Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 72: Cũ Mới Tranh Hùng, Phương Hảo Phản Pháo

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:36:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Xưởng mỹ phẩm nhà họ Phương chúng cũng từ thiện!”

 

“Sao cái loại mèo mả gà đồng nào cũng tuyển xưởng thế?”

 

Nói xong câu , tên nhân viên cũ chỉ tay tờ giấy nháp vẽ lung tung rối loạn bàn Phương Hảo, khinh thường :

 

“Không đảm nhiệm nổi công việc thì cô sớm buông tay đừng nữa, cứ cái tư duy của cô, cái quan niệm thiết kế của cô, đợi tương lai thành tác phẩm, ước chừng cũng sẽ Bác Đổng trả về thôi.”

 

“Thay vì chuyện vô ích, lãng phí thời gian, chi bằng mau ch.óng nhường cơ hội cho khác, cái gì mà quan niệm bảo vệ môi trường, trắng là một đống hộp nhựa ?”

 

“Cô vẽ sức như thế tác dụng gì? Đến lúc đó thiết kế , Bác Đổng tức giận , e là những khác như chúng cũng chịu liên lụy theo cô!”

 

Phương Hảo quả thực là đầy mặt dấu hỏi!

 

Cô thật rốt cuộc điểm nào khiến tên nhân viên cũ mắt.

 

Phương Hảo cúi đầu thoáng qua tờ giấy nháp vẽ phác thảo.

 

Trên đó cũng chỉ mới mấy chữ bảo vệ môi trường, thể thu hồi.

 

Là một ý tưởng cô mới nghĩ , còn chốt cuối cùng.

 

Chỉ là một ý tưởng mơ hồ, ngay cả hình thức ban đầu cơ bản cũng , kết quả tên nhân viên cũ phân phủ định, mắng cho xối xả, thành thứ chẳng gì?

 

Không chứ, bệnh ?

 

Có bệnh thì chữa , tại chạy đến chỗ cô oai?

 

Thật sự coi Phương Hảo cô là quả hồng mềm, là bao trút giận, mặc bắt nạt ?

 

Thiết kế vất vả nghĩ , tên nhân viên cũ vài câu phủ định đến đáng một xu.

 

Có bản lĩnh thì ông tự mà nghĩ!

 

Chạy đến chỗ cô bới lông tìm vết, đây là bắt nạt quá đáng ?

 

Phương Hảo thật sự tức điên , ngẩng đầu lên, thấy các nhân viên cũ trong văn phòng xung quanh đều là bộ dạng xem kịch vui.

 

Lửa giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt.

 

trong lòng cô rõ, nơi là văn phòng, thể để cô tùy ý nổi nóng, cho nên cũng chỉ thể cố nén lửa giận, ngẩng đầu lên, đối diện với tên nhân viên cũ chê bai bản phác thảo của cô đáng một xu .

 

Phương Hảo cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh :

 

“Vậy ông cảm thấy thiết kế như thế nào mới coi là hảo?”

 

“Thẩm mỹ của mỗi khác , thứ thiết kế tự nhiên cũng chỗ riêng của , ông lớn tuổi , thể hiểu lắm suy nghĩ của trẻ tuổi chúng , chuyện cũng bình thường.”

 

“Hơn nữa, nhiệm vụ thiết kế bao bì sản phẩm là do Bác Đổng thấy các đều định nhận, mới miễn cưỡng, thực sự bất đắc dĩ giao nhiệm vụ cho .”

 

“Nếu như trong văn phòng chúng ý tưởng về phương diện thiết kế sản phẩm, thể với Bác Đổng mà, đến lúc đó chúng đều đưa phương án của mỗi , để tất cả nhân viên trong xưởng bỏ phiếu, như công bằng, thể rốt cuộc phương án thiết kế của ai phù hợp với quan niệm sản phẩm nhất.”

 

Hừ, suy nghĩ của Phương Hảo đơn giản. Không chê bai thứ cô thiết kế ?

 

Vậy thì thi đấu, chỉ cần ý kiến công nhận với thứ cô thiết kế , thì đều đến tham gia cho .

 

Đến lúc đó bà đây dùng thực lực để đ.á.n.h bại đám lắm mồm các .

 

Phương Hảo xong liền đầu sắc mặt những khác trong văn phòng.

 

Thấy mặt ai nấy đều lúc xanh lúc tím, trong lòng Phương Hảo thầm sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-72-cu-moi-tranh-hung-phuong-hao-phan-phao.html.]

 

Tên nhân viên cũ chê bai quan niệm thiết kế của cô , lúc cũng Phương Hảo chặn họng đến mức á khẩu trả lời , ngay cả một câu cũng nên lời.

 

Sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, căn bản dám tiếp lời Phương Hảo.

 

Bọn họ việc trong xưởng bao nhiêu năm , tự nhiên rõ thiết kế sản phẩm chính là một việc khó nhằn.

 

Nếu thì lúc Bác Đổng phân công nhiệm vụ, đến chuyện bao bì bên ngoài của sản phẩm do ai phụ trách, ai nấy đều tránh còn kịp.

 

Sợ cái phiền toái tày đình rơi xuống đầu .

 

Lúc Phương Hảo , nếu ông nghi ngờ thì cũng qua đây tham gia thiết kế sản phẩm, đến lúc đó cầm phương án cạnh tranh.

 

Ông tự nhiên là thể đồng ý.

 

Cũng chẳng việc ngon ăn gì, ngay từ đầu ông chạy đến châm chọc phương án thiết kế của Phương Hảo cũng chỉ là kiếm chuyện, gây chút khó chịu cho Phương Hảo mà thôi.

 

Đâu cái lý nào đào hố cho khác, kết quả chính nhảy ?

 

Tên nhân viên cũ chút suy nghĩ liền từ chối:

 

“Thế chứ? Bác Đổng coi trọng cô, đích giao nhiệm vụ cho cô, đương nhiên là để cô tự thành.”

 

“Chúng việc trong xưởng bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm mới nghỉ ngơi một chút, thể tranh giành thành tích với một mới như cô chứ?”

 

“Vừa những lời đó cũng ý gì khác, chỉ là cảm thấy thứ cô thiết kế chút quá mức nhạt nhẽo.”

 

“Cô còn trẻ , một khách hàng cứ thích bao bì bên ngoài thiết kế tinh xảo xa hoa, cô thiết kế bao bì bên ngoài đơn giản như , một cái là thấy mất giá, đến lúc đó còn ai mua nữa!”

 

Sau khi tên nhân viên cũ xong, nhiều cũng hùa theo.

 

trong độ tuổi và nhận thức của bọn họ, đều cảm thấy bao bì bên ngoài của sản phẩm vẫn tinh xảo xa hoa một chút mới thể thu hút .

 

Cho nên những nhân viên cũ nhất trí đều cảm thấy thứ Phương Hảo thiết kế .

 

Phương Hảo thấy hình thức ban đầu nghĩ vẫn phủ định.

 

Suy nghĩ một chút vẫn kiên định :

 

“Lời cũng thể như , các cảm thấy quan niệm thiết kế xa hoa là nội hàm, nhưng khách hàng bao bì bên ngoài bao nhiêu năm , khó tránh khỏi cũng lúc chán.”

 

vẫn lựa chọn kiên trì với quan niệm và suy nghĩ của chính . Đặc biệt là ý tưởng nghĩ về việc thu hồi bao bì bên ngoài thể giảm một đồng tiền, thể thu hút nhiều khách hàng .”

 

“Hơn nữa thu hồi bao bì bên ngoài, rửa sạch tái sử dụng hai, chỉ bảo vệ môi trường mà còn thể tiết kiệm chi phí cho xưởng một cách hiệu quả.”

 

Phương Hảo cũng từng chứng kiến ở đời , dòng sản phẩm áp dụng quan niệm thiết kế nhận sự ưu ái và yêu thích của đến mức nào.

 

chuyện cô trọng sinh chỉ một , tự nhiên thể với đám cáo già trong văn phòng là quan niệm thiết kế của cô đến từ đời , nếu chẳng sẽ bọn họ coi là bệnh thần kinh, tống bệnh viện tâm thần ?

 

Cho nên, Phương Hảo chỉ thể :

 

cảm thấy vô cùng tự tin đối với thứ thiết kế .”

 

“Nếu như các nghi ngờ thì tự với Bác Đổng, thật sự thì cứ theo như lời , tự thiết kế phương án, chúng cạnh tranh công bằng, đến lúc đó để các nhân viên trong xưởng đều đến bỏ phiếu.”

 

Nói xong, Phương Hảo cũng mặc kệ phản ứng của bọn họ, tiếp tục trở bàn việc của , bắt đầu một vòng vẽ vẽ mới.

 

Các nhân viên cũ , tụm một chỗ.

 

Cuối cùng đưa kết luận, Phương Hảo tuy hậu thuẫn, nhưng tính cách quả thực bướng bỉnh vô cùng.

 

 

Loading...