Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 185: Cháo Trắng Rau Dưa Giải Ngấy

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:40:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồ ăn ở tiệm cơm quốc doanh tuy ngon. cũng chịu nổi ngày nào cũng tiệm ăn, mùi vị đều na ná . Rập khuôn mãi cũng sớm ăn ngán . May mà dạo thời gian tan đều khá sớm. Bọn họ cũng quá mức bận rộn. Mua chút thức ăn về nhà tự cũng , như còn thể đổi khẩu vị. Lâm Kiến Quốc tuy tài nấu nướng giỏi, so với tiệm cơm quốc doanh vẫn còn kém chút mùi vị, nhưng điều đáng trân trọng chẳng là tấm lòng trong đó ?

 

Phương Hảo khi Lâm Kiến Quốc xong, mỉm gật đầu:

 

“Anh yên tâm , em mới thèm chấp nhặt với bọn họ, em tức giận!”

 

Phương Hảo Lâm Kiến Quốc tự bếp, trong lòng suy nghĩ một chút, vốn dĩ cô định cùng Lâm Kiến Quốc mua chút thức ăn, về nhà ăn lẩu. nếu Lâm Kiến Quốc , đích nấu ăn, thì chi bằng cứ theo . Dù lẩu lúc nào ăn chẳng . Hơn nữa hai bọn họ cũng một thời gian đến chỗ ba Phương Phương thăm hỏi . Phương Lam lúc chắc cũng về trường học . Trong nhà chỉ hai ba Phương Phương, cũng khá lạnh lẽo, đợi đến cuối tuần thời gian, hai bọn họ thể mua chút thức ăn, đến nhà họ Phương cùng ba Phương Phương ăn lẩu. Thế là, Phương Hảo liền gật đầu, đồng ý với đề nghị của Lâm Kiến Quốc.

 

Bên đôi vợ chồng trẻ ngọt ngào cầm một trăm tệ tiền thưởng chợ mua thức ăn. Bên phía Phương Vũ thì như . Vốn dĩ cô còn đang đắc ý lên xe con của Phó Ngọc Thành. Tưởng rằng lúc ở cổng xưởng. Dáng vẻ Phó Ngọc Thành đối xử với cô giống như đang tức giận. Cho nên trong lòng Phương Vũ liền an tâm ít. Thậm chí khi lên xe, còn mật sờ tay Phó Ngọc Thành.

 

Kết quả xe khởi động. Phó Ngọc Thành lập tức đổi sắc mặt. Hoàn khác biệt với dáng vẻ thể hiện cho thấy lúc ở cổng xưởng nãy. Lúc , trong xe chỉ hai bọn họ. Bầu khí trong xe lập tức lạnh lẽo hẳn , dường như trực tiếp từ hai mươi mấy độ giảm xuống âm hai mươi mấy độ . Tóm là lạnh buốt.

 

Trái tim Phương Vũ lập tức thấp thỏm. Chính vì cô quá hiểu Phó Ngọc Thành, trong lòng đàn ông đang nghĩ gì. Cô lập tức hiểu , dáng vẻ dịu dàng thấu tình đạt lý nãy của Phó Ngọc Thành khi đối xử với cô , chẳng qua chỉ là diễn cho đám nhân viên trong xưởng xem mà thôi. Lúc ngoài. Người đàn ông lập tức đổi bộ mặt. Xem chuyện hôm nay chắc chắn dễ dàng giải quyết như .

 

Trái tim Phương Vũ lập tức thót lên, cô đột nhiên cảm thấy chút phiền não. Lần nào đàn ông Phó Ngọc Thành cũng , giỏi ngụy trang, phô bày mặt nhất của cho ngoài thấy, nhưng khi đối xử với cô thì dịu dàng như . Phương Vũ thầm nghĩ, nếu còn việc cần lợi dụng . E là với cái tính nóng nảy của cô , sớm đá phăng Phó Ngọc Thành . bây giờ thì , cô vẫn thực lực, đủ mạnh mẽ để thể tự chống đỡ một trời. Cho nên, chỉ đành dựa dẫm Phó Ngọc Thành, sắc mặt mà sống qua ngày, ngày ngày sống trướng . Cho nên, dù trong lòng Phương Vũ tình nguyện đến mấy, cũng chỉ đành kìm nén sự mất kiên nhẫn trong lòng mà mềm mỏng xuống, hạ thấp tư thế và lòng tự trọng của , nhẹ giọng xin Phó Ngọc Thành:

 

“Anh yêu, đừng giận em nữa ?”

 

“Em cố ý đến muộn , bên em tạm thời chút việc, cho nên mới chậm trễ một lát.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-185-chao-trang-rau-dua-giai-ngay.html.]

“Em xin ? Anh em gì em cũng bằng lòng, chỉ cần tha thứ cho em.”

 

Phó Ngọc Thành vốn dĩ trong lòng đang kìm nén cơn giận. Chẳng qua nãy e ngại ngoài, cho nên vẫn luôn nhịn, nổi giận với Phương Vũ. Lúc , khi Phương Vũ xong, cơn giận trong lòng những giảm, ngược lập tức bùng lên. Lửa giận của lập tức Phương Vũ châm ngòi. Anh liếc xéo Phương Vũ một cái, vì đang lái xe, nên ánh mắt bắt buộc thẳng về phía để quan sát đường. Cho nên, chỉ lạnh lùng liếc xéo Phương Vũ một cái, đó giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn :

 

“Được , cái dáng vẻ đáng thương đó của cô diễn cho ai xem hả?”

 

“Ông đây ăn bộ của cô, đây với cô , như ghét nhất là khác bắt đợi, lãng phí thời gian của , còn tôn trọng khác.”

 

“Chúng quen bao lâu nay , cô cũng tính khí của thế nào, nếu còn , thì đừng trách ông đây khách khí.”

 

Phương Vũ xong, liền cơn giận của Phó Ngọc Thành coi như trút gần hết . May mắn là hôm nay lúc ở cổng xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương. Có đám nhân viên ở đó, cho nên bọn họ cũng coi như gián tiếp đỡ đạn cho cô một phần. Bởi vì sự chênh lệch về thời gian. Cho nên, khi qua một lúc lâu như , trong lòng Phó Ngọc Thành dù tức giận đến mấy, cũng thời gian bào mòn ít. Thấy những lời , Phương Vũ lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy Phó Ngọc Thành coi như tha thứ cho cô .

 

Phương Vũ hậm hực thầm nghĩ. Nếu hai bọn họ ngay từ lúc bắt đầu mối quan hệ . Đã đặt hai ở vị trí bình đẳng. Thì chuyện sẽ khác . Làm gì chuyện hai yêu , chỉ phía nữ mù quáng nhượng bộ. Ở bên Phó Ngọc Thành, trong lòng cô nghẹn khuất bao nhiêu cục tức. Người khác thấy cũng chỉ là vẻ vang bề ngoài mà thôi. Phó Ngọc Thành khó đối phó đến mức nào, chỉ tự trong lòng cô rõ nhất. cố tình cô chẳng cách nào, chỉ đành c.ắ.n răng chịu đựng. Thế là, Phương Vũ liền chuyển chủ đề, mở miệng :

 

“Em , nhà hàng chúng sắp đến mấy món đặc sản, đều là những món mà các quán ăn khác trấn chúng .”

 

“Chi bằng lát nữa chúng đổi khẩu vị, gọi hết các món đặc sản của quán nếm thử xem ?”

 

Giọng điệu của Phương Vũ khi những lời , là ôn hòa bình thường. Giọng đó dịu dàng, mềm mại như nước . Nghe mà khiến chút xao xuyến. Phó Ngọc Thành nắm vô lăng, tay khẽ động đậy để lộ dấu vết, ngẩng đầu liếc xéo cô một cái. Trong những bạn gái mà quen ngày thường, nhan sắc của Phương Vũ xuất chúng nhất. Người xinh hơn cô , hình bốc lửa hơn cô , nhiều vô kể. Phó Ngọc Thành cũng tại trúng cô . Đôi khi, khuôn mặt bình thường gì nổi bật của Phương Vũ, sẽ nghĩ như . Anh cảm thấy lẽ ngày thường ăn cá lớn thịt lớn ngán , thỉnh thoảng cũng đổi chút cháo trắng rau dưa để giải ngấy.

 

 

Loading...