Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 57: Ẩn Giấu Thân Phận

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:36:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời Phương Hảo dứt, ba Phương và bác Đổng lập tức ngẩn .

 

Đưa yêu cầu?

 

Yêu cầu gì?

 

Cả hai cùng đồng loạt về phía Phương Hảo.

 

Chân bác Đổng vốn bước khỏi cửa phòng thu về. Ông thầm nghĩ, con bé Phương Hảo định đổi ý đấy chứ?

 

Thế thì , ông đặt hết hy vọng loại mặt nạ đậu xanh mà cô nghiên cứu , thể để vịt đến miệng còn bay mất?

 

Thế là ông vội vàng ngăn cản, lập tức mở miệng :

 

“Cháu , cháu , yêu cầu gì cháu cứ mau!”

 

“Muốn tăng lương là yêu cầu vị trí quản lý? Chỉ cần quá đáng, bác và ba cháu đều thể đáp ứng cháu!”

 

Bao nhiêu năm nay, bác Đổng vẫn hiểu ba Phương, lão già vẫn luôn lo lắng kế nghiệp.

 

Bây giờ Phương Hảo hứng thú với phương diện , đương nhiên là nắm bắt lấy !

 

Chỉ cần Phương Hảo bỏ gánh giữa đường, cô gì cũng .

 

Ba Phương ở bên cạnh cũng chút hiểu . Thật đối với hai đứa con trong nhà, ba Phương đều hiểu lắm suy nghĩ trong lòng chúng.

 

Cưng chiều thì cưng chiều, nhưng phương thức giáo d.ụ.c của ba Phương vẫn luôn là theo ý nguyện của Phương Hảo và Phương Lam, ủng hộ suy nghĩ của chúng và cho chúng sự khích lệ.

 

Chỉ cần phạm sai lầm thì sẽ luôn ủng hộ, cho nên ba Phương và Phương vẫn luôn áp dụng phương thức giáo d.ụ.c khích lệ đối với hai em Phương Hảo.

 

Lúc Phương Hảo yêu cầu đề xuất, đầu óc ông xoay chuyển liên hồi, quả thực là nghĩ .

 

Thấy lão Đổng cứ nháy mắt hiệu cho , ba Phương bất giác cũng chút sốt ruột.

 

Nghĩ đến dáng vẻ sốt sắng đó của lão Đổng là thấy buồn , ông và lão Đổng quen bao nhiêu năm, bao giờ thấy vẻ mặt của lão ?

 

Vừa nghĩ đến nguyên nhân khiến lão sốt sắng như là vì con gái , ông nhịn .

 

chung quy là quen bao nhiêu năm, ba Phương sự nôn nóng trong lòng lão Đổng, nỡ trêu chọc lão nữa, thế là bèn đầu hỏi Phương Hảo:

 

“Phương Hảo, con yêu cầu gì cứ mạnh dạn !”

 

“Giống như bác Đổng con đấy, chỉ cần quá đáng quá mức, chúng đều đồng ý với yêu cầu của con!”

 

Nực , gì mà quá đáng với quá đáng?

 

Trong lòng ba Phương thầm nghĩ, con gái thì cưng chiều, theo ông thấy, giả sử Phương Hảo đề xuất bà chủ cái xưởng , ba Phương cũng sẽ do dự mà đồng ý với cô.

 

ông cũng chỉ hai đứa con là Phương Hảo và Phương Lam, tâm tư của Phương Lam vẫn luôn đặt ở phương diện y học, chút suy nghĩ nào với sản nghiệp trong nhà, cho nên kế thừa chỉ còn một Phương Hảo.

 

Ba Phương hận thể nghỉ hưu ngay lập tức, truyền vị trí cho Phương Hảo, như ông thể đưa bà xã nhà tiêu d.a.o, tranh thủ lúc còn trẻ, còn , du lịch ngắm non sông gấm vóc của tổ quốc nhiều hơn.

 

Như thế tiêu d.a.o tự tại bao, chẳng hơn nhiều so với việc bây giờ cả ngày nhốt bàn việc, ngày ngày bận rộn công việc ?

 

Ba Phương nghĩ nghĩ , cuối cùng vẫn đoán suy nghĩ trong lòng Phương Hảo.

 

Sau khi hỏi miệng, trong đầu ông chợt nhớ đến chuyện hôm lúc Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc mặt. Phương Hảo chuyện trường học.

 

Bỗng nhiên ông phát hiện dường như tìm nguyên nhân, chẳng lẽ là vì học, sợ ảnh hưởng đến việc học?

 

Nếu là như , từ thứ hai đến thứ sáu đến trường học, cuối tuần đến xưởng thêm cũng .

 

Mặc dù trong xưởng tiền lệ , nhưng ông là ông chủ ông quyết định, cái cửa cũng mở .

 

Ba Phương trầm tư, đang suy đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-57-an-giau-than-phan.html.]

 

Phương Hảo thu hết hành động của hai trong mắt. Thấy dáng vẻ và sự suy đoán của họ, cô là họ nghĩ nhiều .

 

Chắc là ba Phương và bác Đổng tưởng cô một bước lên trời, trực tiếp kiếm một chức vụ quản lý trong xưởng để .

 

Thế là cô bèn vội vàng giải thích, hết những suy nghĩ và lo lắng trong lòng :

 

“Không , yêu cầu của con một chút cũng quá đáng, là nghĩ nhiều .”

 

“Con đang nghĩ, con là một kẻ tay ngang, trực tiếp bộ phận nghiên cứu của xưởng chúng , đối với các đồng nghiệp khác ít nhiều đều chút công bằng, cho nên con với phận công nhân bình thường.”

 

“Con bác Đổng giúp con giấu kín phận, để khác con là con gái của ba, như thể hòa nhập công việc nhanh hơn.”

 

Đây cũng là suy nghĩ của Phương Hảo khi trằn trọc ngủ tối hôm qua và cân nhắc kỹ lưỡng.

 

đến xưởng việc thì kẻ đặc biệt.

 

Giả sử nhân viên trong xưởng cô là con gái ba Phương, trong công việc hàng ngày cũng như các loại tiếp xúc, chắc chắn sẽ kiêng dè phận của cô.

 

Cứ tiếp tục như , đối với các phương diện công việc của cô đều lắm.

 

Bộ phận Nghiên cứu và Phát triển sản phẩm đều là những kẻ cáo già, đây ở nhà cô ba Phương phàn nàn ít.

 

Ba Phương , nhân viên bộ phận nghiên cứu trong xưởng đều kiêu ngạo, ỷ việc việc trong xưởng hơn hai mươi năm, thường xuyên bắt nạt công nhân mới đến.

 

Những năm gần đây, bộ phận nghiên cứu cũng từng tuyển ít nhân viên mới , nhưng đều nhân viên cũ hùa chèn ép cho bỏ .

 

Hơn nữa những nhân viên cũ nghiên cứu tới nghiên cứu lui cũng chỉ mấy thứ đó, sản phẩm thiết kế những chẳng gì mới mẻ, mà còn là kiểu dáng cũ kỹ.

 

Điều dẫn đến việc mấy năm nay, hiệu quả kinh tế của xưởng vẫn luôn ở mức dở dở ương ương, đột phá mới.

 

Phương Hảo nghĩ, đến thì vẫn giải quyết vấn đề từ gốc rễ, xử lý đám nhân viên cũ chuyên bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh .

 

Kẻ nào nên đuổi thì đuổi, nên tuyển mới thì tuyển mới, tóm thể cứ mãi giậm chân tại chỗ, như sự đổi mới, sớm muộn gì cũng sẽ thị trường đ.á.n.h bại.

 

Suy nghĩ của Phương Hảo đơn giản như đấy.

 

Lúc , ba Phương và bác Đổng , lúc mới phát hiện là họ nghĩ nhiều .

 

“Chỉ yêu cầu thôi ?”

 

Thế cũng quá đơn giản .

 

ba Phương cũng chuẩn sẵn sàng để thoái vị nhường tài.

 

Kết quả thấy yêu cầu đơn giản đến mức thể đơn giản hơn của Phương Hảo, mặc dù hiểu lắm, nhưng ông cũng nhận lời ngay.

 

“Được, con thế thì chúng cứ như !”

 

“Lát nữa con cùng bác Đổng con đến bộ phận, cứ con là nhân viên mới tuyển, khá hứng thú với phương diện nghiên cứu phát triển sản phẩm, cho nên đến thử xem .”

 

Phương Hảo thấy ba Phương nhận lời ngay, khỏi vui vẻ.

 

Phương Hảo từ nhỏ đến lớn thực cũng đến xưởng mấy , lúc ba bốn tuổi còn ba Phương bế đến, lớn hơn chút nữa thì về cơ bản chỉ mải chơi, gần như từng bước xưởng mấy bước.

 

Bởi vì đây vốn dĩ cô hứng thú với những thứ , thỉnh thoảng đến xưởng một cũng là vì Phương bảo cô đến đưa cơm cho ba Phương.

 

Hơn nữa mỗi cô đến đều thẳng đến văn phòng ba Phương, đưa cơm xong là ngay.

 

Cho nên trong cái xưởng , về cơ bản ngoại trừ vài trạc tuổi ba Phương Phương Hảo lớn lên, thì những còn chẳng mấy ai nhận cô.

 

Chuyện giấu kín phận của cô, chỉ cần ba Phương và bác Đổng đều thì sẽ ai .

 

Phương Hảo nghĩ đến loại mặt nạ đậu xanh sắp đưa sản xuất, bắt đầu sản xuất hàng loạt, nếu mặt nạ là do cô nghiên cứu , đám cáo già ở bộ phận nghiên cứu chắc chắn sẽ phục.

 

 

Loading...