Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 155: Có Chút Cạn Lời

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:39:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bởi vì nhân thiết mà cô đang xây dựng hiện tại quả thực là như . Lỡ như cô gì đó, chẳng là tự chủ động lộ tẩy ? Thế nên Phương Hảo chỉ đành nhịn, thầm nghĩ đợi khi mặt nạ đậu xanh mắt, cô tự nhiên sẽ tìm cơ hội xử lý đám nhân viên cũ , từng một cô đều ghim hết! chỉ vì cô mang cho ngoài cảm giác nhà nghèo, nên những mới bắt nạt cô như , chuyện thật sự là quá đáng !

 

Nhân viên cũ lên tiếng thấy Phương Hảo mãi gì, còn tưởng trúng nỗi đau của Phương Hảo, trong lòng chút khinh bỉ, nhưng vẫn mở miệng :

 

“Đừng ngốc nữa, mấy ngày nay cô chui rúc ở cái xó xỉnh nào gặm bánh bao chay, bỏ bữa trưa miễn phí trong xưởng ăn, chạy ngoài gặm bánh bao, ngoài khéo cho thối mũi!”

 

“Bây giờ cô trong xưởng cung cấp bữa ăn , thì đến nhà ăn của xưởng mà ăn !”

 

“Dù thì ăn cũng phí!”

 

Phương Hảo: “...”

 

Đột nhiên, ngọn lửa châm ngòi trong lòng lập tức tắt ngấm. Thật là khẩu xà tâm phật, mắt nữa. Có chút cạn lời! Dù thì rõ ràng là những lời mang ý , nhưng lọt tai thấy khó chịu thế nào .

 

Nói xong, nhân viên cũ đó kéo chị Vương luôn. Bởi vì giờ , nhà ăn mở cửa nửa ngày , cộng thêm việc hai họ lề mề với Phương Hảo ở đây một lúc. Lúc hai chỉ sợ đến nhà ăn giành cơm. Thế nên cũng chẳng màng đợi phản ứng của Phương Hảo mà chuồn thẳng.

 

Phương Hảo tại chỗ, cả nên gì cho . Chỉ bốn chữ "cạn lời" là phù hợp nhất với tâm trạng của cô lúc . , nếu nhân viên cũ như , cô cứ coi như chị đang nhắc nhở trong nhà ăn bữa trưa miễn phí ! Nghĩ , sự khó chịu trong lòng lập tức tan biến ít.

 

Chuyện trong xưởng nhà ăn, Phương Hảo . Chẳng qua, cô cùng nhân viên trong xưởng tranh giành chỗ ở nhà ăn mà thôi. Hiện tại thời tiết vẫn còn nóng, trong nhà ăn tuy quạt trần, nhưng đông quá vẫn ngột ngạt. Thêm đó, cô thích ăn cơm một , mà phận vợ chồng của cô và Lâm Kiến Quốc trong xưởng thể để lộ. Thế nên hai cần tị hiềm. Ở thời đại , cô và Lâm Kiến Quốc - một đàn ông vợ - cùng ăn cơm trong nhà ăn, nếu thấy, e là chỉ cần một buổi chiều thôi là thể ầm ĩ đến mức ai ai cũng . Để tránh những rắc rối , Phương Hảo cảm thấy vẫn là thôi . Thế nên cô mới kéo Lâm Kiến Quốc cùng đến tiệm cơm quốc doanh ăn, như còn bầu bạn.

 

Người trong văn phòng gần hết. Phương Hảo nhớ tới chuyện sáng nay lốp xe đạp của họ đ.â.m thủng. Cô và Lâm Kiến Quốc ăn trưa xong còn đến tiệm sửa xe để sửa xe đạp nữa. Thế là nghĩ , động tác tay Phương Hảo càng lúc càng nhanh hơn. Vội vàng xách ba lô của , nhanh ch.óng xuống lầu. Bởi vì hai nhân viên cũ kiếm chuyện, nên cũng chậm trễ một chút thời gian.

 

Khi Phương Hảo đến gốc cây liễu lớn, Lâm Kiến Quốc đợi sẵn ở đó . Phương Hảo nghĩ thời gian vẫn gấp gáp, nên khi thấy Lâm Kiến Quốc liền sải bước chạy về phía . May mà hôm nay Phương Hảo một đôi giày khá thoải mái, lúc chạy cũng quá mệt. Thế nên chẳng bao lâu chạy đến mặt Lâm Kiến Quốc. Thời tiết mùa tính là quá nóng, nhưng vận động một chút cũng đổ mồ hôi đầy đầu.

 

Lâm Kiến Quốc thấy dáng vẻ thở hồng hộc của Phương Hảo, trong lòng khỏi chút bất đắc dĩ. Anh nhếch môi , đó móc từ trong túi một tờ giấy ăn, rút một tờ đưa cho Phương Hảo dùng giọng điệu cực kỳ ôn hòa :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-155-co-chut-can-loi.html.]

 

“Trước đây chẳng bảo em ? Không cần vội, dù hai chúng cũng cần đến nhà ăn chen chúc ăn cơm với nhân viên. Nếu em việc xong, thì cứ đợi xử lý xong công việc hẵng xuống lầu, dù cũng vội một lúc .”

 

Phương Hảo Lâm Kiến Quốc xong, mặt khẽ mỉm , đó nhận lấy tờ giấy ăn đưa. Nắm trong tay, lau những giọt mồ hôi lấm tấm trán. Đợi thở bình một chút, mới từ tốn mở miệng với Lâm Kiến Quốc:

 

“Không việc gì , vốn dĩ hôm nay em khỏi cửa khá sớm, kết quả lúc đến cửa văn phòng thì hai kẻ điên chặn , lúc mới chậm trễ một lúc.”

 

“Em đang nghĩ lốp xe đạp của chúng hỏng , nên định hai chúng mau ch.óng ăn trưa xong sửa xe đấy.”

 

“Nếu lỡ như kịp, thì đợi đến lúc tan buổi tối mất.”

 

Nếu chiếc xe đạp sửa xong buổi trưa, thì tối nay hai họ bộ về nhà. Hơn nữa, tiệm sửa xe cách xưởng của họ khá xa. Huống hồ, sửa xe cũng cần thời gian. Đi về về thế , sẽ lỡ dở bao nhiêu thời gian nữa. Thế nên tự nhiên là tranh thủ buổi trưa sửa cho xong, càng nhanh càng .

 

Lâm Kiến Quốc xong lúc mới hiểu chuyện gì. Anh Phương Hảo vì mà vội vàng, nên mang vẻ mặt an ủi :

 

“Không , tuy tiệm sửa xe cách đây xa một chút, nhưng nếu sửa xe thì vá cái lốp xe đạp cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian . Chúng nhanh về nhanh, vẫn kịp mà, nên em đừng lo.”

 

“Chỉ là như thì trưa nay chúng lẽ thể về nhà nghỉ ngơi .”

 

Bởi vì những ngày , Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc mỗi buổi trưa tan đều sẽ về nhà một chuyến, ngủ trưa ở nhà mới đến xưởng việc. Như còn thể dịu sự mệt mỏi một buổi sáng việc. hôm nay vì sự cố đột xuất, lẽ về nữa.

 

Phương Hảo xong gật đầu, cũng gì, bình thản chấp nhận. Chẳng qua chỉ là thể về nhà nghỉ ngơi thôi mà, chuyện lớn gì ? Trước đây luôn về nhà nghỉ trưa, cũng là vì thời gian nghỉ trưa của xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương quá dài, hai họ ăn cơm xong nào cũng còn thừa nhiều thời gian. Phương Hảo lãng phí bộ thời gian nghỉ trưa chỉ để trong văn phòng. Thế nên mới chọn cùng Lâm Kiến Quốc về nhà. Hơn nữa, con Phương Hảo vốn dĩ thói quen ngủ trưa. Mấy ngày , buổi trưa về nhà cũng chỉ thuần túy là giường thôi. Ngủ trưa á, đó là chuyện thể nào!

 

Nếu hôm nay việc về nhà , thì cứ dạo loanh quanh, coi như g.i.ế.c thời gian .

 

 

Loading...