết kiệm một chút, thì đủ chống đỡ tiền ăn cả năm của gia đình .

 

Thế nên, đương nhiên họ đều lòng riêng, bản nhận một trăm tệ . ngoài mặt thể , sợ lỡ như đạt giải khác chê . Vì , trong lòng đám nhân viên cũ đều đang âm thầm ganh đua !

 

Đã nhắc đến chuyện tiền thưởng một trăm tệ, đám nhân viên cũ trong văn phòng liền nhịn mà tâng bốc lẫn :

 

“Theo thấy thì vẫn là chị Triệu của chúng . Bao nhiêu năm nay, ở bộ phận chúng , chị luôn phụ trách công việc thiết kế bao bì sản phẩm, đối với công việc , chắc chắn chị rành rẽ .”

 

“Thế nên mới mà, giải thưởng lớn một trăm tệ chắc chắn sẽ rơi đầu chị Triệu thôi. xin lời chúc mừng nhé, đến lúc nhận tiền thưởng, đừng quên mời cả bộ phận chúng ăn một bữa cơm đấy!”

 

Lời tâng bốc của nhân viên cũ thốt , chị Triệu lập tức thẳng lưng, đầu ngẩng cao như con gà trống đang chiến đấu, vô cùng tự hào. Trong lòng chị Triệu khoan khoái, nhưng ngoài mặt cũng thể để lộ nửa điểm vui mừng. Dù thì trong văn phòng , bao nhiêu đều đang chờ đợi giải thưởng lớn . Nếu chị giải thưởng chắc chắn sẽ rơi tay , thì chắc chắn sẽ đỏ mắt ghen tị.

 

Thế nên, khi cầm tiền thưởng, chị Triệu quyết định khiêm tốn một chút. Đừng tỏ quá đắc ý, nhưng niềm vui trong lòng con , dù thì biểu cảm mặt cũng thể thấy . Lúc , chị Triệu đinh ninh rằng giải thưởng lớn sẽ rơi tay . Giữa thần thái của chị là sự đắc ý giấu giếm nổi, nhưng ngoài miệng vẫn chối đây đẩy, .

 

“Xem kìa, chứ? tuy kinh nghiệm, nhưng bao nhiêu năm nay, những thứ thiết kế đều chẳng gì mới mẻ nữa , tự nhiên là sánh bằng những mới các cô , nhiều cảm hứng hơn!”

 

“Dù là , cũng dám đảm bảo giải thưởng lớn sẽ rơi đầu . Trước khi kết quả, đều khả năng mà!”

 

“Dù thì cũng chẳng ôm hy vọng gì với thiết kế của . Lần thứ thiết kế , so với bao bì sản phẩm bình thường cũng chẳng gì khác biệt, ước chừng xưởng trưởng bọn họ cũng sắp xem đến phát ngán .”

 

 

Loading...