Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 181: Nhìn Thấu
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:40:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Hảo một nửa, giọng điệu khựng . Đợi đến khi mở miệng nữa, ánh mắt cô sắc lẹm về phía đám nhân viên cũ , lời mang theo giọng điệu lạnh lẽo:
“Đừng ở đây từng một lải nhải với , phục thì tìm xưởng trưởng Phương, hoặc là các lãnh đạo khác trong xưởng chúng mà xem công bằng .”
“Thấy ở đây dễ bắt nạt ? Thật ngại quá, nếu kết quả cuộc thi là công bằng, thì vô cùng ngại ngùng mà nhận lấy khoản tiền thưởng .”
là nực , tiền dâng tận cửa, cớ lấy? Đã túi cô thì lý nào moi . Hơn nữa, kết quả cuộc thi định đoạt . Đám nhân viên cũ bọn họ, cho dù phục đến mấy, thì cũng chỉ thể ở đây lải nhải, chẳng đổi kết quả cuộc thi nào cả. Từng bọn họ đều tưởng xưởng trưởng Phương là dễ nắn bóp. Thực chất, chính là đám nhân viên cũ bọn họ đặt đúng vị trí của , tự tâng bốc bản lên quá cao. Xưởng mỹ phẩm nhà bọn họ cũng quá mức cần thiết những nhân viên cũ , từng một việc, thì chi bằng tìm cơ hội đuổi việc hết .
Xưởng trưởng Phương hiện giờ chẳng qua là cớ, nếu đám nhân viên cũ tự dâng mỡ đến miệng mèo gây rắc rối cho xưởng trưởng Phương. Đến lúc đó chọc giận xưởng trưởng Phương, đuổi việc hết bọn họ, thì đó cũng là chuyện đương nhiên. Nói cho cùng, đều là do bọn họ tự chuốc lấy. Dù xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương đối xử với đám nhân viên cũ bọn họ những năm qua cũng coi như tệ. Thông thường mà , thương nhân trọng lợi, nhưng xưởng trưởng Phương xưa nay luôn là trọng tình cảm. Cho nên, cho dù đám nhân viên cũ từng một suốt ngày ở trong xưởng rảnh rỗi việc gì , ngay cả việc cũng chẳng mấy khi động tay. Trong tình huống như , thà phát lương nuôi bọn họ, chẳng cũng là vì nể tình cảm những năm qua ?
Thế nhưng, sự kiên nhẫn của con đều giới hạn. Đám nhân viên cũ , từng một ỷ thâm niên của , sắp sửa đè đầu cưỡi cổ xưởng trưởng Phương đến nơi . Chút tình cảm ơn trong lòng xưởng trưởng Phương sớm bào mòn sạch sẽ. Cho nên, trong lòng Phương Hảo hiểu rõ, đám nhân viên cũ tuy từng một đều dám kêu gào mặt bác Đổng, nhưng đó cũng chỉ là những lời tức giận thốt vì phục mà thôi. Nếu bảo bọn họ thực sự đến chỗ xưởng trưởng Phương gây chuyện, e là chẳng ai dám. Chẳng qua chỉ là xem thể mở lời từ chỗ bác Đổng . Có cơ hội đổi kết quả cuộc thi một chút. Thế nhưng, lời của bác Đổng rõ ràng khiến bọn họ thất vọng, cho nên hiện giờ mới từng một im bặt.
Đám nhân viên cũ trong văn phòng khi Phương Hảo xong, lập tức vui. Dù bọn họ từng một đều là loại mặt gửi vàng. Nói chuyện với bác Đổng là vì ông là lãnh đạo cấp của bọn họ. Cho nên dù trong lòng phục đến mấy, nhưng khi chuyện, giọng điệu vẫn bộc lộ chút tôn trọng. Thế nhưng, đối với Phương Hảo thì khác. Cô là một con ranh vắt mũi sạch, cái thứ chẳng hiểu gì, dám dùng giọng điệu để chuyện với bọn họ?
Cho nên, khi Phương Hảo xong, đầu tiên vui chính là chị Triệu . Chị vốn dĩ tưởng rằng, giải thưởng lớn của cuộc thi nhất định sẽ rơi tay . Kết quả Phương Hảo, một con ranh đến hai mươi tuổi tát thẳng mặt, trong lòng chị thể cam tâm? Cho nên, khi Phương Hảo xong, sắc mặt chị lập tức đổi, trừng tròn mắt, ánh mắt đó như ăn tươi nuốt sống Phương Hảo. Chị Triệu tức giận :
“Ở đây gì chỗ cho một nhân viên quèn như cô lên tiếng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-181-nhin-thau.html.]
“Đừng nước lấn tới, cô tưởng cô giành giải thưởng lớn của cuộc thi là đại diện cho việc cô năng lực ?”
“Chúng nghi ngờ kết quả cuộc thi , chẳng là vì cô là một mới chút kinh nghiệm nào ? Lỡ như đến cuối cùng mặt nạ tung thị trường, vì bao bì của cô mà lỡ dở lượng mua của khách hàng, cô gánh vác nổi ?”
“ việc trong xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương hơn hai mươi năm, đối với phương diện thiết kế bao bì sản phẩm kinh nghiệm vô cùng phong phú, những thứ đều là thứ mà một con ranh như cô hiểu !”
Chị Triệu xong mấy câu , về phía Phương Hảo, sắc mặt vô cùng khinh bỉ :
“Thật các lãnh đạo trong xưởng chúng rốt cuộc cô cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, mà cảm thấy thứ cô thiết kế là .”
Trong lòng chị Triệu vô cùng phục. Nói cho cùng, vì một trăm tệ tiền thưởng , đăng ký tham gia cuộc thi đến một hai trăm , nhưng cố tình các lãnh đạo trong xưởng bọn họ trúng bao bì sản phẩm do Phương Hảo thiết kế trong đó, quả thực là vô lý hết sức! Điểm phục của chị Triệu, chung quy ở chỗ chị cảm thấy Phương Hảo là một kẻ chẳng hiểu gì. Nếu Phương Hảo việc trong văn phòng bọn họ vài năm. Hôm nay chị sẽ những lời . Tóm , rơi tay một con ranh cái gì cũng bằng chị , chị thực sự phục. Cho nên, khi Phương Hảo những lời đó, chị bất giác liền bật . Không những thế, còn cảm thấy những lời vô cùng lý.
Thế là, trong lòng càng thêm bất bình, cảm thấy các lãnh đạo trong xưởng bọn họ thiên vị Phương Hảo. Nếu Phương Hảo suy nghĩ trong lòng chị lúc , thể sẽ rụng răng mất. Rõ ràng trong lòng những bọn họ đều rõ ràng, cuộc thi là công bằng công chính, như thì trong lòng bọn họ còn gì mà phục chứ? Nói cho cùng chính là kỹ năng bằng , cúi đầu, thèm thuồng tiền thưởng, kết quả chui túi khác. Chơi nổi thì đừng chơi nữa! Chạy đến đây với cô những lời , bắt nạt cô là một cô gái nhỏ tuổi, oai cái nỗi gì?
Chị Triệu trong lòng càng nghĩ càng cảm thấy sự việc chút đúng. Lúc , trong đầu chị khả năng suy nghĩ độc lập nữa. Mù quáng cảm thấy là các lãnh đạo trong xưởng bọn họ thiên vị Phương Hảo, bênh vực cô, cho nên mới chọn kết quả thiết kế của cô. Rõ ràng thứ thiết kế hoa lệ như , chất cảm cũng như . Thế nhưng, tại lãnh đạo chọn nguyên nhân của chị ? Chẳng lẽ Phương Hảo là con ông cháu cha? Hoặc là , phận con cái nhà nghèo khổ mà Phương Hảo , căn bản là do bịa đặt .
Chị Triệu càng nghĩ, nghi ngờ trong lòng càng tiến gần đến sự thật. Chị ngẩng đầu về phía Phương Hảo, thấy cách ăn mặc cô, đừng là miếng vá, ngay cả chất liệu quần áo mặc cũng là hàng cao cấp chỉ bán trong tòa nhà bách hóa. Lúc đó, chị thực sự vài câu của cô lừa gạt qua mặt.