Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 68: Quá Kế

Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:12:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Nhan Kiến Quân đưa một vấn đề vô cùng thực tế, đó chính là sản nghiệp nhà hai chia hiện tại là chia từ chỗ Nhan Vĩnh Phúc và Lưu Thúy Phượng, nếu quá kế thì sản nghiệp nhà hai tính thế nào.

 

Chu Hiểu Nga lạnh : "Anh cả, em nhớ lầm thì sản nghiệp danh nghĩa bố chồng một phần là của chú Ba, chỉ là vì chú Ba c.h.ế.t sớm, phần gia sản thuộc về chú để hai nhà bác cả và bố chồng chia mà thôi, thật sự tính như thì đồ nhà chúng em chia còn đủ !"

 

Nhan Kiến Quân ngờ Chu Hiểu Nga nhát gan yếu đuối cũng lúc tinh minh như , nhất thời nghẹn lời, khi Chu Hiểu Nga đồng ý truy cứu tài sản, Nhan Kiến Quân và Hoàng Ngọc Liên cũng lập trường phản đối.

 

Cuối cùng sự kiên trì của Chu Hiểu Nga, Nhan Vĩnh Phúc thể bịt mũi nhận.

 

Trưởng thôn cho lập giấy tờ, tất cả nhà cả nhà bốn nhà hai họ Nhan đều ký tên điểm chỉ, ngay cả Lưu Thúy Phượng cũng ép buộc ấn dấu vân tay.

 

Một màn kịch khôi hài cuối cùng kết thúc bằng việc Nhan Vĩnh Phúc và Lưu Thúy Phượng mất một đứa con trai.

 

Tiễn bọn trưởng thôn , Nhan Vĩnh Phúc giận chịu , còn qua nhà bốn tự tay tát Lưu Thúy Phượng mấy cái bạt tai, tiếng của Lưu Thúy Phượng truyền đến tận đầu nhà hai.

 

thấy chỉ cảm thấy sảng khoái, ai thương hại bà .

 

Lúc Nhan Kiến Quốc đến thì sự việc kết thúc, sự hung hãn quyết đoán của Chu Hiểu Nga cho vô cùng kinh ngạc, vì quan hệ với vợ chồng Nhan Kiến Đảng cũng tệ, cho dù Nhan Kiến Đảng quá kế vẫn cửa nhà hai.

 

Đẩy cổng sân chỉ thấy cả cái sân lộn xộn, Nhan Phương Phương và Nhan Viên Viên mặt mũi lấm lem, mắt đỏ hoe sưng húp, im lặng thu dọn đồ đạc, thấy tới là Nhan Kiến Quốc, hai đứa trẻ cố tỏ kiên cường rốt cuộc nhịn òa lên.

 

Nhan Kiến Quốc chỉ hàng xóm đại khái, cũng cụ thể xảy chuyện gì, thấy bọn trẻ thành như cũng đau lòng thôi, từ trong túi móc hai viên kẹo dỗ dành chúng nó.

 

Vì trong nhà ba đứa con, nhét kẹo trong túi trở thành thói quen của .

 

An ủi cảm xúc của bọn trẻ xong, Nhan Kiến Quốc mới nhà chính, thấy Nhan Tiểu Tiểu một đứa bé con co rúm trong góc tường tối tăm, mặt treo đầy nước mắt, nhưng cô bé dám , dám nháo, một màn trong nháy mắt đ.â.m nhói trái tim Nhan Kiến Quốc, một ngọn lửa giận vô danh từ n.g.ự.c bốc lên tận đỉnh đầu, xoay thẳng sang nhà bốn.

 

Một cước đá văng cửa rào, thẳng đến phòng Nhan Kiến Thiết, tên ngoài dự đoán đang giường giả c.h.ế.t.

 

Nhan Kiến Quốc trực tiếp đá một cước qua, Nhan Kiến Thiết đau đến mức kêu oai oái, khi phát hiện tới là Nhan Kiến Quốc, gã sợ tới mức vội vàng rụt trong giường, kinh hoảng cầu xin tha thứ: "Anh ba ba... Em chả gì cả, liên quan đến em mà!"

 

Nhan Kiến Quốc gã, trực tiếp tay vỗ mạnh đầu gã, chất vấn: "Con gái mày ?"

 

"Hả?" Nhan Kiến Thiết trong nháy mắt ngẩn , còn tưởng Nhan Kiến Quốc đến tìm gã tính sổ, lôi con gái gã .

 

Thấy Nhan Kiến Thiết vẻ mặt ngơ ngác, Nhan Kiến Quốc hỏi một câu, dọa gã cuống lên: "Anh ba ba, đợi chút, em nghĩ kỹ , nghĩ xem con bé ..."

 

Nghĩ nửa ngày Nhan Kiến Thiết cũng nghĩ nguyên cớ gì, yếu ớt gọi vọng ngoài: "Mẹ, Tiểu Tiểu ở chỗ ?"

 

Cách vách truyền đến giọng dỗi hờn của Lưu Thúy Phượng: "Con gái mày liên quan gì đến tao! Một con vịt giời còn đáng để mày nhớ thương , lắm chuyện thế..."

 

Lời của Lưu Thúy Phượng đến mức sắc mặt Nhan Kiến Quốc đều đổi, Nhan Kiến Thiết suýt chút nữa sợ tè quần, lăn một vòng xuống giường, kinh hoảng : "Em tìm, bây giờ em tìm ngay..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-68-qua-ke.html.]

Nhan Kiến Quốc cũng ngăn cản, một lát liền thấy cách vách truyền đến tiếng tranh cãi của Nhan Kiến Thiết và Lưu Thúy Phượng, Nhan Kiến Thiết trách Lưu Thúy Phượng trông nom con cái cho , Lưu Thúy Phượng trách Nhan Kiến Thiết bất hiếu, ruột bắt nạt cũng giúp bà chống lưng.

 

Hai oán trách một hồi, chỉ tiếng bước chân Nhan Kiến Thiết vội vã rời , qua hồi lâu Nhan Kiến Thiết mới kiên trì tìm đến nhà hai, Nhan Tiểu Tiểu đang ở nhà hai gã suýt chút nữa tức điên lên, lúc thấy con bé thì bất chấp vẻ mặt kinh hoảng của Nhan Tiểu Tiểu liền tay đ.á.n.h con.

 

Vẫn là Nhan Kiến Quốc kịp thời xuất hiện ngăn cản, trở tay đ.á.n.h Nhan Kiến Thiết mấy cái.

 

Nhan Kiến Thiết sợ đến mức sắp tè quần , con gái Nhan Kiến Quốc, vô cùng khí phách quỳ xuống mặt Nhan Kiến Quốc: "Anh ba, em thật sự sai , đều là Lý Mỹ Hoa con mụ thối tha bày mưu tính kế, nếu dựa cái đầu óc của em cũng thể chuyện táng tận lương tâm như a!

 

Anh xem em đáng thương như , vợ chạy , phân gia cũng chia cái gì, bản sống bữa đực bữa cái, tha cho em ! Em đảm bảo tuyệt đối sẽ chọc các tức giận nữa.

 

Nếu còn hả giận thì xử lý con bé , nợ con trả, thiên kinh địa nghĩa, em tuyệt đối sẽ thêm một chữ."

 

Nói Nhan Kiến Thiết trực tiếp thô bạo lôi Nhan Tiểu Tiểu từ trong góc .

 

Nhan Tiểu Tiểu sợ tới mức oa oa, cô bé tuy nhỏ, nhưng vẫn hiểu ý của bố, bố đây là cần cô bé nữa.

 

Nhìn bộ dạng đáng thương của đứa bé, Nhan Kiến Quốc thất vọng về Nhan Kiến Thiết, một tay bế Nhan Tiểu Tiểu lên, một tay túm lấy tai Nhan Kiến Thiết, trực tiếp lôi ngoài ném ở cửa nhà hai, mặt xanh mét : "Mày đứa bé giao cho tao xử lý thì đừng hối hận!"

 

"Không hối hận hối hận..." Nhan Kiến Thiết sức lắc đầu.

 

Nhan Kiến Quốc nghĩ đến chuyện Nhan Kiến Đảng quá kế, bước lên túm lấy áo Nhan Kiến Thiết một chuyến đến ủy ban thôn.

 

Trưởng thôn Nhan Kiến Quốc nhận nuôi con gái Nhan Kiến Thiết, kinh ngạc đến mức não cũng đình trệ, nửa ngày xoay chuyển .

 

Người ngoài còn tưởng Nhan Kiến Quốc nhận nuôi Nhan Tiểu Tiểu là định ngược đãi đứa bé để trả thù Nhan Kiến Thiết và Lý Mỹ Hoa, nhao nhao tiến lên khuyên giải, còn chỉ tiếc rèn sắt thành thép mắng Nhan Kiến Thiết: "Con cũng bảo vệ ?"

 

Đáp bọn họ là sự im lặng của Nhan Kiến Thiết.

 

Người ngoài thấy , lòng cũng lạnh một nửa, hai em đều ý kiến, những khác cũng tiện tiếp tục gì, chỉ đồng cảm Nhan Tiểu Tiểu gầy yếu mà lắc đầu liên tục.

 

Nhan Kiến Quốc để tránh đêm dài lắm mộng, còn bắt Nhan Kiến Thiết ký một bản văn thư đoạn tuyệt quan hệ.

 

Trưởng thôn xong việc trong lòng nỡ, còn đuổi theo ngoài khuyên nhủ, kết quả thấy bóng dáng Nhan Kiến Thiết , chỉ Nhan Kiến Quốc bế Nhan Tiểu Tiểu còn xa.

 

Ông bước lên khổ khẩu bà tâm : "Kiến Quốc ! Bác cháu giống những đó trong nhà cháu, lớn phạm liên quan gì đến trẻ con, đứa bé đủ đáng thương , cháu cũng đừng ngược đãi nó, cho dù thích, cho miếng cơm ăn cũng ."

 

Nhan Kiến Quốc đều hiểu lầm, nhưng cũng thời gian rảnh rỗi giải thích nhiều như , chỉ mím môi gật đầu, để trưởng thôn yên tâm.

 

Đợi lúc Nhan Kiến Quốc trở nhà hai mới tâm trí hỏi tình hình Chu Hiểu Nga.

 

Chu Hiểu Nga thoáng qua Nhan Tiểu Tiểu trong lòng Nhan Kiến Quốc, mặt cảm xúc : "Chú Ba, chú đưa đứa bé về cách vách , hai nhà chúng quan hệ gì, nuôi con cũng thích hợp, hơn nữa cũng bác gái hai lấy cái cớ tìm chúng gây phiền phức."

 

 

Loading...