Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 66: Làm Bò Viên Heo Viên
Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:12:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có liều t.h.u.ố.c trợ tim của Lâm Lệ Thanh, Lâm Lệ Thục lập tức quyết định lấy sân nhà họ Chu, vội vội vàng vàng chạy về bàn bạc với Tô Nghị.
Tiễn Lâm Lệ Thục , Từ mẫu và Vu Hiểu Mai đang việc ở xưởng cũng qua đây, bọn họ chủ yếu là đến xem cửa hàng của Từ Tuệ và Vu Hiểu Bình, buôn bán tệ hai cũng thở phào nhẹ nhõm, Lâm Lệ Thanh chia điểm tâm còn thừa cho bọn họ, Từ Tuệ và Vu Hiểu Bình cũng gói cho mỗi một ít đồ mới tiễn .
Cứ như , trong tiệm của ba là thật sự chẳng còn gì, chỉ Từ Tuệ bướng bỉnh giữ một miếng thịt heo định heo viên.
Lâm Lệ Thanh bộ dạng nôn nóng của Từ Tuệ chỉ thấy buồn , lúc Diệp Chiêu Đệ qua đây vô cùng tinh ý nhận lấy việc trong tiệm, để Lâm Lệ Thanh .
Ba đến cửa hàng của Từ Tuệ, Lâm Lệ Thanh miếng thịt heo , nghĩ đến bây giờ máy xay thịt, chỉ thể thủ công, nhất là kiếm một cái cối đá, may mà cái sân nhà họ Trương cô mua một bộ, là nhà họ Trương dùng để giã bánh dày ăn Tết.
Lâm Lệ Thanh bảo bọn họ qua khiêng cối đá về, rửa sạch sẽ bắt đầu xử lý miếng thịt heo , thịt heo thái miếng, bỏ cối đá giã, giã cho gia vị, muối mì chính hạt tiêu bột năng lòng trắng trứng gà, việc giã thịt tự nhiên là rơi xuống đầu Lâm Quốc Thắng.
Mãi cho đến khi thịt giã nhuyễn mịn kéo sợi là thể bắt đầu nặn viên, trong nồi đun nước, chừng bảy tám phần nóng là , nhanh ch.óng thả từng viên thịt nồi, mùi thơm lan tỏa trong tiệm.
Người đường tò mò bước lên hỏi: "Bà chủ, ở đây bán cái gì thế?"
Lâm Quốc Thắng theo bản năng buột miệng thốt : "Heo viên."
Người qua đường tiếp tục hỏi: "Bán thế nào?"
Lâm Quốc Thắng lập tức ngẩn , Từ Tuệ sang Lâm Lệ Thanh.
Lâm Lệ Thanh cân nhắc một lát mới : "Một đồng một cân."
Trên thị trường một cân thịt heo là một đồng hai đến một đồng năm cố định, tùy giá cả thị trường, trong heo viên của bọn họ thêm ít thứ, một cân heo viên xấp xỉ nửa cân thịt, khi qua nước càng nặng cân, cộng thêm thịt heo của Từ Tuệ là lấy thông qua Lâm Quốc Thắng, còn rẻ hơn những bán thịt khác lấy, bán một đồng vẫn gian lợi nhuận cao.
Người qua đường mới một đồng, còn rẻ hơn thịt, mắt lập tức sáng lên, liền mua nửa cân ăn thử.
Từ Tuệ chút khó xử, heo viên bọn họ tự còn nếm thử .
Vẫn là Lâm Quốc Thắng dứt khoát, trực tiếp cầm một viên thịt nửa sống nửa chín bẻ một nửa nhét miệng, xác định đồ ăn ngon mới yên tâm cân một nửa bán cho đối phương, nhắc nhắc heo viên là sống, còn nấu chín mới ăn .
Người nọ cũng để ý, học theo cách của Lâm Quốc Thắng bẻ nửa viên nếm thử một chút, gật đầu lia lịa rời .
Thao tác ngược cho bọn họ cũng đến ngây .
Có chứng kiến màn , còn hỏi mua mùi vị thế nào, nhận câu trả lời khẳng định cũng nhao nhao đòi mua một ít.
Đầu Lâm Lệ Thanh còn kịp cho mua.
Từ Tuệ còn đích thử xem, kết quả cơ hội, mắt thì , tay bảo nó một chút cũng .
Bất tri bất giác tất cả thịt viên đều bán hết sạch, Từ Tuệ mất một cơ hội thử nghiệm, nhưng kiếm thêm mấy đồng, cũng nên vui nên nhảy dựng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-66-lam-bo-vien-heo-vien.html.]
Đến cuối cùng Lâm Lệ Thanh cam đoan cam đoan ngày mai trời sáng sẽ qua đây dạy bọn họ thịt viên chuyện mới thôi.
Đương nhiên, thù lao tối nay bọn họ qua trợ thủ cho Lâm Lệ Thanh, đảm bảo cô thể điểm tâm ngày hôm một cách vững vàng.
Trước khi Lâm Lệ Thanh với Vu Hiểu Bình: "Chị dâu hai, bên chị nếu bán thừa một ít rau xanh cũng thể đưa đến chỗ chị dâu cả thịt viên, cái gì mà thịt viên nấm hương, thịt viên cà rốt, thịt viên cần tây vân vân, thậm chí ngay cả tôm cá cũng thể thành viên, cá viên ở tỉnh lỵ nổi tiếng lắm, tôm viên bên huyện Phố cũng ngon.
hai món chắc chắn đắt hơn thịt viên nhiều, bên chị bán hết thể bán cho chị dâu cả, để chị dâu cả thành viên thử xem."
Từ Tuệ và Vu Hiểu Bình mà gật đầu lia lịa, hận thể coi Lâm Lệ Thanh như thần tài mà cung phụng.
Đợi khi Lâm Lệ Thanh , hai tự đóng cửa dọn dẹp, Từ Tuệ kéo Lâm Quốc Thắng chạy hậu viện, phòng đổ hết tiền lẻ , hai vợ chồng đếm hai , xác định hôm nay tổng cộng thu hơn sáu trăm, trừ chi phí lấy hàng, lợi nhuận đại khái ba mươi đồng.
Từ Tuệ chút ngẩn ngơ, bốn mắt với Lâm Quốc Thắng, nửa ngày mới lẩm bẩm: "Thật sự tính sai chứ?"
Lâm Quốc Thắng sức gật đầu: "Anh đảm bảo sai."
Lúc trong lòng cũng nóng rực, thu nhập hôm nay ngang ngửa thu nhập nửa tháng bọn họ bày sập , nếu cộng thêm mảng thịt viên , việc buôn bán chắc chắn hơn hôm nay nhiều.
Hai xoắn xuýt nửa ngày, Từ Tuệ c.ắ.n răng : "Hay là bên chợ chúng bày nữa, cứ ở bên giúp em thịt viên vài ngày , chúng xem việc buôn bán thế nào, nếu bên buôn bán vẫn luôn tệ, ngoại trừ lò mổ việc thì cùng em kinh doanh cửa hàng thịt , ?"
Lâm Quốc Thắng chút suy nghĩ liền đồng ý, bây giờ đối với cửa hàng là mười phần xem trọng, trầm ngâm : "Em gái bày cho chúng ít mưu kế, ngày mai đưa cho cô một cái chân giò heo lớn, cắt mấy cân thịt, em ý kiến gì chứ."
Từ Tuệ tức giận mắng một tiếng, mắt trắng sắp lật lên trời: "Em là loại keo kiệt đó ? Cho dù em cũng định tặng cho em gái một phần đại lễ, tự liệu mà là ."
Vu Hiểu Bình ở cách vách đóng cửa hàng dọn dẹp vệ sinh , còn kịp đếm tiền, mãi đến khi Lâm Quốc An chở hàng về hai mới về phòng, khi đuổi bọn trẻ ăn cơm, Vu Hiểu Bình bắt đầu tính toán tỉ mỉ, sổ sách nhập hàng là Lâm Quốc An ghi, cô bên tính xong bên Lâm Quốc An trừ một chút, lợi nhuận liền .
"Mười tám đồng năm hào... Hôm nay chúng bán rau kiếm mười tám đồng năm hào, nhiều thế ?" Lâm Quốc An vẻ mặt kinh ngạc cộng thêm dám tin.
Vu Hiểu Bình : "Mười tám đồng năm hào cũng tính là nhiều, em đoán chừng bên chị dâu cả kiếm gấp mấy em, chỗ chúng chủ yếu là bao lạc , bán ít tiền, ngoài chính là tôm cá, cái khá triển vọng, nhưng mua nhiều như , mảng rau xanh chủ yếu vẫn là tốn vốn liếng gì, nếu đều lên chợ đầu mối lấy hàng chắc chắn nhiều lợi nhuận như .
Em tự nhủ là bảo ba trồng nhiều rau chút, em thu cho ông , bán còn thể kiếm thêm một chút, ngoài tôm cá cũng thể lấy nhiều hàng chút, em gái , thứ bán hết còn thể thành viên, em bàn bạc với chị dâu cả một chút, chúng tự , tự bán."
Từ Tuệ cá viên tôm viên còn nhập hàng từ chỗ cô , thứ rẻ, thật, Từ Tuệ hẳn là vui lắm, còn bằng bọn họ tự vụ buôn bán .
Vu Hiểu Bình càng nghĩ càng thấy khả thi, dứt khoát chạy sang cách vách bàn bạc với Từ Tuệ.
Từ Tuệ quả nhiên cô thất vọng, vô cùng sảng khoái đồng ý.
Hai bàn bạc xong thẳng đến Thanh Hương Trai, Diệp Chiêu Đệ sớm dọn dẹp vệ sinh xong, trong tiệm sạch sẽ vô cùng, Lâm Lệ Thanh bắt đầu điểm tâm .
Các cô vội vàng bước lên giúp một tay, thuận tiện một chút về chuyện thịt viên.