Bởi vì khi xong việc, quả thực là chẳng còn việc gì khác để nữa. Cứ cả ngày trong văn phòng thế , m.ô.n.g cũng chịu nổi mất! Ngồi ghế cứng lâu, m.ô.n.g đau ê ẩm.
Phương Hảo thầm nghĩ, hôm nào mang một cái đệm từ nhà đến, như lâu một chút cũng thoải mái hơn. Tốt nhất là mang thêm một cái tựa lưng, thế thì eo cũng quá mỏi. Một hai ngày thì còn chịu , chứ nếu cứ ở lỳ trong văn phòng lâu dài, cái ghế lạnh ngắt , e là sẽ sinh bệnh nghề nghiệp mất.
Phương Hảo nghĩ , bất giác ngước mắt đám nhân viên cũ trong văn phòng. Thấy ghế của họ cũng trơ trọi, chẳng lấy một cái đệm. Cô nhịn mà nghĩ, những nhân viên cũ bao nhiêu năm nay, đúng là chịu đựng giỏi thật! Đổi là cô, thì quả thực thể chịu nổi cực hình !
Xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương mở nhiều năm, bàn ghế trong văn phòng đều là đồ cũ kỹ dùng mấy chục năm . Ngay cả chiếc bàn việc của Phương Hảo cũng tuổi thọ khá lâu. Mặt bàn tróc sơn, ghế tuy què chân nhưng dùng sức một chút là phát tiếng cọt kẹt. Tuy ảnh hưởng đến việc sử dụng, nhưng lên quả thực thoải mái. So với những chiếc ghế công thái học sản xuất mười mấy năm ở thời hiện đại, thì cái ghế cứng đúng là một sự t.r.a t.ấ.n.
Đã ở đây, thì tự nhiên nghĩ cách cho bản thoải mái một chút. Nếu , việc ở đây lâu ngày, e là sẽ tích tụ đầy oán khí mất. Dù thì cô cũng thấy , thật trong lòng đám nhân viên cũ nghĩ gì. Đi ở cơ quan hai mươi mấy năm, thậm chí ba mươi mấy năm , mà đến cái đệm cũng mang văn phòng? Như thì chịu t.r.a t.ấ.n chẳng là cái m.ô.n.g của , lâu ngày m.ô.n.g cũng chai sần lên mất.
Thật ghế trong văn phòng của ba cô trông như thế nào. Hôm nào thời gian gặp ba, cô nhất định phàn nàn một trận mới . Môi trường việc của nhân viên quả thực nên cải thiện một chút. Giả sử kết quả tiêu thụ mặt nạ đậu xanh khá , cô sẽ chạy đến văn phòng ba Phương, đề nghị ông trích một phần tiền kiếm để mới bộ bàn ghế trong văn phòng. Môi trường việc lên, nhân viên mới thể tận tâm tận lực cống hiến cho xưởng.
Bất tri bất giác đến giờ nghỉ trưa. Cả một buổi sáng cứ thế trôi qua vô ích. Kết quả cuộc thi bản vẽ thiết kế cũng . Phương Hảo bất lực lắc đầu, buổi sáng coi như cô mong đợi uổng công . Sau đó, cô xách chiếc túi nhỏ mang theo bên từ chỗ việc lên, chuẩn tìm Lâm Kiến Quốc ăn cơm.
Có lẽ vì hôm nay quá rảnh rỗi, nên bao nhiêu ngày nay, đây là đầu tiên các nhân viên trong văn phòng chú ý đến Phương Hảo. Một nhân viên cũ tên là chị Vương, lúc Phương Hảo xách túi lên, đột nhiên gọi cô :
“Ê, Phương Hảo, bao nhiêu ngày nay, từng thấy cô ăn trưa ở nhà ăn của xưởng ?”
“Chẳng lẽ buổi trưa cô ngoài ăn tiệm ?”
Chị Vương vô tâm, nhưng hữu ý. Phương Hảo xong, cả sững , đó chị Vương với vẻ mặt hồ nghi. Trong lòng cô đ.á.n.h thót một cái, đoán thầm chẳng lẽ lúc ăn cơm với Lâm Kiến Quốc chị Vương thấy, nếu chị hỏi như ?
Trong lòng Phương Hảo chút mờ mịt luống cuống, nên trả lời chị Vương thế nào. Bởi vì hiện tại cô vẫn chắc chắn liệu lộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-154-dua-tre-nha-ngheo.html.]
Thực chị Vương chỉ hỏi Phương Hảo câu đầu tiên thôi. Câu thứ hai chỉ là thuận miệng . Trong lòng hề chút suy nghĩ nào khác, bởi vì trong mắt họ, Phương Hảo chỉ là một cô gái nhà nghèo khổ. Trong tay chẳng đồng nào, đáng thương đến mức đến xưởng của họ thuê. Nếu thì đến cơm cũng chẳng ăn no, điều kiện kinh tế như , cô thể nỡ bỏ tiền ngoài ăn tiệm chứ, đây chẳng là đùa ?
chị rằng, Phương Hảo thực sự ngoài ăn tiệm. Không những thế, ngoài ăn tiệm còn nhiều nữa!
Phương Hảo lập tức căng thẳng tột độ, tay siết c.h.ặ.t chiếc túi vải đang xách. Đôi mắt to tròn đảo liên tục, trong đầu đang suy nghĩ đối sách, tế bào não sắp cháy rụi đến nơi. Đang lúc chị Vương thấy cô mãi trả lời, đợi đến mất kiên nhẫn, thì một nhân viên cũ khác đang đợi chị Vương cùng ăn cơm ở bên cạnh kìm mà lên tiếng :
“Chị Vương, chị lề mề với cô gì? Giờ nhà ăn mở cửa , chị còn lề mề ở đây với cô một lúc nữa, lát nữa hai chúng đến nơi, thức ăn ngon trong nhà ăn đều khác giành hết mất!”
“Cô thích ăn thì , chúng cũng chẳng quản , hơn nữa...”
Nhân viên cũ đang dở câu thì dừng một chút, đó ngước mắt Phương Hảo một cái. Quét mắt cô từ đầu đến chân, dùng vẻ mặt khinh bỉ :
“Ôi trời, đột nhiên nhớ , cô tưởng ăn cơm ở nhà ăn của xưởng là trả tiền, nên dám đấy chứ?”
“Cũng , dù cô cũng sắp nửa tháng , lâu như , trong văn phòng chúng từng với cô chuyện trong xưởng thể ăn trưa miễn phí, cô sợ tốn tiền cũng là chuyện bình thường!”
“Dù thì lúc cô đến xưởng chúng , nghèo đến mức đó . Người nghèo các cô mà, tiêu tiền cẩn thận một chút, từng đồng từng cắc đều tiêu cho đáng, cũng là thể hiểu !”
Lúc nhân viên cũ chuyện, càng càng nhịn mà tỏ vẻ khinh bỉ. Lời càng lúc càng khó , thậm chí còn chế giễu sự nghèo khó của Phương Hảo.
Phương Hảo xong, trong lòng chút vui. Chỉ vì nhân thiết cô tạo dựng trong văn phòng là một đứa trẻ đáng thương nhà nghèo, nên coi thường như ? Thật đám nhân viên cũ đang lấy cái gì để tỏ vẻ ưu việt. Nếu như họ công việc ở xưởng để nuôi gia đình, e là cuộc sống trôi qua còn chẳng bằng một gia đình bình thường ! Cứ như bây giờ, vênh váo tự đắc bàn tán về gia cảnh của khác, đ.â.m chọc tim đen của , thật đáng hận bao! Loại như , đáng đời kiếm tiền!
Trong lòng Phương Hảo tức giận tột độ, nhưng cũng thể trở mặt với nhân viên cũ chê cô nghèo .