Trọng Sinh Thập Niên: Quyết Tâm Không Sinh Đứa Thứ Tư - Chương 244
Cập nhật lúc: 2026-04-16 09:59:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con nhớ ạ, cô là bạn học của ."
“ , một bạn tù của cô gần đây đến Bắc Kinh, hai bọn họ đang âm mưu chuyện gì, ba lo bọn họ sẽ hại ."
Khương Quảng Quân hy vọng con gái trở thành bông hoa trong nhà kính, nên mới kể chuyện cho con , sợ con xong sợ hãi, nên chỉ một nửa giữ một nửa.
Viện Viện thông minh, lập tức nhớ :
“Có hai tối hôm đó ở ngã tư với con ạ?"
Khương Quảng Quân gật đầu:
“Không , ba ở đây, đừng lo lắng, bác Lục Xuyên của con cũng đang để mắt tới bọn họ."
“Vâng, con ạ, con sẽ trông nom các em thật , để bọn họ cơ hội tay."
Viện Viện vẻ mặt hề chút sợ hãi nào, con bé chỉ hận còn quá nhỏ, thể giúp ba san sẻ nỗi lo.
Khương Quảng Quân mỉm xoa đầu con gái, bảo con ăn hoa quả, xuống lầu.
Kiều Lương thấy hồi lâu mới xuống, liền hỏi:
“Anh, đàn bà đó vẫn an phận ?
Em thật, là nghĩ cách gì tống khứ mụ khỏi Bắc Kinh cho , nếu ngày nào cũng thế thì phòng đến bao giờ?"
Chỉ sợ phòng xuể.
“Chân là của bọn họ, tống khứ , khó mà bảo đảm sẽ ."
Khương Quảng Quân từng nghĩ tới, hai kẻ tâm thần cứ nhắm nhà bọn họ, nếu thể, càng mong giải quyết d-ứt -ểm một cho xong!
Ngay ngày hôm khi Kiều Lương và Cố Hiến Khoan tỉnh Đông, nhà Phương Tĩnh đón hai lạ từ nơi khác đến, một nam một nữ, tầm bốn mươi tuổi, là hai em.
Bọn họ ăn mặc vô cùng sành điệu, trông vẻ giàu , là bạn của Lữ Sương, đến là khuyên mụ cùng tỉnh Nam, bên đó nhiều cơ hội phát tài hơn.
Lữ Sương , tâm tư của Phương Tĩnh bắt đầu rục rịch.
Chương 187 Người đạp xe ba gác mà là Lục Xuyên...
“Sương tỷ, tình hình của em chị cũng đấy, ở Bắc Kinh chẳng tìm công việc gì hồn nữa, vả vì gả cho một lão già qua một đời vợ, sống ngày qua ngày uất ức thì chẳng thà ngoài xông pha một chuyến."
Phương Tĩnh xưa nay luôn dã tâm, cũng cam tâm cả đời nghèo túng khổ sở như .
Lữ Sương vẫn còn lưỡng lự:
“ đến bên đó chân ướt chân ráo, vạn nhất gặp chuyện gì thì thế nào?"
“Chẳng còn Ma chị Ma , bọn họ đưa chẳng lẽ quan tâm?"
“Em để chị suy nghĩ thêm vài ngày ."
Lữ Sương cúi đầu, khóe miệng nở một nụ giễu cợt đầy quái dị.
Cái đồ đần , quá dễ tin , mụ chẳng cần tốn bao nhiêu lời lẽ, cô tự mắc câu .
Anh em nhà họ Ma hạng lương thiện gì!
Phương Tĩnh tưởng mụ đồng ý, vô cùng vui mừng:
“Sương tỷ, bao giờ ?
Để em còn chuẩn ."
“Phải vài ngày nữa, Ma chị Ma khó khăn lắm mới đến Bắc Kinh một chuyến, dạo khắp nơi."
Tốt nhất là thể mang thêm vài nữa.
Phương Tĩnh cũng nghĩ nhiều, mặc quần áo ngoài, tìm đối tượng của lời chia tay, cái cớ là tỉnh Nam kiếm tiền lớn.
Đối tượng của cô đồng ý, còn những đó thể là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, bảo cô đừng .
Phương Tĩnh lọt tai, Sương tỷ như , thể lừa cô ?
Cô ý quyết, kiên quyết đòi chia tay, khiến đàn ông tức giận, hai cãi phố, cuối cùng đường ai nấy .
La Khôn vẫn luôn theo, lập tức báo cáo tình hình cho Khương Quảng Quân, còn gì đó .
Phương Tĩnh về đến nhà là bắt đầu rêu rao khắp xóm ngõ về chuyện cô sắp miền Nam kiếm tiền, Lữ Sương cũng phối hợp, khiến nhiều cô gái và phụ nữ trẻ tuổi thèm thuồng, hỏi xem thể cùng .
Khương Quảng Quân tất nhiên là , hai họ Ma căn bản , nhưng giải thích, bảo La Khôn tiếp tục theo dõi Lữ Sương, Phương Tĩnh thì đáng ngại.
Sau đó liên lạc với Lục Xuyên.
“Anh Xuyên, tra lai lịch của hai đó ?"
Lục Xuyên lúc đang ở cục công an, mới nhận tư liệu nóng hổi về em nhà họ Ma.
“Tra , tình hình chút phức tạp.
Quảng Quân, báo cáo lên , hai là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, trong cục thành lập ban chuyên án, đừng lộ mặt quá thường xuyên nữa, tránh đ-ánh rắn động cỏ."
Khương Quảng Quân:
“Vâng, em hiểu , nhu cầu gì em nhất định sẽ lực phối hợp."
Biết Lục Xuyên bọn họ án quy định bảo mật, hỏi thêm nữa.
Đặt điện thoại xuống, một lát Ngụy Hồng Thịnh gõ cửa , tay cầm bảng lương tháng mười, đưa cho Khương Quảng Quân xác nhận, nhanh thật, đến kỳ phát lương .
Khương Quảng Quân đón lấy xem xét kỹ lưỡng, nhân viên trong tiệm là quen hết thì cũng rõ quá nửa, nhiều là do đích dìu dắt, bây giờ đều tổ trưởng .
“Anh Ngụy, kho hàng phía dọn dẹp xong ?
Vài ngày nữa đội vận tải sắp về ."
“Dọn xong từ sớm , cứ yên tâm ."
Khương Quảng Quân gật đầu, còn việc gì nữa, bảo việc.
Ngụy Hồng Thịnh bèn ngoài.
Hai năm nay việc ngày càng chín chắn, những chuyện căn bản cần Khương Quảng Quân nhắc nhở, tự thể nghĩ thấu đáo , là cánh tay trái cánh tay vô cùng đắc lực.
Chỉ là già tuổi cao, sức khỏe rõ ràng ngày một kém , khiến lo âu.
Khương Quảng Quân cũng chẳng cách nào khuyên nhủ, sinh lão bệnh t.ử là quy luật tự nhiên của đời , ai trốn thoát , bà cụ hơn tám mươi , coi như là thọ .
Buổi chiều, rời khỏi tiệm, tiên đến tiệm lẩu xiên xem thử, Kiều Lương thu mua táo, cũng giúp em trông coi tiệm cho mới .
Dạo một vòng, thấy chuyện gì, cũng đến giờ đón con , đó về nhà nấu cơm, Khương Quảng Quân hiện tại là một ngày ba điểm dừng chân, ngày qua ngày, cuộc sống vô cùng quy luật.
Ngày hôm đó, Vu Hồng Hà về nhà muộn.
Cô mải học ở thư viện trường quên mất thời gian, nếu bạn học nhắc nhở thì vẫn phát hiện bên ngoài trời tối mịt.
Cô vội vàng thu dọn sách vở, từ thư viện , thẳng về phía cổng phía Đông của trường.
như dự liệu, Phương Tĩnh và Trịnh Lam cùng lúc xuất hiện mặt cô, ước chừng là đợi lâu , gió lạnh thổi cho, ánh đèn đường vàng vọt, sắc mặt hai đều chút tái nhợt.
Vu Hồng Hà để ý tới bọn họ, đeo ba lô định từ bên hông vòng qua.
“Vu Hồng Hà!"
Phương Tĩnh chặn cô :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-thap-nien-quyet-tam-khong-sinh-dua-thu-tu/chuong-244.html.]
“Mọi là bạn học một thời, việc gì lạnh lùng như thế."
“ với các cũng chẳng thiết gì, tìm chuyện gì?"
Vu Hồng Hà buộc dừng .
“Cậu!"
Phương Tĩnh đỏ bừng mặt:
“Vu Hồng Hà, sắp tỉnh Nam , sẽ nữa, đây quá đáng, mời ăn bữa cơm tạ ?"
Vu Hồng Hà trong lòng lạnh:
“Chồn chúc Tết gà, chắc chắn chẳng ý gì!"
“Ăn cơm thì thôi , tránh xa một chút là ."
Cô xong định bỏ .
Trịnh Lam ở bên cạnh nổi nữa, lên tiếng gọi cô :
“Vu Hồng Hà, vẫn cứ thấu tình đạt lý như thế, Phương Tĩnh thành tâm thành ý xin , thể cho một cơ hội ?"
Trịnh Lam vốn dĩ quản chuyện bao đồng, nhưng chiều nay Phương Tĩnh tìm đến cô , những trả tiền mà còn lóc sám hối mãi, ngày vì một phút ghen tị mà sai chuyện, hy vọng cô giúp đỡ, cùng tìm Vu Hồng Hà để xoa dịu quan hệ.
Bị Phương Tĩnh lóc t.h.ả.m thiết khiến lòng cũng thấy xót xa, tan bèn cùng, cách nào liên lạc với Vu Hồng Hà, đành đến trường tìm.
, trường học đột nhiên tăng cường quản lý, ai thẻ sinh viên thì nhất quyết cho tự tiện , Phương Tĩnh bèn bảo đợi ở cổng.
Bọn họ đợi ròng rã hơn hai tiếng đồng hồ!
Trời lạnh, tay cô sắp đóng băng đến nơi .
“ từng cho cô cơ hội ?"
Vu Hồng Hà giận dữ Trịnh Lam:
“Cậu thật là đáng ghét, bao nhiêu năm mà vẫn bỏ cái thói quản chuyện bao đồng!"
“, cũng là ý , thể như !"
Trịnh Lam mắng cho tức đến nghẹn lời.
“Thật đúng là lạnh lùng vô tình!"
“Đối với các thì thể sắc mặt , nếu chẳng lúc nào hố !"
Vu Hồng Hà xong về phía Phương Tĩnh ở bên cạnh:
“Cô xem ?"
Ánh mắt Phương Tĩnh chút né tránh:
“Không, , Vu Hồng Hà, thực lòng mời ăn cơm, ngày mai , cứ coi như là tiễn đưa bạn cũ ."
“Trước đây là lòng hẹp hòi, ghen tị với , xin , , sẽ thế nữa, tha thứ cho ."
Phương Tĩnh nước mắt rơi xuống, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay, hàng lông mi ướt đẫm, đôi mắt chớp chớp, trông thật đáng thương.
Trịnh Lam đành lòng, cũng hùa theo khuyên nhủ.
Vu Hồng Hà im lặng lắng , hồi lâu mới uể oải lên tiếng:
“Được thôi, ăn, nhưng quá muộn đấy, nhà đang đợi."
Phương Tĩnh vội :
“Yên tâm, chín giờ tối nay lên tàu hỏa , sẽ mất nhiều thời gian của ."
Vu Hồng Hà đáp lời, chằm chằm cô :
“Lộ phí tỉnh Nam chắc tốn ít nhỉ?
Trịnh Lam cho mượn tiền ?"
“Không, ."
Phương Tĩnh thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn, cô lắp bắp:
“Bố gửi cho đấy."
“Hóa là , bố đối xử với thật đấy."
Vu Hồng Hà vẻ mặt như vô ý một câu:
“Tốt hơn bố nhiều."
Trịnh Lam cũng ngưỡng mộ :
“Bác Phương đúng là những ông bố bà tuyệt vời, Phương Tĩnh phúc hơn bọn đấy."
Phương Tĩnh lắc đầu khổ:
“ sống đều hơn , đây là nỗ lực cuối cùng của ."
“Ai bảo bản chịu học , còn trách ai!"
Vu Hồng Hà chút nể nang mỉa mai một câu.
“Vu Hồng Hà, đừng thế, Phương Tĩnh cũng là tuổi trẻ hiểu chuyện, lừa thôi."
Trịnh Lam biện minh.
“Thôi thôi, chuyện qua , cũng nhắc nữa."
Vu Hồng Hà mất kiên nhẫn phẩy tay:
“Cậu mời bọn ăn đây?"
“Gần nhà ga, hành lý của gửi ở tiệm cơm đó, ăn xong lên tàu luôn."
Vu Hồng Hà thấy liền chút vui:
“Thế thì xa quá, là để gọi điện cho chồng , bảo đón chúng tiệm cơm trong phố ăn nhé?"
Trịnh Lam chút động lòng:
“Phương Tĩnh thấy ?"
Phương Tĩnh tất nhiên là , cô dùng sức siết c.h.ặ.t hai tay, phố ăn thì cô mà tay ?
“Đã là mời khách mà, vẫn là đừng phiền đồng chí Khương nữa, vả đặt xong , tiền cũng nộp ."
Cô khó xử Vu Hồng Hà.
Vu Hồng Hà bĩu môi:
“Vậy , cũng chẳng mấy tiền, đừng sĩ diện hão, chúng tùy tiện ăn một chút là ."
Phương Tĩnh nghiến răng, Vu Hồng Hà thật đáng ghét!
Lúc nào cũng quên khoe khoang tiền!