Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 177: Sợ Phương Hảo Mách Lẻo

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:40:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời buổi , về cơ bản tất cả các loại đồ ăn đều là đồ tự nhiên, chất phụ gia. Giống như đời , những loại đồ ăn vặt, bim bim, các loại cay dải ngập tràn trong siêu thị, ở đây gần như thể tìm thấy.

 

Tuy Phương Hảo thèm ăn, trong lòng cũng chút buồn bã vì ăn bim bim, gà rán những món ngon tương tự nữa. nghĩ , ăn uống như thế khá lành mạnh, đối với sức khỏe chắc chắn là vấn đề gì. Vì trong lòng cô cũng thoải mái hơn ít.

 

May mà trong tòa nhà bách hóa , tuy bán quá nhiều loại đồ ăn vặt, nhưng những thứ chống đói như hoa quả sấy khô, bánh đào xốp, bánh mì thì vẫn khá nhiều. Phương Hảo mua vài cân hạt dưa và bánh đào xốp. Còn mua thêm một ít đường đỏ và các loại hạt, chuẩn đến lúc tan về nhà, nếu nấu cơm xong thì thể ăn những thứ lót . Dù tiền tiêu cũng uổng, đều là những thực phẩm lành mạnh, ăn bụng cũng gây hại gì cho cơ thể, hơn nữa chất phụ gia, ăn cũng yên tâm.

 

Lâm Kiến Quốc nhận lấy bộ đồ đạc mà nhân viên bán hàng gói ghém cẩn thận, xách tay. Phương Hảo phía trả tiền. Sau khi trả tiền xong, cô đồng hồ, thấy thời gian cũng còn sớm lắm, hai liền vội vã về hướng xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương.

 

Phương Hảo vẫn dám lơ là. Dù buổi sáng cô chỉ đến muộn một chút xíu thôi mà đám nhân viên cũ trong văn phòng nắm thóp buông. Cho nên theo lẽ tự nhiên, cô vẫn hy vọng thể đến sớm một chút. Dù bớt một chút rắc rối đối với cô mà vẫn cần thiết. Nếu buổi chiều cô đến muộn một chút, đám nhân viên cũ chắc chắn sẽ mượn cớ sinh sự, cô chứng nào tật nấy cho xem. Để tránh cho lỗ tai phiền, Phương Hảo chọn cách đến xưởng sớm hơn.

 

May mà hai xe đạp, mất bao lâu đến xưởng. Khi Lâm Kiến Quốc đạp xe đến cổng lớn xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương, cách đến giờ việc vẫn còn chừng mười lăm phút. Hai chia tay tại đây. Sau khi tạm biệt, Lâm Kiến Quốc xách theo những túi lớn túi nhỏ đồ đạc họ mua về văn phòng của .

 

Còn Phương Hảo thì tay , chẳng cầm theo thứ gì. Dù hình tượng của cô trong văn phòng vẫn là con cái nhà nghèo khổ. Nếu trung tâm thương mại mua về một đống đồ đạc túi lớn túi nhỏ, e là sẽ nghi ngờ. Cho nên cô thà xách gì cả, cũng rước lấy rắc rối cho .

 

Sau khi đến văn phòng, vì đến sớm hơn mười mấy phút nên trong phòng một ai, chỉ Phương Hảo. Cô mở cửa sổ để thông gió. Nếu lâu mở cửa sổ, trong phòng sẽ ngột ngạt. Hơn nữa khí lưu thông cũng cho sức khỏe. Cho nên việc đầu tiên cô khi phòng là mở cửa sổ thông gió.

 

Buổi sáng, mấy nhân viên cũ chê nắng quá gắt nên kéo rèm . Vì mở cửa sổ quá vướng víu nên họ đóng hết tất cả các cửa sổ trong phòng, đó bật quạt điện để mát. Tuy trong phòng quạt điện, nhưng nếu mở cửa sổ, ngột ngạt lâu ngày Phương Hảo sẽ cảm thấy khó thở. Vẫn là để gió bên ngoài thổi thì thoải mái hơn. Quạt điện thổi lâu chỉ khiến cảm thấy càng lúc càng ngột ngạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-177-so-phuong-hao-mach-leo.html.]

 

lúc trong văn phòng cũng ai khác, cô vui vẻ tận hưởng sự yên tĩnh. E là lát nữa đám nhân viên cũ trong văn phòng đến việc thì sẽ ồn ào lên cho xem. Đến lúc đó, cô tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi một lát chắc cũng . Cho nên lúc rảnh rỗi việc gì , Phương Hảo liền dọn dẹp bàn việc của .

 

Cô thầm nghĩ, qua cả một buổi sáng , nếu hôm nay kết quả cuộc thi thiết kế bao bì sản phẩm, thì chắc chắn buổi chiều dù thế nào cũng sẽ kết quả thôi nhỉ? Nghĩ , trong lòng cô ít nhiều cũng chút mong đợi. hiện tại vẻ cũng chẳng cách nào khác, chỉ thể kiên nhẫn chờ đợi. Cô cũng ý định đến văn phòng của ba Phương để hỏi xem thiết kế bao bì sản phẩm cuối cùng chọn là của ai. nghĩ , chẳng là gian lận ? Tuy cô là nghiên cứu mặt nạ đậu xanh , nhưng nghĩa là cô thể lợi dụng phận đó để trò mờ ám. Như đối với những khác tham gia cuộc thi sẽ công bằng.

 

, dù trong lòng Phương Hảo tò mò đến , cô cũng chỉ thể nhẫn nhịn chờ đợi kết quả công bố. Suy nghĩ trong lòng cô khá thản nhiên. Nếu kết quả cuối cùng công bố là bản thiết kế của cô thì thực cũng chẳng cả. Dù thiết kế bao bì sản phẩm là khâu quan trọng nhất quyết định một sản phẩm. Giả sử những trong hội đồng giám khảo đều thích thiết kế khác mà thích thiết kế của cô, thì điều đó cũng thể hiểu . Dù thẩm mỹ của đại chúng là như . Cô mặt nạ đậu xanh bán chạy thì đương nhiên thể sử dụng thiết kế quá thời đại. Lỡ như cuối cùng mặt nạ đậu xanh của cô bao bì sản phẩm lỡ dở, thì đúng là lợi bất cập hại. Cho nên đôi khi, chậm mà chắc cũng là một quyết định .

 

Phương Hảo dọn dẹp bàn việc của , lau chùi mặt bàn, đó dọn dẹp bớt một thứ cần thiết trong ngăn kéo. Thời gian cứ thế từng phút từng giây trôi qua. Rất nhanh đến một giờ chiều, giờ việc.

 

Các nhân viên cũ lượt đẩy cửa bước . Sau khi văn phòng, ánh mắt đầu tiên của họ đều thấy Phương Hảo đang ngay ngắn bàn việc chờ đến giờ . Mọi đều cảm thấy chút kỳ lạ, thầm nghĩ chẳng lẽ vì chuyện sáng nay nên Phương Hảo nhớ đời, cố ý đến sớm? Không thể , khả năng thực sự cao. Một nhân viên cũ trong đó nhịn mở miệng một câu:

 

“Thấy , phạm phê bình kịp thời. Nhìn xem, Phương Hảo lập tức nhớ kỹ kìa!”

 

“Lần những đến muộn mà còn đến sớm nữa chứ. Trong văn phòng chúng , cô tích cực nhất đấy!”

 

Người miệng lưỡi cay độc, lời vô cùng đáng đòn. Phương Hảo ngước mắt một cái, ánh mắt lạnh lùng. Vốn dĩ mấy nhân viên cũ phòng thấy lời xong còn định hùa theo một trận. bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Phương Hảo, tất cả lập tức ngậm miệng. Không trêu , thực sự trêu . Bọn họ vẫn còn nhớ những lời Phương Hảo lúc sáng. Lỡ như cô thực sự hẹp hòi, chịu ấm ức ở chỗ bọn họ chạy đến chỗ xưởng trưởng Phương và bác Đổng mách lẻo. Tâu cho bọn họ một bản, đến lúc đó bọn họ thực sự sẽ gặp rắc rối to. Vốn dĩ bên phía xưởng trưởng Phương hài lòng chuyện bọn họ chèn ép nhân viên mới . Phương Hảo mới mấy ngày, nếu bọn họ cứ bắt nạt cô như ...

 

 

Loading...