Trọng sinh thập niên 90: Hành trình vươn tới vinh quang của bà chủ trọ - Chương 135: Chị dâu em chắc là muốn mượn tiền
Cập nhật lúc: 2026-05-03 15:16:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh nghĩ chị dâu em đang mượn tiền nhà đấy!"
Bàn tay đang lật sách của Thẩm Hiểu Quân khựng : "Chị mở miệng hỏi ?"
Ở kiếp , cô từng dính dáng chuyện tiền bạc với chị dâu . Đương nhiên là vì lúc đó cô nghèo, ngay cả khi Lâm Triết ăn khấm khá nhất thì cũng chỉ là một gã tay trắng nhà cửa, chị nào thèm để mắt tới.
Lâm Triết cởi áo khoác treo lên giá: "Hỏi buôn bán gì thì sinh lời, bảo mở quán ăn cạnh trường học là nhất, vốn ít thu hồi nhanh. chê ỏng chê eo, chê tiền lời ít, chỉ cái việc nào bận mệt, lo cho gia đình, kiếm bộn tiền. Ngay cả việc mở tiệm tạp hóa mà còn chướng mắt cơ đấy, nực thật!"
Lâm Như mở quán cơm bình dân một năm, tiền vay mượn của Lâm Triết lúc đầu giờ trả sạch bách. Tổng kết cả năm trời những chẳng lo cái ăn cái mặc, nuôi con trai ăn học đàng hoàng mà trong tay vẫn còn dư dả hơn một vạn tệ tiền tiết kiệm. Nhìn thấy mở quán ăn sinh lời đến , ngay cả Viên Phân Phương cũng nung nấu ý định xin nghỉ việc để mở quán mì. Chị thậm chí ngắm sẵn mặt bằng ở gần trường Trung học Cẩm Tam, gần trường học, trong khu dân cư, chắc chắn việc buôn bán sẽ vô cùng thuận lợi.
Lâm Triết kể lể khẩy: "Anh bảo đời ăn buôn bán thì gì việc nào mệt, kiếm bộn tiền thì vốn liếng đầu tư cũng lớn. Em đoán xem chị gì?"
Thẩm Hiểu Quân lật sang trang mới, dùng b.út gạch một đoạn trọng tâm, hờ hững hỏi: "Nói gì?"
"Chị bảo vẫn còn chị em ruột thịt đỡ đần mà! Ý đồ chẳng rành rành đấy ? Muốn tay bắt giặc đấy!"
"Thế chắc bố em lên tiếng nhỉ?"
"Em đoán chuẩn đấy. Chị còn kịp dứt lời, bố vợ ngắt ngang, còn bảo thẳng mặt chị là cứ tập trung lái xe, bớt chuyện . Em mà thấy nét mặt chị lúc đó thì buồn c.h.ế.t mất, tức đến xanh cả mặt! Thế là chị trút giận lên đầu thằng bé Tiểu Phi. Chị nào đ.á.n.h Tiểu Phi, chị đang mượn cớ vả mặt bố vợ em đấy!"
Lâm Triết tặc lưỡi cảm thán: "Bố vợ em hồi nghỉ hưu cũng là nhân vật lẫy lừng trấn cơ mà! Vậy mà giờ tuổi con dâu qua mặt. Đợi già , nếu thằng Nghiêu nhà mà rước về một nàng dâu như thế, nhất định sẽ đuổi cổ chúng nó khỏi nhà! Gia sản ai với thì để cho, lũ con cháu bất hiếu thì dẹp hết sang một bên!"
Bé Nghiêu Nghiêu đang mải mê chơi đồ hàng cùng các chị ngoài sân bỗng nhảy mũi một cái rõ to: "Hắt xì!"
Một cái hắt khiến thằng bé đực mặt ngơ ngác.
Bĩu môi nũng nịu: "Chị ơi, uống sữa sữa."
Bé Vi lấy chiếc khăn tay nhỏ xíu gài n.g.ự.c áo lau nước mũi cho em: "Cái đồ tham ăn , đợi chị một lát, chị pha cho em ngay đây."
Nét mặt Thẩm Hiểu Quân thoáng chút đăm chiêu, thấy bé Vi đang lúi húi pha sữa bột cho em, cô vươn nhắc nhở: "Pha ít ít thôi con nhé, sắp đến giờ ăn cơm tối ."
"Con ạ!"
Lâm Triết huých nhẹ vai vợ: "Em xem, nếu Tết về quê mà chị mở miệng mượn tiền mặt , nhà cho mượn ?"
Thẩm Hiểu Quân liếc xéo : "Thế nếu hai của mà mượn tiền mặt , cho mượn ?"
Lâm Triết chép miệng: "Không mượn!" Giọng điệu vô cùng dứt khoát!
Thẩm Hiểu Quân gập sách , dậy chuẩn xuống bếp nấu cơm.
Lâm Triết vẫn bám theo vặn vẹo: "Em vẫn em cho mượn cơ mà?"
Thẩm Hiểu Quân buồn đầu : "Không cho. Nhà mở thêm cửa hàng mới tậu thêm mặt bằng, gì còn tiền? Tiền đổ hết cửa hàng ..."
Lâm Triết xoa cằm suy nghĩ: "Nói cũng ... Ái chà, tối nay nhà ăn mì lòng non ! Mẹ dặn mang ít lòng non hun khói về, lâu ăn món ."
"Tự qua mà rửa lấy..."
Quanh năm suốt tháng, dịp cận Tết luôn là thời điểm buôn bán nhộn nhịp nhất. Dù năm qua cuộc sống , vẫn vung tay hoang phí một chút để sắm sửa cho bản hoặc nhà một bộ quần áo tươm tất. Những con xa xứ ăn đồng đồng trở về nhà, cũng là dịp lý tưởng để tậu thêm một hai món đồ điện gia dụng.
Mấy cửa hàng nhà cô vì thế mà bận rộn tối tăm mặt mũi, đến tận ngày hai mươi tám tháng Chạp mới đóng cửa nghỉ Tết.
Trước khi nghỉ, nhân viên ở mỗi tiệm đều thưởng thêm nửa tháng tiền lương. Vợ chồng cô dặn dò mùng ba Tết việc, ai nấy đều hân hoan rạng rỡ, mảy may than vãn nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-90-hanh-trinh-vuon-toi-vinh-quang-cua-ba-chu-tro-xadb/chuong-135-chi-dau-em-chac-la-muon-muon-tien.html.]
Bởi lẽ ông bà chủ hứa thưởng gấp đôi lương nếu mùng bảy, bọn họ còn đang mong ngóng sớm chứ!
Riêng Tiểu Mai phụ trách quầy hàng trong trung tâm thương mại vốn là địa phương, đến tận chiều ba mươi Tết mới nghỉ, nhưng bù những ngày qua cô bé trả lương gấp ba!
Những khác khỏi xuýt xoa ghen tị diễm phúc .
Lâm Triết lái xe chở vợ con về quê, cùng còn Lâm Như và Triệu Nhã. Về phần Triệu Lâm, ngay từ lúc mới nghỉ Tết những cuộc điện thoại dồn dập của Triệu Gia Thành gọi về từ sớm.
Thẩm Hiểu Quân bế bé Nghiêu Nghiêu phía , băng ghế chật cứng bé Vi, Lâm Như cùng và một chú ch.ó nhỏ. Cũng may luật lệ giao thông thời bấy giờ quá khắt khe, nếu bọn họ khó mà nhét đủ chừng lên xe.
Gia đình Lâm Thụy cũng về chung ngày hôm nay nhưng vì xe chật ních nên đành chủ động từ sớm để bắt xe khách.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Tiểu Nhã , việc học hành của cháu dạo thế nào ? Lâu nay út bận quá kịp hỏi thăm." Lâm Triết lái xe hỏi với đằng .
Triệu Nhã vốn đang mải chìm trong suy nghĩ riêng, út hỏi liền giật ngơ ngác, mãi đến khi Lâm Như huých nhẹ một cái.
"Trả lời kìa, út đang hỏi con đấy!"
Triệu Nhã lúc mới luống cuống đáp: "Dạ, hồi mới bắt đầu thì khó lắm ạ, thầy giáo giảng gì cháu cũng hiểu. Chỉ riêng việc ghi nhớ bảng chữ cái gõ phím cũng mất kha khá thời gian. Sau , từ lúc mợ út mua máy tính để ở cửa hàng quần áo, mợ cho phép cháu nán ngoài giờ để tập gõ chữ. Cứ mỗi tan học xong, ngày hôm hết giờ cháu tranh thủ ôn bài máy tính của cửa hàng, bây giờ cháu thấy tiến bộ nhiều ạ."
Thẩm Hiểu Quân tậu một chiếc máy tính đặt ở tiệm quần áo, chủ yếu dùng để nhập liệu thông tin, theo dõi nhập xuất kho, quản lý khách hàng... Tất cả nhân viên trong cửa hàng đều học cách thao tác cơ bản.
Những vị khách bước tiệm, thấy cả máy tính chễm chệ, càng đinh ninh đây là một cửa hàng cao cấp sang trọng, "Gặp Gỡ" gây dựng ít nhiều tiếng tăm trong giới thời trang thành phố Cẩm!
Lâm Triết liếc xéo Thẩm Hiểu Quân một cái: "Xem việc mợ út cháu sắm cái máy tính cũng coi như chút tác dụng."
Trong thời đại mà đại đa vẫn đang cặm cụi ghi chép sổ sách thủ công, việc Thẩm Hiểu Quân mua máy tính khiến Lâm Triết cảm thấy vợ đúng là "dùng d.a.o mổ trâu để g.i.ế.c gà", dùng pháo cao xạ b.ắ.n muỗi, thật là đại tài tiểu dụng!
bây giờ ngẫm ! Cũng coi như chút hữu ích.
Thẩm Hiểu Quân chẳng buồn để tâm đến lời châm chọc của . Anh những tiện ích tuyệt vời của việc dùng máy tính. Mỗi cần cộng điểm tích lũy cho khách VIP, chẳng lẽ hì hục lật từng trang sổ? Rồi lúi húi cộng cộng trừ trừ? Lấy b.út gạch xóa lung tung quyển vở?
Bây giờ ít khách thì thấy phiền, nhưng thời gian trôi , khách hàng đông lên mới thấm thía cảnh gian nan.
Tiếc thời điểm hiện tại vẫn đời hệ thống quản lý hội viên và phần mềm nhập liệu chuyên nghiệp, cô cũng chẳng bao giờ mới . Nếu bây giờ mà sẵn thì chuyện đơn giản bao.
Không mấy thầy giáo dạy lớp tin học ban đêm phần mềm nhỉ?
Lúc gia đình Lâm Triết về đến nhà, nhà Lâm Thụy cũng về đó lâu. Dưới bếp vấn vít khói sương, bà Trương Tư Mẫn đang mải miết đun nồi chè trứng gà rượu nếp đường đỏ cho cả nhà, thấy chiếc xe từ con đường mới mở rộng lăn bánh tận sân, bà lật đật lau tay bước khỏi bếp.
"Về đến nơi đấy ! Hiểu Quân , mau đưa bé Nghiêu Nghiêu trong nhà sưởi ấm kẻo lạnh, Lâm Triết cất xe cẩn thận nhé, mấy hôm bố mày lên trấn mua tấm bạt che mưa, giờ cần lôi trùm xe luôn ?"
Vừa dứt lời, ông Lâm Thành Tài khệ nệ ôm tấm bạt bước .
"Không vội bố, lát nữa tính ạ."
"Vậy để bố cất tạm đây ." Nói đoạn, ông Lâm Thành Tài xếp gọn tấm bạt lên đống củi xếp ngay ngắn hiên nhà.
"Đi đường thuận buồm xuôi gió con?"
"Thuận lợi lắm bố, con lái một mạch về luôn."
"Lái xe mệt thì đường nghỉ ngơi, cẩn thận vẫn là hết."
Lâm Triết bấm chốt khóa cửa xe: "Quãng đường chút xíu thế nhằm nhò gì, kịp mệt tới nơi ..."