Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 182: Lỡ Như Mất Việc

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:40:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là con cái nhà nghèo khổ? Mấy bộ quần áo Phương Hảo mặc . Ngay cả luôn công việc, hơn nữa lương còn thấp như chị cũng mặc nổi. Còn cả chiếc đồng hồ đeo tay Phương Hảo đeo nữa, cũng là thứ mà gia đình bình thường mua nổi! Sau đó, liên tưởng đến việc Phương Hảo mấy ngày nay đều ăn cơm trong nhà ăn của xưởng bọn họ.

 

Vốn dĩ còn tưởng là Phương Hảo trong xưởng bọn họ nhà ăn. Hoặc là cảm thấy cơm trong xưởng trả tiền. Cho nên nỡ đến ăn, bây giờ nghĩ , e là căn bản thèm để mắt đến cơm nhà ăn. Cho nên mới đổi cách ngoài tiệm ăn! Suy nghĩ của chị Triệu lập tức mở rộng. Cảm thấy mà mấy ngày nay luôn coi thường nhất, kết quả biến thành giàu hơn cả . Suy nghĩ một khi nảy sinh trong lòng thì khó chấp nhận. Dù từ đến nay, đám nhân viên cũ bọn họ đều coi thường Phương Hảo. Kết quả, hiện giờ một cô gái đến hai mươi tuổi như cô lừa cho xoay mòng mòng. Thật sự là quá nực !

 

Nghĩ như , trong lòng chị càng thêm phục, ánh mắt về phía Phương Hảo như phun lửa. Thế nhưng, hiện giờ chị vẫn Phương Hảo rốt cuộc là họ hàng nhà lãnh đạo nào trong xưởng. Cho nên, chị vẫn dám đắc tội Phương Hảo quá mức, chỉ đành kìm nén ngọn lửa giận trong lòng. Còn trong lòng chị thì vẫn đang suy nghĩ đối sách. Giả sử nếu Phương Hảo là họ hàng nhà lãnh đạo trong xưởng, thì chuyện thể sẽ rắc rối khó giải quyết. Đến lúc đó, lỡ như chị cẩn thận đắc tội , thì chỉ là một Phương Hảo, mà là cô.

 

Chị Triệu dù cũng việc trong xưởng bao nhiêu năm nay, những chuyện vòng vèo lắt léo trong xưởng , trong lòng ít nhiều cũng nắm rõ. Thấy thái độ của bác Đổng đối xử với Phương Hảo quả thực cũng manh mối gì. Chị đành kìm nén ngọn lửa giận trong lòng , tạm thời chạy sang một bên, lên tiếng nữa mà thôi. Dù , những suy nghĩ cũng chỉ là suy đoán trong lòng chị . Trước khi bằng chứng, thứ đều thể .

 

Phương Hảo đương nhiên là thấy sự tức giận và cam lòng trong mắt chị Triệu. Cô khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng. Không phục thì thể ? Chính là thích cái dáng vẻ các chướng mắt nhưng đ.á.n.h gục !

 

“Lời rõ ràng .”

 

“Nếu các nghi ngờ kết quả cuộc thi , thì tìm xưởng trưởng Phương, đừng ở đây phiền !”

 

Sau đó, ánh mắt dò xét của , Phương Hảo nhận lấy một trăm tệ tiền thưởng từ tay bác Đổng. Mọi lập tức Phương Hảo với ánh mắt như xé xác cô . Đó là đối thủ cạnh tranh, quả thực là coi Phương Hảo như kẻ thù cắt đứt đường tài lộc của bọn họ.

 

Sự việc đến đây coi như tạm thời khép . Bác Đổng thấy dáng vẻ của Phương Hảo cũng giống sẽ chịu ấm ức, nên yên tâm rời . Nếu kết quả cuộc thi công bố, tiền thưởng cũng phát, ông còn lý do gì để tiếp tục ở văn phòng nữa. Thế nhưng, nghĩ đến bao bì sản phẩm , thứ Phương Hảo thiết kế cũng chỉ là một bản phác thảo thiết kế mà thôi. Tình hình thực tế vẫn đợi bao bì sản phẩm mẫu mới thể thấy hiệu quả thực sự. Thế là, ông yên tâm dặn dò Phương Hảo vài câu:

 

“Lần xưởng chọn bản thiết kế sản phẩm của cháu, cũng nguyên nhân nhất định.”

 

“Các lãnh đạo cảm thấy, những năm qua bao bì của tất cả các loại mỹ phẩm trong xưởng chúng đều quá rập khuôn, bao nhiêu năm nay, tin chắc rằng khách hàng khi mua cũng chán , chi bằng thử thiết kế của cháu, đổi một kiểu dáng mới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-182-lo-nhu-mat-viec.html.]

 

“Như , lẽ thể thu hút thêm nhiều khách hàng đến mua, tóm trong lòng cháu đừng áp lực quá lớn, dù cũng đều là quyết định của các lãnh đạo, tổn thất đều do xưởng gánh vác.”

 

Bác Đổng xong lời , ngước mắt đám nhân viên cũ trong văn phòng. Thấy bọn họ từng một sắc mặt khác , trong lòng đang ủ mưu đồ xa gì? Cho nên, ông liền lên tiếng gõ nhịp:

 

“Giả sử nếu trong văn phòng các ai lắm mồm lời tiếng , cháu cứ việc đến chỗ và xưởng trưởng Phương mách lẻo, tự nhiên sẽ xử lý bọn họ.”

 

Nói xong, bác Đổng lắc đầu rời . Bỏ một đám trong văn phòng đưa mắt . Sau khi bác Đổng rời , cửa văn phòng đóng , Phương Hảo lập tức cảm nhận một luồng ác ý. Ánh mắt đó đương nhiên cần cũng là từ tới. Quanh quẩn cũng chỉ là đỏ mắt cộng thêm ghen tị, cộng thêm trong lòng cam tâm mà thôi, Phương Hảo cũng lười để ý đến bọn họ.

 

Cô cúi đầu tờ tiền mệnh giá một trăm tệ cầm tay, cùng với bản thảo do cô thiết kế tập tài liệu . Khẽ cong môi , chỉ đợi bao bì sản phẩm mẫu thành công, đó thể sản xuất mặt nạ đậu xanh, tung thị trường, nghĩ thôi thấy mong đợi. Không doanh bán hàng sẽ như thế nào, tóm bắt đầu từ hôm nay, cô tận dụng thời gian tan mỗi ngày, chạy gian để nghiên cứu sản phẩm tiếp theo. Như , hai loại sản phẩm thể liên tiếp tung thị trường. Còn thể tiết kiệm ít thời gian, lỡ như mặt nạ đậu xanh bán chạy, sản phẩm khác lẽ cũng sẽ kéo lên theo, đều khả năng. Cho nên như , cô tranh thủ thời gian.

 

Vốn dĩ đám nhân viên cũ trong văn phòng từng một Phương Hảo thuận mắt. Lúc , thấy một trăm tệ cô cầm tay, lập tức đỏ mắt thôi, từng một đều nhịn mà buông lời chua xót.

 

“Thật lãnh đạo rốt cuộc nghĩ thế nào, bỏ qua bản thiết kế của một nhân viên cũ dày dặn kinh nghiệm như chị Triệu cần, cứ khăng khăng đòi của một mới như cô.”

 

“Đợi đến lúc xưởng lỗ vốn, hiệu quả kinh doanh , bọn họ sẽ thế nào là hối hận!”

 

Phương Hảo nhướng mí mắt, về phía phát âm thanh. Liền thấy lên tiếng là kẻ bợ đỡ ngày thường của chị Triệu, lúc đang bất bình cho chị Triệu. Còn bên phía chị Triệu, sắc mặt tức giận đến xanh mét, nhưng dù sự thật cũng định, thì chẳng cách giải quyết nào khác. Cho nên, chỉ thể ở đó nuốt giận bụng, cho dù trong lòng phục, cũng thể thêm gì nữa.

 

Mấy câu của kẻ bợ đỡ chị Triệu coi như trúng tim đen của chị . Thế nhưng, trong lòng chị Triệu vẫn đang suy đoán phận của Phương Hảo. Không Phương Hảo rốt cuộc là họ hàng nhà lãnh đạo nào trong xưởng. Cho nên chị cũng dám đắc tội Phương Hảo quá mức, sợ lỡ như xỏ giày nhỏ, mất việc thì t.h.ả.m.

 

 

Loading...