Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 63: Diễn Xuất Của Phương Hảo

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:36:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên đời bữa trưa miễn phí như ?

 

Nghĩ như thì Phương Hảo chắc chắn là nhờ quan hệ mà ?

 

Phương Phương đảo mắt, trực tiếp kéo cái ghế xuống bên cạnh Phương Hảo.

 

Giả bộ thiện, giống như đang tán gẫu, bắt đầu moi tin từ Phương Hảo:

 

“Vậy... cháu học đại học, tuổi cũng thể kinh nghiệm việc gì, tại Đổng Tổng tuyển cháu xưởng việc?”

 

“Chẳng lẽ đây cháu bán mỹ phẩm ?”

 

“Hay là, cháu họ Phương, chẳng lẽ là họ hàng của ông chủ?”

 

Lời chuyện của Phương Phương kỹ thuật, hỏi từng bước một , đó mới điểm trọng tâm.

 

Để Phương Hảo nới lỏng cảnh giác, rơi cái bẫy bà thiết lập sẵn.

 

Vừa thấy câu cuối cùng Phương Phương hỏi, Phương Hảo chợt về phía Phương Phương, ánh mắt sắc bén.

 

Trong lòng lạnh, quả nhiên trong cái văn phòng chẳng ai là đèn cạn dầu.

 

Phương Phương thì hòa nhã, thực tế cũng là đang mượn cớ tán gẫu để gài bẫy cho cô chui .

 

Giả sử cô vẫn là cô của kiếp .

 

Ngu như heo, dễ tin , e là sớm rơi cái bẫy Phương Phương thiết lập cho cô .

 

Khóe môi Phương Hảo nhếch lên, Phương Phương, thấy bà vẻ mặt mong đợi đang chờ câu trả lời của .

 

Lại phóng tầm mắt về phía trong văn phòng, quả nhiên đều đang về phía cô, chờ đợi câu trả lời của cô.

 

Lão Vương , tuy là đang dọn dẹp văn phòng, nhưng vẻ mặt , lúc lời Phương Phương dứt cũng theo ánh mắt về phía Phương Hảo.

 

Kết quả ánh mắt Lão Vương kịp đề phòng chạm ánh mắt Phương Hảo.

 

Vẻ mặt Lão Vương lúng túng, nhanh bèn mặt .

 

Phương Hảo thu hồi tầm mắt, tiếp tục về phía Phương Phương:

 

“Dì Phương, cháu đúng là học đại học, cũng chút kinh nghiệm việc nào.”

 

Đổng Tổng ông bụng lắm ạ, ông thấy cháu đáng thương nên cho cháu một công việc.”

 

“Đáng thương cái gì? Cháu ?”

 

Vốn dĩ Phương Phương chỉ nghĩ thể moi chút tin tức từ miệng Phương Hảo, dù văn phòng bọn họ bao nhiêu năm nay đều nhân viên mới gia nhập.

 

Sự xuất hiện đột ngột của Phương Hảo khiến bọn họ ít nhiều đều chút trở tay kịp, khiến họ đoán Đổng Tổng và Giám đốc rốt cuộc ý gì.

 

Phương Hảo chớp mắt, trong mắt vất vả nặn một giọt nước mắt, bắt đầu dối.

 

Đối với cô hiện tại mà , dối lừa gạt đám cáo già trong văn phòng quả thực quá dễ dàng.

 

Thế là, trong văn phòng liền thấy màn biểu diễn đẫm nước mắt của Phương Hảo.

 

“Chị Phương chị , nhà cháu nghèo lắm, lúc ở nhà cha trọng nam khinh nữ, gì ăn ngon uống ngon mặc đều cho trai cháu, cháu thường xuyên đói bụng, gầy trơ cả xương, bất đắc dĩ chỉ thể chạy ngoài ăn xin.”

 

“Vẫn là Đổng Tổng thấy cháu đáng thương, cho cháu một công việc, còn về công việc gì cháu cũng rõ, chỉ đến cái xưởng thể trả lương cho cháu.”

 

“Còn về chuyện họ hàng của Giám đốc mà dì , cháu thật sự cũng mong là thế lắm, hu hu hu, họ hàng nhà Giám đốc bao!”

 

Phương Hảo lóc t.h.ả.m thiết, nước mũi nước mắt tèm lem định dựa Phương Phương.

 

Vẻ ghét bỏ mặt Phương Phương quả thực cần cũng .

 

Lúc Phương Hảo dựa về phía bà , cả nhịn mà lùi về .

 

Sợ nước mắt nước mũi Phương Hảo dính .

 

Phương Hảo thấy , mất tự nhiên chộp lấy hộp giấy đặt bàn việc, lau nước mũi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-63-dien-xuat-cua-phuong-hao.html.]

Cuối cùng, diễn xong còn quên tra khảo linh hồn Phương Phương, ngay mặt hỏi Phương Phương:

 

“Dì Phương, dì và ông chủ đều họ Phương, là họ hàng của ông chủ đấy chứ?”

 

Phương Phương , cạn lời nhếch khóe miệng.

 

đương nhiên họ hàng nhà ông chủ .

 

chẳng qua chỉ là một công nghèo, việc trong cái xưởng còn sắc mặt .

 

Tóm chẳng chuyện gì .

 

Sắc mặt bà tự nhiên, kéo giãn cách với Phương Hảo, :

 

“Cháu nghĩ gì thế?”

 

“Sao thể là họ hàng của Giám đốc ?”

 

“Nghe Giám đốc chỉ một trai ruột, nông ở quê, nợ nần ít, đều là Giám đốc giúp trả.”

 

Bởi vì Phương Hoa Phú ngày thường dăm bữa nửa tháng đến xưởng bọn họ loạn.

 

Cho nên những chuyện nhà họ Phương, lúc dư t.ửu hậu sẽ công nhân trong xưởng lôi đề tài bàn tán.

 

Đương nhiên , bọn họ cũng dám lớn tiếng bàn tán chuyện nhà của Giám đốc.

 

Cùng lắm cũng chỉ là lúc rảnh rỗi tán gẫu lén lút một chút, dám bày ngoài mặt.

 

Trong lòng Phương Phương cảm thán, cùng khác mệnh.

 

Rõ ràng đều họ Phương, nhưng trai Giám đốc một em trai như Giám đốc, quả thực quá hạnh phúc.

 

Tính theo lợi nhuận hàng năm của xưởng bọn họ, Giám đốc chính là cái máy rút tiền sống, quả thực quá giàu !

 

Điều kiện nhà bà tuy cũng coi như tạm , nhưng so với điều kiện kinh tế nhà Giám đốc thì kém một nửa điểm.

 

Phương Phương thở dài, bất kể thế nào, bây giờ bà cũng coi như ngóng rõ ràng lai lịch của Phương Hảo .

 

Sau khi Phương Hảo chẳng qua chỉ là vì điều kiện gia đình kém mà Đổng Tổng đưa đến nhận lương, là một kẻ sa cơ lỡ vận.

 

Phương Phương đảo mắt, trong ánh mắt ít nhiều vẫn chút coi thường.

 

Lắc lư cái hình phát tướng, nghênh ngang trở về chỗ của .

 

Lão Vương vẫn luôn ở bên cạnh lặng lẽ hai chuyện tặc lưỡi một cái, giọng điệu chua ngoa:

 

“Xì, còn tưởng cô phận gì?”

 

“Chẳng là cái thá gì mà còn chảnh chọe thế, chút kinh nghiệm việc nào, lão già Đổng Tổng nên tống cổ cô xuống dây chuyền sản xuất, từ thiện đến tận tổ chúng , đúng là nực .”

 

Lời Lão Vương dứt, Phương Hảo đảo mắt, đợi cô chuyện.

 

Cửa truyền đến tiếng động, bác Đổng về.

 

Thấy bầu khí trong văn phòng, cần đoán cũng thể là lúc ông rời xảy chuyện gì đó.

 

Ánh mắt bác Đổng theo bản năng về phía Phương Hảo, thấy vẻ mặt cô bình thường mới yên tâm phần nào.

 

Bác Đổng thực sự sợ trong thời gian ông rời , Phương Hảo sẽ những trong văn phòng bắt nạt.

 

Thấy trong phòng khá đông đủ, ông hắng giọng, gọi bỏ công việc trong tay xuống, bắt đầu họp.

 

“Được , đừng bận nữa.”

 

“Bỏ hết công việc trong tay xuống , chuyện quan trọng .”

 

“Chúng cùng qua đây họp một chút .”

 

Thực bác Đổng bỏ công việc xuống là cho đám nhân viên cũ trong văn phòng bậc thang để xuống.

 

trong cái xưởng cũng chẳng tìm rảnh rỗi hơn bọn họ nữa.

 

 

Loading...