Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 76: Cha Con Trở Mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:12:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan Kiến Quốc như , thể nhắc nhở vài câu: “Chuyện lo lót quan hệ cho chú Tư và Lý Mỹ Hoa .”
Nhan Kiến Quân trừng lớn mắt, lộ vẻ sợ hãi: “Không, chứ... Chú đều với cảnh sát ? Sao chú ? Chuyện , chuyện ...”
Nhan Kiến Quốc rũ mắt xuống: “Bố cái gì cũng dám , thì ? Ông bằng chứng, cũng bằng chứng, cứ xem bản lĩnh của cảnh sát thôi, ?”
“Chú... chú... cha con với , náo loạn thành thế thì ích gì!” Nhan Kiến Quân gì cho , ngàn vạn ngờ ngày chú Ba và ông cụ trở mặt thành thù, còn căng thẳng đến mức .
Nhan Kiến Quốc trả lời mà hỏi ngược : “Anh cả, khi và hai thương, bọn họ sang bên nhà hai hỏi han ân cần câu nào ?”
Nhan Kiến Quân nhất thời trả lời , vắt óc suy nghĩ hồi lâu, kết quả chẳng hề ấn tượng gì về việc Nhan Vĩnh Phúc sang nhà Nhan Kiến Đảng, mấy hiếm hoi ông ngoài đều là đến nhà chú Tư.
“Có... thể là do lo xuể...” Lời chính Nhan Kiến Quân cũng chẳng chút tự tin nào.
Nhan Kiến Quốc lạnh một tiếng, vỗ vỗ vai Nhan Kiến Quân : “Đó là vì ông còn trông cậy để dưỡng già, nên sẽ đối xử quá đáng với các . và hai thì khác, qua khe cửa cũng thấy rõ , thấu, cả tự lo cho .”
Nói xong, Nhan Kiến Quốc nhấc chân định ngoài, lúc Nhan Vĩnh Phúc mới từ trong phòng lao , đôi mắt đỏ ngầu, xông bếp vớ lấy con d.a.o phay lao về phía Nhan Kiến Quốc: “Tao c.h.é.m c.h.ế.t mày, cái đồ vong ơn bội nghĩa, đồ sói mắt trắng... Cho mày châm ngòi ly gián , tao c.h.é.m c.h.ế.t mày, c.h.é.m c.h.ế.t mày...”
Nhan Kiến Quốc thấy tình hình liền thật nhanh, Nhan Vĩnh Phúc đuổi theo sát nút.
Nhan Kiến Quân sợ đến ngây , phản ứng liền vội vàng đuổi theo ngăn cản. Hàng xóm xung quanh thấy động tĩnh cũng nhao nhao chạy , mấy đàn ông gan trực tiếp xông đoạt lấy con d.a.o của Nhan Vĩnh Phúc, oán trách: “Nhà các một ngày yên ? Lại cái trò gì thế ? Bác Phúc, cháu bác, già thì bớt lo nghĩ , chuyện gì cũng bớt xen , mất một đứa con trai giờ còn đuổi thêm một đứa nữa !”
Nhan Vĩnh Phúc tức đến nghẹn họng, n.g.ự.c phập phồng dữ dội, thở hồng hộc như con trâu già kiệt sức, ngón tay run rẩy chỉ Nhan Kiến Quốc, trong mắt tràn đầy hận thù: “Mọi hỏi xem nó cái gì... Hỏi xem thằng bất hiếu cái gì! Nó hại , nó hại ! g.i.ế.c nó! Để đỡ việc nó hại con trai !”
“Nói cái gì lung tung thế !” Dân làng mất kiên nhẫn nhíu mày, Nhan Vĩnh Phúc với ánh mắt thêm phần chán ghét: “Kiến Quốc là thế nào chúng còn lạ gì, hại ông là chuyện tuyệt đối thể nào, hai ông bà già các đừng hại là lắm .”
Cuối cùng cũng một câu công đạo, Nhan Kiến Quốc theo hướng giọng , phát hiện đó là bác gái cả Nhan A Loan.
Nhan A Loan là gái làng lấy chồng làng, từ nhỏ lớn lên ở đây, vì nhà đẻ cũng ở trong thôn nên năng việc đều cứng cỏi hơn những phụ nữ khác, cộng thêm việc hợp với vợ chồng Nhan Vĩnh Phúc, Nhan A Loan thể mấy lời chọc tim đen chứ.
Và lời của bà cũng nhận sự đồng tình của đa dân làng.
Nhan Vĩnh Phúc vốn sắp tức c.h.ế.t, càng nổi trận lôi đình, gân xanh nổi đầy , m.á.u nóng dồn lên não định lao Nhan Kiến Quốc.
Lưu Thúy Phượng tin chạy tới, chẳng đầu đuôi gì cũng định xông đ.á.n.h Nhan Kiến Quốc, hành động của bà trực tiếp chứng thực lời của Nhan A Loan, tất cả dân làng đều nổi nữa.
Có gọi trưởng thôn tới.
Lúc trưởng thôn xuất hiện, sắc mặt như thể ai nợ hai trăm rưỡi, sang Nhan Vĩnh Phúc và Lưu Thúy Phượng mắng một tràng: “Các thôi , ngày nào cũng chuyện thì chuyện nọ, chẳng cần gì cứ xoay quanh nhà các chắc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-76-cha-con-tro-mat.html.]
Già thì an phận hưởng phúc ? Cứ mẩy c.h.ế.t ! Hôm nay g.i.ế.c , mai c.h.é.m , một ngày loạn là các chịu ? Cũng đừng ở đây than khổ kêu oan con cái bất hiếu, cứ cái đức hạnh của các thì mong con cái hiếu thuận kiểu gì!
Nhìn vợ thằng Kiến Đảng xem, thật thà an phận như thế mà suýt các ép c.h.ế.t, ồ, ép cho tất cả con trai vợ con ly tán các mới lòng hả!
Có thế nào là việc khỏi cửa, việc truyền ngàn dặm ? Thôn giờ chẳng tiếng tăm gì, giờ nhờ phúc của các , lên trấn họp mà Trấn trưởng cũng đến sự tồn tại của nhà các , trưởng thôn với bí thư thôn khác còn lôi chuyện nhà các trêu chọc , cái mặt già của các mất hết !
Thôn tranh giải Thôn văn hóa mới cũng phần chúng nữa, ông các tổn hại đến lợi ích của bao nhiêu hả?”
Dân làng thấy thế thì ai bình tĩnh nổi nữa, Nhan A Loan nghiêm mặt hỏi: “Trưởng thôn, cái Thôn văn hóa mới gì đó thì liên quan gì đến chúng ?”
“Sao liên quan? Được bình chọn là Thôn văn hóa mới thì thôn sẽ lãnh đạo thành phố chú ý, chỗ chúng ít Hoa kiều về nước, đều đầu tư, dứa của thôn trong danh sách của lãnh đạo , chuyện hỏng, trấn trực tiếp gạch tên thôn luôn!”
Nhắc đến chuyện trưởng thôn tức ách! Chuyện liên quan đến sự phát triển của cả thôn, chứ lợi ích của một hai , bảo ông đau lòng, nổi nóng cho .
Dân làng cũng cuống lên, vốn dĩ còn dửng dưng như liên quan đến , giờ tất cả đều vây quanh Nhan Vĩnh Phúc và Lưu Thúy Phượng mà mắng, còn tại chỗ đòi đuổi gia đình Nhan Vĩnh Phúc khỏi thôn.
Không thì thôi, đến một nửa hưởng ứng.
Nhan Vĩnh Phúc lúc cuối cùng cũng bình tĩnh , sắc mặt trắng bệch dọa , Lưu Thúy Phượng thì đến cái rắm cũng dám thả, co rúm bên cạnh Nhan Vĩnh Phúc, đầu cũng dám ngẩng lên, sợ nhổ nước bọt.
Nhan Kiến Quân thì hoảng , liên tục cầu xin trưởng thôn: “Trưởng thôn, mấy chuyện liên quan đến nhà mà! Chúng phận con cháu quản lớn cũng khó, lúc nổi họ một câu, liền lu loa lên cho cả thôn bất hiếu, bác bảo đây!”
Nhan Kiến Quân vẻ mặt sầu khổ, thậm chí còn rớt nước mắt.
Lửa giận của đều tập trung Nhan Vĩnh Phúc và Lưu Thúy Phượng, đối với ngược ý kiến gì, lúc thấy Nhan Kiến Quân đáng thương như đều chút đồng cảm, ai bảo bố .
Trưởng thôn đang cơn nóng giận, chẳng quản nhiều thế, chống nạnh hỏi: “Cậu xem chuyện giải quyết thế nào! thật sự phiền mấy chuyện rách việc nhà lắm , thấy nhà điều tiếng gì nữa.”
“...” Nhan Kiến Quân hỏi khó, thì cách gì , nếu cách thật thì cũng chẳng dày vò mãi thế .
Lúc Lâm Lệ Thanh đột nhiên từ trong đám đông chen .
Nhan Kiến Quốc như cảm giác đầu , thấy cô thì mày nhíu , chút lo lắng: “Sao em tới đây?”
Lâm Lệ Thanh hen suyễn, hễ kích động là dễ phát bệnh, khá thường xuyên, Nhan Kiến Quốc theo bản năng coi cô như b.úp bê dễ vỡ, hề cô đối mặt với những chuyện dơ bẩn .
Lâm Lệ Thanh với , bước lên nắm lấy tay , giọng điệu nhẹ nhàng: “Em đến thì còn bên loạn thành thế đấy!”