Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng - Chương 77: Kế Hoạch Tiết Kiệm, Mua Thịt Không Cần Phiếu
Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:36:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
những thứ bọn họ tự ở nhà cũng mà.
Nguyên liệu các thứ đều mua về, hấp cả một nồi bánh bao, ăn hết thì dùng túi bọc thực phẩm bọc , bỏ tủ lạnh đông đá.
Không chỉ thể tiết kiệm chi phí, tự ngon vệ sinh sạch sẽ.
Tuy đồ ở thời đại ít khi chất phụ gia thực phẩm gì đó, nhưng ai thể bảo đảm đồ bán trong tiệm ăn sáng là sạch sẽ chuẩn chỉnh?
Cho nên Phương Hảo chuẩn mua nhiều thịt về gói sủi cảo, hoành thánh, còn cả xíu mại các thứ, nhiều đồ ăn nhanh một chút, đông lạnh trong tủ lạnh.
Đến lúc đó cô và Lâm Kiến Quốc buổi sáng cần thì thể trực tiếp lấy đồ ăn sẵn từ trong tủ lạnh , bỏ nồi hấp một chút nấu một chút là giải quyết xong một bữa sáng.
Hơn nữa chỉ như , Phương Hảo còn chuẩn cơm nước đều ăn ở nhà, dễ dàng ăn tiệm nữa, như thì tiền lương mỗi tháng của cô và Lâm Kiến Quốc cộng cũng hơn một trăm tệ đấy!
Tích tiểu thành đại, đợi chút gì đó, lúc cần dùng tiền gấp cũng đến mức trong túi móc tiền, dù sống qua ngày thì tính toán vì lâu dài, thể chỉ lo hưởng lạc nhất thời mà khổ về .
Kiếp , khi cô và Tô Cường bỏ trốn, rõ ràng dựa tiền trong tay cô là thể sống .
Nhà họ Phương chỉ cô là con gái, tự nhiên là cưng chiều thôi, kiếp , chỉ riêng tiền sính lễ, Bố Phương cho cô hơn một nghìn tệ.
Theo mức tiêu dùng sinh hoạt của ở kiếp , cô và Tô Cường cho dù chẳng gì, ở nhà ăn bám vốn liếng, trong tình huống ốm đau bệnh tật đều thể thẳng cẳng ít nhất mười năm.
chung quy là Phương Hảo tuổi còn trẻ, quá ngốc, tràn đầy vui vẻ tưởng rằng gặp tình yêu, kết quả nào là nhảy hố lửa.
Không chỉ bồi thường cả đời , thậm chí còn náo loạn đến mức nhà tan cửa nát.
Mỗi khi Phương Hảo nghĩ đến đây liền hận đến mức run rẩy.
Cô nghĩ, sống một đời, cô nhất định để Phương Vũ cũng nếm thử tất cả những gì cô trải qua ở kiếp .
Quy mô cái chợ thực cũng khá lớn, bên trong bán đủ các loại đồ đều phân khu, khu bán rau và khu bán thịt còn cách một đoạn.
Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc chừng năm sáu phút mới đến khu vực chuyên bán các loại thịt.
Phương Hảo chạy đến mặt sạp thịt lợn , gọi ông chủ lấy ba cân thịt lợn:
“Ông chủ, cắt cho ba cân thịt thăn!”
Bản Phương Hảo là động vật ăn thịt, thuộc loại nửa miếng rau cũng thích ăn, thỉnh thoảng nếm vài lá rau cũng coi như cho qua cơn thèm của lạ.
Ngày thường cô ăn các loại thịt vẫn nhiều hơn, hơn nữa là loại một miếng thịt mỡ cũng ăn.
Trước khi kết hôn, ở nhà Mẹ Phương gói sủi cảo, bên trong cho dù chỉ một miếng thịt mỡ nhỏ, dù ăn miệng cô cũng sẽ nhả thịt mỡ .
Mẹ Phương mắng Phương Hảo, cô là máy lọc thịt mỡ, từng thấy đời ai kén ăn hơn cô.
Phương Hảo thật sự ăn nổi thịt mỡ, cô vô cùng ghét cái cảm giác khi miệng cứ ngấy ngấy, khiến chỉ nôn khan.
khi chuyện với bán thịt lợn, cô chút do dự lựa chọn lấy ba cân thịt thăn.
Thời buổi thịt nạc tinh thật sự nhiều.
Người bán thịt lợn yêu cầu Phương Hảo đưa còn cố ý ngước mắt cô thêm một cái.
Người bán thịt lợn là một đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, dáng phát tướng, mập.
Thấy Phương Hảo còn trẻ, tưởng là cô hiểu những cái , khỏi nhắc nhở:
“Cô mua thịt nạc tinh thiệt thòi lắm, đến chỗ mua thịt lợn bình thường đều sẽ lấy một dải thịt mỡ về thắng mỡ lợn, đến lúc đó xào rau hầm rau đều thể dùng , tóp mỡ còn thể đồ ăn vặt, bao!”
“Em gái em còn nhỏ, lời tuyệt đối lừa em, tin mua một dải thịt mỡ về , tuyệt đối thiệt thòi!”
“Thịt lợn bán đều là thu mua từ nhà nông dân ở quê lên, cho ăn đều là ngũ cốc, từng ăn cám tăng trọng, bảo đảm chất lượng thịt , ăn thơm!”
“Em thấy thế nào? Có lấy thêm một dải thịt mỡ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-sau-dem-tan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-day-chong/chuong-77-ke-hoach-tiet-kiem-mua-thit-khong-can-phieu.html.]
Phương Hảo miếng thịt mỡ rung rinh , trắng ởn qua thấy ngấy, nội tâm vô cùng từ chối.
chung quy chịu nổi sự khuyên giải của bán thịt lợn, sự đề nghị kịch liệt của ông , vẫn mua thêm một dải thịt mỡ về.
Tuy chắc dùng đến, nhưng khi cô kết hôn, lấy chồng, Mẹ Phương cũng thường xuyên tóp mỡ cho bọn họ ăn, lẽ mua một dải cũng khá .
Giống như bán hàng , còn thể thắng ít mỡ lợn dùng để hầm rau, chắc cũng khá thơm.
Thế là liền gật đầu:
“Vậy , trai, cứ theo lời , cắt thêm cho em ít thịt mỡ.”
Anh bán thịt lợn cũng là sảng khoái, Phương Hảo đồng ý, toét miệng , tay nâng d.a.o hạ, một nhát chính là ba cân thịt lợn, cộng thêm một tảng thịt mỡ lớn.
Động tác tay nhanh nhẹn bỏ thịt lợn cắt xong trong túi, đó đưa cho Lâm Kiến Quốc đang bên cạnh Phương Hảo, hỏi:
“Có phiếu thịt ?”
Phải là trai vẫn vô cùng mắt .
Phương Hảo đến mức bật , trả lời:
“Không phiếu thịt, chúng em trả tiền trực tiếp!”
Sau đó nhanh ch.óng lôi từ trong túi một tờ Đại đoàn kết, đưa cho ông chủ sạp thịt lợn, bảo ông thối tiền lẻ.
Thời buổi mua chút đồ gì cũng đều cần dùng phiếu.
Lúc Phương Hảo và Lâm Kiến Quốc phân gia, nhà họ Lâm chỉ chia cho bọn họ tiền mặt và bát đĩa.
Còn về phiếu lương thực phiếu thịt gì đó, một tờ cũng cho.
Lúc Phương Hảo kết hôn, nhà họ Phương ngược cho cô của hồi môn ít phiếu lương thực thương phẩm.
hôm nay cô và Lâm Kiến Quốc chạy đến chợ mua rau cũng bàn bạc , là đột nhiên nảy ý tưởng.
Cho nên căn bản cũng mang theo phiếu thịt gì đó.
Cũng may bây giờ nới lỏng hơn ít, cho dù phiếu lương thực phiếu thịt, bọn họ cũng thể mua đồ về nhà.
Chỉ cần tiêu nhiều tiền hơn một chút là .
Tuy lời, nhưng cũng là chuyện còn cách nào khác.
Rất nhanh, ông chủ sạp thịt lợn liền đưa tiền lẻ thối cho Phương Hảo.
Phương Hảo nhận lấy, định nhét tiền túi, kết quả đột nhiên nhớ cô còn mua sườn.
Suýt chút nữa thì cô quên mất.
Tối nay cô định sườn xào chua ngọt mà!
Thế là :
“Xem trí nhớ của em , mà quên mua sườn , trai, cắt thêm cho em ba cân sườn nữa.”
Ba cân sườn, cô và Lâm Kiến Quốc ăn chắc hai bữa.
Như thì hôm nay hầm xong bữa đầu, bỏ chỗ sườn còn tủ lạnh đông đá.
Đợi mấy ngày nữa bọn họ hấp sườn khoai sọ ăn, dù sẽ lãng phí là .
Ngày thường đến sạp thịt lợn mua đồ đều là mua lẻ tẻ vài cân vài lạng, hào phóng như Phương Hảo thật đúng là thường gặp.
Trên mặt ông chủ sạp thịt lợn sắp nở hoa .