Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 34: Giấy Trắng Mực Đen, Chốt Phí Phụng Dưỡng

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:35:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Ba Phương sắc bén, khi về phía Lưu Thúy Hoa, sự chán ghét trong mắt vô cùng rõ ràng.

 

Mang theo một loại cảm giác, nếu thật sự thì chúng cùng tính toán chi li xem tiền tiêu ai.

 

Ba Phương tự nhiên là rõ, trong lòng ông sáng như gương, tiền ông đưa mỗi tháng đều tiêu lên gia đình Phương Hoa Phú.

 

Cho nên , bao nhiêu năm nay Ba Phương vẫn luôn gia đình Phương Hoa Phú hút m.á.u, vẫn luôn nuôi cả một đại gia đình như .

 

Nếu hiện giờ ông truy cứu.

 

Thì với tư cách là bên chi trả, nếu tiền tiêu cho Lưu Thúy Hoa, ông quyền lựa chọn đòi .

 

Trước ông mắt nhắm mắt mở, chọn cách ngơ, là vì còn nể tình vài phần tình nghĩa em.

 

hiện giờ, bọn họ bất nhân, thì đừng trách ông bất nghĩa.

 

Nói thật, đối đầu gay gắt với ruột và gia đình cả, đây là điều Ba Phương thấy nhất.

 

chuyện , đặt nhà ai, chắc cũng đều sẽ thấy quái đản nhỉ?

 

Ba Phương lương thiện tiền, nhưng kẻ ngốc, tự nhiên sẽ dễ dàng vài ba câu của mấy Lưu Thúy Hoa đổi ý định.

 

Lưu Thúy Hoa Ba Phương , trực tiếp thẹn quá hóa giận.

 

đương nhiên sẽ ăn bữa nay lo bữa mai , bà thế, cũng chỉ là đang bán t.h.ả.m, để Ba Phương đưa tiền thôi.

 

Trước tiền sinh hoạt phí mỗi tháng Ba Phương đưa, cũng đủ cho cả nhà bọn họ sống cực kỳ sung túc.

 

Chỉ là con đều tham lam, tiền bạc thứ , đương nhiên là càng nhiều càng .

 

Nghe ý của Ba Phương, bảo bọn họ đến trạm phát thanh mà rêu rao , ông sợ, mặc kệ bọn họ tuyên truyền thế nào.

 

Rõ ràng lời đe dọa là do mấy Lưu Thúy Hoa , nhưng thật, bọn họ cũng chỉ mồm thôi.

 

Không chuyện đến trạm phát thanh thật .

 

Không vì việc trong nhà thể truyền ngoài, mà là vì chuyện , bọn họ căn bản chiếm lý.

 

Trong lòng bọn họ như đúng.

 

bọn họ thiếu tiền mà!

 

Cho nên chuyện , ầm ĩ ở nhà họ Phương thì thôi, nếu ầm ĩ bên ngoài, bọn họ tuyệt đối kiếm lợi lộc gì.

 

Lưu Thúy Hoa thấy Ba Phương vẫn từ chối, trong lòng phiền muộn, nghĩ thầm là hai trăm tệ một tháng cao quá ?

 

Nên bèn :

 

“Thế , nếu mày thấy hai trăm tệ nhiều quá, thì tao giảm cho mày một chút, một tháng một trăm rưỡi thế nào?”

 

Thấy bọn họ chiếm thế thượng phong ở đây, Lưu Thúy Hoa bèn chủ động hạ giá.

 

Thậm chí còn cảm thấy như là hời cho Ba Phương .

 

nghĩ thầm , Ba Phương chắc đồng ý chứ?

 

Kết quả Ba Phương mở miệng, thấy Phương Lam bên cạnh :

 

“Một trăm rưỡi? Sao bà cướp luôn ?”

 

“Thật sự thì chúng cùng đến đồn công an dạo một vòng, để công an xử lý xem phí phụng dưỡng nên chi trả thế nào.”

 

Vì từ nhỏ sống cùng , Lưu Thúy Hoa vì ghét Ba Phương, nên ghét lây sang cả Phương Hảo và Phương Lam.

 

Đối xử với em Phương Gia Bảo và Phương Hảo, quả thực là một trời một vực.

 

Tình cảm con đều là qua .

 

Cho nên, hai em Phương Hảo tự nhiên cũng chẳng thể thích nổi Lưu Thúy Hoa.

 

Phương Lam Ba Phương Mẹ Phương giáo d.ụ.c , ngày thường tính tình đều hạng nhất.

 

Lúc dù tính tình đến , cũng cả nhà Phương Hoa Phú mài mòn hết .

 

Cho nên trực tiếp mở miệng, vượt qua Ba Phương, bảo bọn họ đến đồn công an mà phân bua.

 

Nếu thể , một nhà, cùng một cửa chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-34-giay-trang-muc-den-chot-phi-phung-duong.html.]

Cậu dứt lời, Mẹ Phương và Phương Hảo lập tức gật đầu, đều cảm thấy ý kiến của .

 

Mẹ Phương: “ thấy đấy! Chi bằng bây giờ chúng đến đồn công an hòa giải một chút, chốt tiền phí phụng dưỡng chúng cần chi trả mỗi tháng, ký một bản hợp đồng, như đều yên tâm!”

 

Phụng dưỡng già là nghĩa vụ họ , cho dù mỗi tháng Ba Phương đưa thêm chút tiền cho gia đình Phương Hoa Phú, Mẹ Phương cũng sẽ nửa lời oán thán.

 

Chỉ cần cả nhà bọn họ đừng đến cửa gây sự nữa, dù đưa thêm chút cũng .

 

Mẹ Phương cũng từng sống chung với mấy Lưu Thúy Hoa vài năm, đối với tính cách của bọn họ, quả thực quá hiểu rõ.

 

Lòng tham đáy, nếu bây giờ bọn họ đồng ý phí phụng dưỡng một trăm năm mươi tệ mỗi tháng, chỉ tổ nuôi lớn cái dày của bọn họ, cảm thấy ngày càng khó thỏa mãn.

 

Phương Hảo: “Cứ theo lời con . Đã các bây giờ dị nghị về phí phụng dưỡng, chi bằng chúng tìm một nơi hiểu , chuyện cho rõ ràng.”

 

Đến lúc đó ký hợp đồng, giấy trắng mực đen, lưu một bản ở đồn công an. Sau nếu gia đình Phương Hoa Phú quỵt nợ, thì dễ xử lý .

 

Hơn nữa ở đồn công an, nhắc đến phí phụng dưỡng, chắc chắn sẽ tính toán theo mức phí phụng dưỡng già đại chúng hiện nay.

 

Chỉ sợ đến lúc đó, bọn Lưu Thúy Hoa trộm gà thành còn mất nắm gạo, e là phí phụng dưỡng nhận còn chẳng bằng bây giờ.

 

Chẳng là tự tự chịu !

 

Vừa đồn công an, mấy Lưu Thúy Hoa , đó tụm , đang lầm bầm cái gì.

 

Giống như đang bàn bạc xem chuyện nên thế nào.

 

Nửa ngày , Lưu Thúy Hoa ngẩng đầu, với Ba Phương:

 

“Đồn công an cái chỗ đó, ai rảnh rỗi mà đến?”

 

“Chi bằng thế , chúng mỗi bên lùi một bước, một trăm tệ, mày đưa một trăm tệ là , nếu mày đồng ý, bây giờ chúng tao ngay.”

 

Trước Phương Hoa Phú vì c.ờ b.ạ.c mà bắt đó vô , nên nhắc đến đồn công an là thấy sợ.

 

Cho nên mấy bàn bạc xong, quyết định lùi thêm một bước, giảm từ hai trăm xuống một trăm.

 

Tuy ít một chút. cũng miễn cưỡng chấp nhận !

 

Phương Hảo bên cạnh, xong ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc, trực tiếp sát giá:

 

“Năm mươi, thì miễn bàn.”

 

“Nếu bà đồng ý, chúng đồn công an!”

 

Một tháng tăng mười tệ so với ban đầu, đây là sự nhượng bộ lớn nhất của nhà họ Phương .

 

Phương Hảo lúc đầu là một xu cũng cho bọn Lưu Thúy Hoa, nhưng bây giờ qua một hồi giằng co lâu như .

 

Cô ít nhiều cũng thấy phiền, chỉ mau ch.óng đuổi .

 

Cả nhà bọn họ khó khăn lắm mới quây quần bên một bàn ăn cơm, tâm trạng đều bọn họ phá hỏng hết.

 

Trong lòng Phương Hảo kìm sự bực bội.

 

Lưu Thúy Hoa xong liền nổ tung, vốn dĩ một trăm tệ là sự nhượng bộ lớn nhất của bà .

 

Con ranh Phương Hảo còn đằng chân lân đằng đầu, ép giá xuống thấp hơn nữa.

 

Thế quả thực là… quá đáng lắm !

 

“Một trăm, thì miễn bàn!”

 

“Vậy thì chúng đồn công an hòa giải, nên nhắc nhở bà một chút, bây giờ lương bình quân đầu là bốn mươi tệ, nếu đến đồn công an, tính theo phí phụng dưỡng già mỗi tháng của bình thường, một tháng bà còn chẳng nhận đến mười tệ !”

 

Câu của Phương Hảo coi như trấn áp triệt để mấy Phương Hoa Phú.

 

Mấy cân nhắc trong lòng một chút, cuối cùng đành c.ắ.n răng, đồng ý mức phí phụng dưỡng năm mươi tệ mỗi tháng.

 

Cũng coi như công cốc một chuyến.

 

Còn về đám cưới của Phương Gia Bảo, gom góp cũng đủ .

 

Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ của Lưu Thúy Hoa và Lưu Dĩnh.

 

Nếu khi về nhà, bọn họ Phương Hoa Phú sớm thua sạch tiền tiết kiệm trong nhà.

 

E là sẽ ầm ĩ long trời lở đất!

 

 

Loading...