Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 183: Hiệu Quả Kinh Doanh Của Xưởng Đi Xuống
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:40:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một trăm tệ và công việc, cái nào quan trọng hơn? Trong lòng chị vẫn vô cùng sáng suốt. Cho nên, khi kẻ bợ đỡ của xong. Trong lòng tuy thoải mái hơn ít, nhưng vẫn giả vờ vẻ :
“Thôi bỏ , bỏ , cứ cho qua như , cô đang bất bình cho , nhưng các lãnh đạo trong xưởng chúng chính là nghĩ như .”
“Có lẽ là cho mới trong văn phòng chúng một cơ hội chăng. Dù những hoa văn thiết kế tuy tinh xảo, nhưng lẽ các lãnh đạo đều chán .”
“Hoặc là, đồ nhựa thể tiết kiệm một khoản chi phí, trong xưởng vì tiết kiệm tiền, lẽ cũng là cố ý, dù trong lòng cô cũng , hiệu quả kinh doanh của xưởng chúng mấy năm nay, đúng là năm bằng năm .”
“Tóm , lãnh đạo bọn họ luôn quyết sách của riêng . Những điều là thứ mà một nhân viên quèn cấp như chúng thể chi phối , thà cứ để mặc bọn họ .”
Lời của chị Triệu đúng là vô cùng hiểu chuyện. Người còn tưởng cuộc thi là chị cố ý nhường Phương Hảo, cho nên Phương Hảo mới thể giành giải thưởng lớn của cuộc thi. Tóm lọt tai Phương Hảo, cảm giác như cô cướp mất giải thưởng của chị Triệu . Thật khiến cảm thấy khó chịu trong lòng.
Đây đều là loại gì ! Đã là dựa thực lực để chuyện, kết quả chị thua , bản còn ở đó phục mà tự cho là thanh cao. Phương Hảo âm thầm trợn trắng mắt. Vốn dĩ cô chấp nhặt với đám nhân viên cũ trong văn phòng . Dù giải thưởng cũng lấy , hơn nữa mặt nạ đậu xanh cũng sắp tung thị trường, những thứ khác đối với cô mà đều quá mức quan trọng. Thế nhưng, bọn họ ở đây hết câu đến câu khác buông lời chua xót, trong giọng điệu giấu giếm sự châm chọc, đều là nhắm cô. Cô trêu ai ghẹo ai chứ?
Hừ, cái tính nóng nảy của cô. Thật đúng là một chút cũng nhịn nổi! Lúc cô cũng chẳng thèm bận tâm đến việc nhân viên trong văn phòng chung sống hòa thuận nữa. Cô trực tiếp nhắm nhân viên bất bình cho chị Triệu và cả chị Triệu mà mắng :
“Ây da, xem mấy kìa, còn tưởng cướp mất giải thưởng của mấy đấy!”
“Lời bác Đổng nãy rõ ràng, kết quả cuộc thi vô cùng công bằng công chính, cho nên , chính là lấy thực lực chuyện, thực lực mấy đủ, giành giải thưởng lớn , thì đừng ở đây chua ngoa nữa, bản lĩnh thì chi bằng về nhà mài giũa thực lực của bản cho , như còn hơn bất cứ thứ gì!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-183-hieu-qua-kinh-doanh-cua-xuong-di-xuong.html.]
“Hơn nữa, lời chị Triệu , chị hiệu quả kinh doanh của xưởng mấy năm gần đây giảm sút rõ rệt, thời gian lo lắng cho công ty, tự kiểm điểm bản mấy cho ?”
“Xưởng của chúng là xưởng mỹ phẩm, những thứ do bộ phận Nghiên cứu Phát triển sản phẩm chúng thiết kế là điểm mấu chốt quyết định sự sống còn của xưởng , bộ phận chúng mãi nghiên cứu sản phẩm mới , thì khách hàng sẽ chịu chi tiền, như hiệu quả kinh doanh trong xưởng tự nhiên sẽ tăng lên !”
“Sản phẩm của mấy đều gì, thể trông cậy mua ? Tiền của bọn họ cũng từ trời rơi xuống, đều là tiền mồ hôi nước mắt tự từng đồng từng cắc vất vả kiếm , mấy bảo bỏ tiền mua thứ đáng mua, đương nhiên sẽ chịu trả tiền !”
“Còn về việc tiết kiệm chi phí , đó là điều xưởng trưởng Phương và các vị lãnh đạo cân nhắc, điểm cần chị Triệu mấy bận tâm!”
Lúc Phương Hảo lời , một chút mặt mũi cũng nể nang chị Triệu và nhân viên cũ đỡ cho chị . Mở miệng là mắng xối xả một trận. Mặc kệ ba bảy hai mươi mốt, sảng khoái là đủ , quản mấy nghẹn khuất , mấy nể mặt , dựa còn nể mặt mấy chứ? Chủ trương tuyệt đối tự khổ !
Quả nhiên, chị Triệu và nhân viên cũ đỡ cho chị khi Phương Hảo xong, cũng nên gì nữa, sắc mặt đổi vô cùng đặc sắc, là khó coi bình thường. Hai Phương Hảo mắng đến nửa câu cũng thốt . Những nhân viên cũ khác trong văn phòng cũng đưa mắt , nên gì giúp chị Triệu cho . Tóm bọn họ Phương Hảo thế nào cũng thấy chướng mắt. sự thật đúng là như , hiện giờ bọn họ chẳng cách nào đối phó với Phương Hảo, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng. Nghĩ thôi thấy vô cùng nghẹn khuất! Chi bằng lúc Phương Hảo mới , liền chèn ép đuổi cô , thì những chuyện phiền lòng như bây giờ.
Chị Triệu trừng mắt Phương Hảo, ánh mắt đó hung ác vô cùng, hận thể nuốt sống lột da Phương Hảo. Phương Hảo đương nhiên là thấy, cô mù, luồng ác ý trong ánh mắt chị Triệu cô thể thấy. thế thì ? Chính là thích cái dáng vẻ mấy ghét nhưng gì , nghĩ thôi thấy sướng rơn!
Phương Hảo tiếp tục để ý đến bọn họ nữa. Nghĩ đến lời bác Đổng dặn dò, mang bản thiết kế của cô đến xưởng nhựa bên để tiến hành mẫu bao bì sản phẩm cuối cùng. Đợi mẫu xong là thể sản xuất mặt nạ đậu xanh, đó quảng bá tung thị trường. Phương Hảo suy nghĩ một chút, lượng của một phần mặt nạ đậu xanh dù cũng khá nhiều. Cho nên giá bán, cho dù là trong trường hợp đồ giá rẻ, cũng sẽ quá thấp. Như , lỡ như dùng thử công dụng thì . Có thể sẽ do dự, dù một phần mặt nạ đậu xanh cũng nhiều, lỡ như lúc đó mua về dùng thử, hiệu quả thì chẳng là lỗ to ?
Cho nên, Phương Hảo thầm nghĩ chi bằng sản xuất một ít loại dùng thử vài ml. Đến lúc đó, nếu khách hàng mua sản phẩm khác, thể tặng kèm một ít loại dùng thử. Đợi đến khi khách hàng cảm thấy dùng mặt nạ trong gói dùng thử thấy hiệu quả , còn thể chạy đến cửa hàng của bọn họ để mua bản fullsize. Nghĩ như , cô định lát nữa nếu thời gian, sẽ đến văn phòng xưởng trưởng Phương, ý tưởng của với ba Phương. Cứ dùng loại bao bì nhựa đó, túi dùng một vài ml, chắc độ khó gì quá lớn.
Một buổi chiều cứ thế bình yên trôi qua, thỉnh thoảng trong văn phòng thể thấy những lời bàn tán vụn vặt của đám nhân viên cũ. Phương Hảo cũng chẳng mấy bận tâm. Dù một trăm tệ tiền thưởng cũng đến tay , bọn họ ghen tị cũng chẳng cách nào. Hơn nữa, thứ cô để tâm cũng là một trăm tệ tiền thưởng , từ đầu đến cuối, chẳng qua cô cũng chỉ xưởng chọn thiết kế của cô mà thôi. Nếu tâm nguyện đạt , trong lòng Phương Hảo đương nhiên vô cùng vui vẻ.