Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 74: Chứng Cứ Ngoại Phạm
Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:12:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , Nhan Vĩnh Phúc đột nhiên từ trong nhà , cung cấp cho ba một chút manh mối: “ còn một con trai nữa, là lão tam, lúc đó Lý Mỹ Hoa chính là vu khống vợ lão tam, hai nhà kết thù sâu đậm. Trước đó lão tam còn cùng lão đại bàn bạc đến nhà họ Lý tính sổ, hôm qua lão tam đột nhiên nữa, cũng là tình hình thế nào.”
“Bố! Bố bậy bạ gì !” Nhan Kiến Quân tức đến râu ria dựng , vội vàng đầu giải thích với Trương Vượng và những khác: “Đồng chí cảnh sát, bố rõ tình hình, các đừng ông . Ân oán giữa chú Ba và chú Tư giải quyết lúc phân gia , hơn nữa chú Ba là một đàn ông chân chính, đ.á.n.h phụ nữ, tức giận cũng là trút lên chú Tư, sẽ nhắm Lý Mỹ Hoa.
Lần là và hai nhà họ Lý đ.á.n.h, tức chịu nên tìm công bằng, chú Ba sợ chúng đ.á.n.h nên mới đồng ý. Người hôm qua sẽ đến nhà họ Lý tính sổ cũng là , nhưng chú Ba đột xuất việc , vì chuyện mà còn giận cả buổi trời, tin các cứ hỏi vợ .”
Hoàng Ngọc Liên vội vàng gật đầu lia lịa chứng, “Hôm qua lúc chú Ba qua, hai em họ còn cãi khá to, hàng xóm xung quanh chắc cũng thấy.”
Ba dân cảnh lời một phía của Nhan Kiến Quân mà hỏi: “Nhan lão tam tên gì, hôm qua vì đến nhà họ Lý gây sự?”
Nhan Kiến Quân vội đáp: “Cậu tên Nhan Kiến Quốc, vì phân gia chỉ một mảnh đất, nhà, bây giờ đang cùng vợ con ở nhà bố vợ, chính là bên thôn Tiêu Nam. Chẳng đang vội kiếm tiền xây nhà , họ hàng bên vợ hình như dẫn kiếm tiền gì đó, là hôm qua xa, tối là theo xe , về thu dọn hành lý, còn giúp bố vợ việc, thời gian.”
Trương Vượng ghi tình hình xong, dẫn hai dân cảnh rời khỏi xã Phượng Khẩu. Họ , Nhan Kiến Quân đầu , lạnh lùng Nhan Vĩnh Phúc.
Nhan Vĩnh Phúc dám thẳng , mà thở dài, lắc đầu về phòng. Ngay lúc ông sắp bước phòng, Nhan Kiến Quân chậm rãi : “Bố, là bố cùng đến ở với chú Tư .”
Nhan Vĩnh Phúc cứng đờ, đó thẳng phòng, đáp Nhan Kiến Quân.
Nhan Kiến Quân hít một thật sâu, với Hoàng Ngọc Liên: “Lát nữa đến thôn Tiêu Nam một chuyến, ở nhà cô trông coi, còn nữa, ông già lòng xa, cô việc gì thì đề phòng ông một chút, đợi về .”
Hoàng Ngọc Liên mặt trắng bệch gật đầu, bố chồng thiên vị chú Tư, nhưng ngờ họ tàn nhẫn với những con trai khác như . Không bằng chứng gì cũng thể gây phiền phức cho chú Ba, nếu đổi là họ thì chẳng hại c.h.ế.t .
Trương Vượng và hai khác lái xe đến thôn Tiêu Nam, hỏi thăm đường đến nhà Lâm Thường Mẫn nhà.
Nhà họ Lâm chỉ một Lâm Thường Mẫn, ông đang ở trong sân xử lý chuối và khoai lang, bận đến mồ hôi chảy ròng ròng trán, thấy ba cảnh sát thì vẻ mặt ngơ ngác.
Vẫn là Trương Vượng mở lời , “Bác ơi, Nhan Kiến Quốc nhà ?”
“Các tìm Kiến Quốc ! Không may , tối qua nó cùng họ xe đến tỉnh Ly , chuyện gì ?” Lâm Thường Mẫn phủi bụi , mời ba nhà, còn rót cho họ một ly nước.
Từ Lâm Thường Mẫn, ba tình hình cả nhà Nhan Kiến Quốc chuyển đến thành phố, chạy đến thành phố điều tra. Điều tra tới lui, đến chập tối vẫn thu kết quả gì.
Ba mệt mỏi trở về đồn công an, lúc các dân cảnh khác cũng nắm tình hình đại khái.
Trương Vượng mệt đến mức phịch xuống ghế, phàn nàn với Kim Ái Quốc: “Chú, chú xem chuyện cũng quá trùng hợp , ba em nhà họ Lý tối qua đ.á.n.h, bốn em nhà họ Nhan đều chứng cứ ngoại phạm, khả năng nhất là Nhan Kiến Quốc theo xe tải tỉnh Ly ! Chứng cứ ngoại phạm cũng quá hảo !”
Trương Vượng trực giác mách bảo chuyện là do Nhan Kiến Quốc , nhưng họ hỏi thăm các hộ dân gần tiệm bánh, cũng hỏi những khác trong nhà họ Lâm, thông tin nhận là Nhan Kiến Quốc và em rể ngoài mười giờ. Đội xe của Trương Vĩnh Thắng xác nhận Trương Vĩnh Thắng khởi hành đúng mười giờ, gọi điện cho khách hàng bên tỉnh Ly, thời gian giao hàng của Trương Vĩnh Thắng vẫn như cũ, hề trễ, ngoài việc thêm hai cùng thì thứ đều bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-74-chung-cu-ngoai-pham.html.]
Xem bên Nhan Kiến Quốc hiềm nghi.
Trương Vượng rơi trạng thái bực bội.
Kim Ái Quốc rót cho một ly nước, chuyển sang về chuyện Nhan Kiến Quốc và Nhan Kiến Thiết đến thủ tục sang tên cho con, khiến Trương Vượng vô cùng kinh ngạc.
“Chú là Nhan Kiến Thiết và Lý Mỹ Hoa mâu thuẫn, hai bên đều quan tâm đến con, kết quả là để Nhan Kiến Quốc nhận nuôi?” Giọng Trương Vượng cao lên mấy tông.
Kim Ái Quốc gật đầu.
Lúc Trương Vượng mới nhớ đến cô bé gái thấy trong xưởng, gầy gò nhỏ bé, nhưng quần áo mặc khá , cũng sạch sẽ. Nhất thời rơi trầm tư, một lúc lâu mới mơ màng lẩm bẩm: “Chú, chú xem Nhan Kiến Quốc là như thế nào?”
Kim Ái Quốc lắc đầu, châm một điếu t.h.u.ố.c, lơ đãng : “Ai mà ! chỉ riêng việc nhận nuôi con gái của Nhan Kiến Thiết thì chính là một đàn ông tình nghĩa! Hơn nữa, nếu thật sự báo thù thì lúc về đ.á.n.h thẳng đến nhà , cần gì kéo đến bây giờ!
Vả , dựa tình hình thương của ba nhà họ Lý, họ chắc là đ.á.n.h hội đồng, ít nhất cũng bốn năm sáu , một Nhan Kiến Quốc thể nhiều việc như , ngươi còn đối tượng tình nghi nào khác ?”
Trương Vượng hỏi đến ngớ , ngây ngốc lắc đầu, lướt qua tất cả những gặp hôm nay, hiềm nghi thì điều kiện gây án, điều kiện gây án thì hiềm nghi.
Kim Ái Quốc vỗ vai Trương Vượng, đầy ẩn ý: “Vậy thì đến nhà họ Lý hỏi xem, trừ khi họ thể đưa bằng chứng, nếu điều tra tiến triển thì họ cũng chỉ thể tự nhận xui xẻo thôi.”
Trong lòng, Kim Ái Quốc thật sự Trương Vượng tiếp tục điều tra, loại ích kỷ như Lý Mỹ Hoa nên nhận một bài học trừng phạt.
Lúc , Nhan Kiến Quốc và Tô Nghị đang ở tận tỉnh Ly, theo Trương Vĩnh Thắng đến xưởng gia công quần áo. Xưởng gia công ở đây lấy thôn đơn vị, thôn cả làng đều quần áo, thôn giày, còn mũ nón các loại.
Sự cạnh tranh giữa các thôn khác khá gay gắt, theo Trương Vĩnh Thắng, họ cũng coi như mở rộng tầm mắt.
Đặc biệt là khi thấy những thương lái lấy hàng đ.á.n.h túi bụi bên ngoài nhà máy, họ đều chút kinh ngạc.
Đợi Trương Vĩnh Thắng nhận hàng xong, họ đến nhà khách gần đó ở một đêm. Trương Vĩnh Thắng trời sáng xuất phát, về đến thành phố Bạch Thủy buổi tối. Nhan Kiến Quốc và Tô Nghị khảo sát xong, hai bàn bạc một chút, quyết định ở thêm hai ngày, đợi Trương Vĩnh Thắng qua thì theo về, mấy ngày họ sẽ ở nhà khách .
Buổi tối, Trương Vĩnh Thắng ngủ sớm trong phòng khách, hai họ liền ngoài dạo chơi. Lúc , thủ phủ tỉnh Ly chợ đêm, xe cộ tấp nập, vô cùng náo nhiệt. Những hàng ăn uống buôn bán đắt như tôm tươi, ngay cả những sạp bán quần áo cũng khách đến nườm nượp.
Họ cứ lặng lẽ trong chợ đêm xem buôn bán, xem bán loại hàng gì, loại nào bán chạy hơn. Ban ngày phố xem xét, hỏi thăm các nhà máy may mặc gần đó. Trong thời gian còn gặp một kẻ bán , tức là những gọi là cò mồi, miệng lưỡi như thổi, chuyện chẳng mấy câu .
Nếu là từng trải sự đời, chừng họ lừa .