Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 91: Thù Lao Của Bọn Trẻ

Cập nhật lúc: 2026-04-06 00:14:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai đứa con nhà cô đều từng học, thể so sánh .

 

Nhan Kiến Quốc : “Không nhắc đến chuyện đó nữa, chị cứ coi con bé như con gái ruột là . Lần Lệ Thanh về làng nhắc với trưởng thôn một chút, dự định thu mua dứa của thôn chúng , ý của em là để các chị trồng nhiều hơn một chút, em cũng sẽ ưu tiên thu mua của nhà . Năm nay c.ắ.n răng chịu khổ, việc đồng áng, nợ bên ngoài chắc chắn thể trả hết.”

 

Chu Hiểu Nga vui mừng khôn xiết: “Thật ? Lệ Thanh thật sự định thu mua dứa ?”

 

Nhan Kiến Quốc gật đầu khẳng định, trầm ngâm : “Cô bên đó kế hoạch, cần ít dứa, em bên cũng đang tính toán chuyện ăn mới, đến lúc đó cũng sẽ đưa một ít dứa nơi khác bán thử xem . Tuy nhiên những cái vẫn chỉ là kế hoạch của em, thành công cũng chắc, nhưng bên phía Lệ Thanh thì chắc chắn là vấn đề gì.”

 

“Ôi chao! Vậy thì thật sự cảm ơn chú thím quá! Chúng về tính toán xem năm nay nộp bao nhiêu công lương, trồng đủ công lương, chỗ đất còn thì trồng khoai lang , cái cần chăm sóc nhiều, để tâm ý lo cho ruộng dứa!” Chu Hiểu Nga kích động thôi, hận thể xuống ruộng ngay bây giờ.

 

Nhan Kiến Quốc chọc : “Chị dâu hai, thể như , quanh năm suốt tháng ăn khoai lang, mà chịu nổi!”

 

“Cái , đây lúc khổ đừng là khoai lang, rễ rau dại ăn là lắm , chẳng cũng vượt qua . Có thể ngày ngày ăn khoai lang, chị cảm thấy trong lòng yên tâm.” Chu Hiểu Nga quyết tâm .

 

Nhan Kiến Đảng mà cũng tỏ vẻ tán đồng: “Dứa thu hoạch cuối xuân đầu hạ, cuối thu đầu đông, thời gian còn chăm sóc hoa màu, nhà chúng còn một ít gạo, ăn dè sẻn chắc vấn đề gì.”

 

Nhan Kiến Quốc tán đồng lắm, nhưng cũng hai vợ chồng áp lực tiền bạc lớn, nên tiện khuyên thêm.

 

Lâm Lệ Thanh xong việc liền qua ăn cơm cùng họ, trong bữa ăn Chu Hiểu Nga hỏi cô chuyện thu mua dứa, khi nhận câu trả lời khẳng định, trong lòng Chu Hiểu Nga càng thêm vững tin.

 

Ăn cơm trưa xong, Nhan Kiến Quốc chuẩn đạp xe ba gác đưa cả nhà họ về.

 

Vợ chồng Nhan Kiến Đảng lúc mới phát hiện đồ đạc của bọn trẻ túi lớn túi nhỏ mấy bao, loáng thoáng còn thể thấy mấy bộ quần áo, Chu Hiểu Nga nhảy dựng lên, lo lắng : “Chú Ba , vợ chồng chú còn mua quần áo cho bọn trẻ nữa, cái cái ...”

 

Lâm Lệ Thanh tiễn, vội vàng : “Chị dâu hai, những thứ là bọn trẻ xứng đáng nhận, hai đứa nó dạo giúp chồng chị cả em bán quần áo, vất vả lắm. Cô em chồng của chị cả em qua giúp bán quần áo còn tiền hoa hồng, bọn trẻ chỉ hai bộ quần áo thôi, theo em thấy là chúng nó còn chịu thiệt đấy.”

 

“Không thể như , Kiến Đảng viện cô chú giúp đỡ nhiều, còn cho chúng nó ở nhờ bao nhiêu ngày, còn lấy đồ của cô chú nữa thì thật là điều!” Chu Hiểu Nga tức giận, cảm thấy hai đứa con gái hiểu chuyện.

 

Lâm Lệ Thanh vội vàng kéo sang một bên, nghiêm túc : “Chị dâu hai, chị lời em thích . Anh chị là chị, trẻ con là trẻ con, chị xem, chúng em gộp chung chú Tư với Hoan Hoan, cũng sẽ gộp chung Phương Phương và Viên Viên với chị.

 

Anh chị cảm thấy nợ ân tình chúng em thì đợi cơ hội từ từ trả, bọn trẻ nợ nần gì chúng em. Mấy ngày ở đây hai đứa nó hiểu chuyện lắm, còn giúp đỡ việc, ăn cũng nhiều, hơn nữa lúc ngoài bán quần áo, thấy chúng nó mặc như , đều xúm mua.

 

Có thêm hai đứa nó, việc buôn bán bên chỗ chị em vô cùng, nếu chị chịu cho chúng nó nhận đồ thì em sẽ tính tiền công cho chúng nó đấy!”

 

Bị Lâm Lệ Thanh dọa như , Chu Hiểu Nga cũng tiện từ chối nữa.

 

Bên Nhan Kiến Đảng hết cuộc đối thoại của hai chị em dâu, vui mừng xoa đầu bọn trẻ, ngẩng đầu với Nhan Kiến Quốc: “Chú Ba, hai lời ý , nếu chỗ nào cần đến thì cứ .”

 

Nhan Kiến Quốc gật đầu, coi như đồng ý.

 

Xe ba gác từ từ chạy khỏi ngõ, Lâm Lệ Thanh về xưởng tiếp tục việc.

 

Bên , đoàn cũng về đến xã Phượng Khẩu hơn hai giờ chiều.

 

Chu Hiểu Nga giữ Nhan Kiến Quốc ăn cơm tối, Nhan Kiến Quốc từ chối, chỉ dặn dò: “Anh hai phẫu thuật xong, vẫn thể việc quá sức, nghỉ ngơi thêm một tháng nữa hãy xuống ruộng. Chuyện ăn uống thì cho ít trứng gà hoặc tôm cá, bờ sông đặt cái lờ cũng kiếm chút ít, tốn bao nhiêu tiền.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-91-thu-lao-cua-bon-tre.html.]

Ngoài , bên phía cả em sẽ qua đó nữa, phiền hai với cả một tiếng về chuyện thu mua dứa, em chỉ thể giúp các đến đây thôi.”

 

“Nói gì , chú giúp chúng nhiều lắm , yên tâm, những chuyện nhớ kỹ.” Nhan Kiến Đảng cam đoan hết đến khác.

 

Nhìn theo bóng Nhan Kiến Quốc xa, hai vợ chồng mới dìu nhà.

 

Nhan Phương Phương tự giác đóng cổng sân , lúc qua tường rào, cả nhà bốn đều đặc biệt im lặng, ho he tiếng nào.

 

Điều khiến Lưu Thúy Phượng, thấy động tĩnh bên hàng xóm đặc biệt chạy chân tường lén, cảm thấy thất vọng.

 

Cả nhà bốn phòng ngủ chính liền đóng cửa phòng , Chu Hiểu Nga để đồ đạc sang một bên, ôm hết chăn gối giường sân phơi nắng.

 

Nhan Kiến Đảng ghế bên cạnh, phẫu thuật tuy còn yếu, thể trúng gió, nhưng thể như bình thường, chỉ cần việc vất vả là .

 

Việc nhà giúp , bèn giúp Chu Hiểu Nga sắp xếp hành lý.

 

Lúc hai đứa trẻ cũng mở bọc đồ của , khoe quần áo mới với Nhan Kiến Đảng.

 

Nhan Kiến Đảng chỉ vợ chồng Nhan Kiến Quốc mua quần áo mới cho bọn trẻ, là kiểu dáng gì, bây giờ thấy thì cả đều bình tĩnh nổi, đợi Chu Hiểu Nga liền vội vàng : “Vợ , em mau xem quần áo của các con, loại em may ?”

 

Phụ nữ nông thôn hầu như ai cũng may quần áo, quần áo của cả nhà già trẻ lớn bé đều là mua vải về tự cắt may.

 

Chu Hiểu Nga cầm lấy chiếc váy trẻ em, chỉ một cái liền lắc đầu : “Loại quần áo em cũng là đầu tiên thấy, thể may ! Đừng là em, ở chỗ chúng chắc chẳng ai may .”

 

Chất liệu vải bên giống như màn tuyn, giống màn tuyn, tầng tầng lớp lớp, , chỉ là hiểu may kiểu gì.

 

“Cái váy rẻ.” Nhan Kiến Đảng suy nghĩ trong lòng.

 

Chu Hiểu Nga về phía hai cô con gái, nhẹ nhàng hỏi: “Các con cái váy bao nhiêu tiền ?”

 

Hai đứa trẻ hẹn mà cùng gật đầu: “Biết ạ, lúc chúng con giúp bán quần áo bà Tô với một chiếc váy giá ba đồng.”

 

Vợ chồng Nhan Kiến Đảng hít sâu một khí lạnh, trân trối. Chu Hiểu Nga chỉ cảm thấy chiếc váy tay chính là bảo bối, là loại cung kính mà giữ gìn.

 

Hai đứa trẻ mỗi đứa một chiếc, chỉ là kích cỡ khác thôi.

 

Ngoài hai chiếc váy , hai đứa trẻ còn ba chiếc váy kiểu dáng khác , bốn bộ quần áo quần dài tinh xảo, tất cả đều là đồ mùa xuân.

 

Ba chiếc váy giá rẻ hơn một chút, nhưng cũng hơn hai đồng, bộ đồ thì bộ hơn ba đồng, cũng bộ hai đồng. Bất kể là ba đồng hai đồng, trong mắt hai vợ chồng, đống quần áo đều là tiền cả đấy!

 

Chu Hiểu Nga cuống lên: “Hai đứa con cũng thật là, nãy mấy bộ quần áo đắt như , sớm thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng cho các con mang quần áo về!”

 

Hai đứa trẻ mắng đến mức chút luống cuống.

 

Nhan Kiến Đảng dáng vẻ đáng thương của hai con thì lập tức đau lòng, vội vàng : “Được , nãy thím Ba như , giờ gửi trả cũng thích hợp, cất kỹ , đừng bẩn.”

 

 

Loading...