Trọng Sinh TN 70: Gả Cho Anh Chồng Thô Kệch Thập Niên 70 - Chương 619
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:35:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy câu , mấy đó nhịn Khổng Thái Anh :
“Chúng những gì chúng , bà hứa với chúng thì nuốt lời, bà trả cho chúng mức lương gấp đôi."
Khổng Thái Anh đều chọc luôn .
“Hừ... cái gì cũng mà còn nhận lương gấp đôi, các đang mơ ."
“Không... bà thể như , bà hứa với chúng ."
Những cuối cùng hối hận , vốn dĩ họ đang việc ở xưởng, nhưng vì tham lam, nhiều tiền hơn, bán công thức mỹ phẩm, nhưng ngờ cuối cùng chẳng nhận gì.
Khổng Thái Anh chán chẳng chuyện với mấy nữa, vì thế trực tiếp sai đuổi họ ngoài.
“Đáng ghét, cái cô Tần Mộc Lam đúng là gian trá, công thức luôn nắm c.h.ặ.t trong tay , ngay cả những công nhân lâu nhất trong xưởng cũng công thức cụ thể."
Khổng Thái Anh còn tiếp tục đào sâu thêm vài nữa, bà tin trong xưởng mỹ phẩm Mộ Tuyết công nhân nào tinh ranh, chỉ cần xưởng sản xuất mỹ phẩm, chắc chắn sẽ phát hiện bộ công thức.
Chỉ là còn đợi Khổng Thái Anh hành động, Tần Mộc Lam trực tiếp tìm đến bà .
“Thưa bà Khổng, phía chúng quyết định tiếp tục hợp tác với bà nữa, Mộ Tuyết chúng sẽ ký đơn hàng với bà nữa, qua đây thông báo với bà một tiếng."
“Cái gì..."
Khổng Thái Anh ngờ Tần Mộc Lam quyết đoán như , chỉ vì bà ý định tự nghiên cứu mỹ phẩm mà cô hợp tác nữa:
“Mộc Lam, cháu đừng quên, đây chúng ký thỏa thuận đấy."
“Bà Khổng yên tâm, cháu đương nhiên nhớ rõ thỏa thuận, chỉ điều thỏa thuận chỉ ký kết lượng hàng hóa mà hai bên chúng giao, hiện tại xưởng của chúng cháu giao hết bộ hàng hóa , cho nên thỏa thuận ký đó đương nhiên là còn tác dụng nữa."
“Cô..."
Tần Mộc Lam chẳng buồn khách sáo giả tạo với Khổng Thái Anh nữa:
“Thưa bà Khổng, mấy công nhân trong xưởng của cháu là bà đào đúng , hừ... bà đừng phí công vô ích nữa, trong xưởng một công nhân nào công thức ."
Nói xong câu , Tần Mộc Lam trực tiếp rời .
“Đáng ghét..."
Khổng Thái Anh chỉ thấy tức giận, mà Bùi Chính Phủ khi chuyện cũng tức giận:
“Anh với em thế nào , em vẫn cứ khăng khăng theo ý thế hả."
Khổng Thái Anh hừ lạnh một tiếng, :
“Em như gì đúng chứ, nắm quyền chủ động trong tay mới là chính đạo, ngay từ đầu em hiểu tại về Kinh thành, ở Hồng Kông rõ ràng chúng thể sống hơn mà."
Thực Khổng Thái Anh thích ở Hồng Kông hơn, cũng tại chồng bà nhớ quê hương nên mới về, bà thực sự về chút nào.
Bùi Chính Phủ chằm chằm Khổng Thái Anh một cái, :
“Nếu em về, thì cứ về , và con trai sẽ ở Kinh thành."
“Anh..."
Khổng Thái Anh chỉ cảm thấy dạo gần đây chuyện gì cũng thuận lợi, tức giận bỏ .
Mà phía Tần Mộc Lam coi mấy công nhân xin nghỉ việc đó là trường hợp đặc biệt, đặc biệt triệu tập một cuộc họp thể nhân viên.
“Mọi cũng thấy đấy, nếu ai thì cứ việc , xưởng của chúng sẽ giữ , đồng thời vị trí của các bạn mất là mất luôn, chuyện nhà đến thế, nhưng các bạn cũng nghĩ cho kỹ, một khi rời , thì đừng bao giờ mong nữa."
Nghe thấy giọng lạnh lùng của Tần Mộc Lam, nghĩ đến hiện trạng của mấy công nhân đó, tất cả công nhân đồng thanh hô to:
“Không rời , mãi mãi theo tổ chức."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tn-70-ga-cho-anh-chong-tho-kech-thap-nien-70/chuong-619.html.]
“Không rời , mãi mãi theo tổ chức."
Nghe thấy đồng thanh thề thốt, Tần Mộc Lam thêm vài câu đơn giản, đó là Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi phát biểu, tiếp đến là chủ nhiệm của các phân xưởng, hơn một tiếng đồng hồ , buổi họp huy động tinh thần rốt cuộc cũng kết thúc.
Chương 382 Sắp sinh (Hai chương trong một)
Tần Mộc Lam hiếm khi đến nhà máy một chuyến, vì thế Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi đưa cho cô xem mấy quyển sổ cái, còn với cô về tình hình gần đây của nhà máy.
Tần Mộc Lam khi tìm hiểu bộ, khỏi Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi :
“Mẹ, hai quản lý nhà máy ạ."
Tô Uyển Di và Diêu Tĩnh Chi nào dám nhận công lao về .
“Cái bộ là công lao của con, chỉ là quản lý dựa nền tảng của con thôi, hơn nữa nếu công thức của con, bao nhiêu mỹ phẩm cũng bán mà."
Tần Mộc Lam đương nhiên vẫn khen ngợi hai hết lời, dù cô cũng chỉ là khởi đầu mà thôi, nhưng cô cũng quên công lao của Lý Tuyết Diễm cùng hai chị dâu họ, cô và chồng khen ngợi họ mấy .
“Mẹ, cảnh cáo các công nhân trong xưởng, chúng đương nhiên cũng khen thưởng những công nhân , cho nên tháng phát bao lì xì cho những biểu hiện , để cùng vui vẻ."
“Được chứ."
Tần Mộc Lam khi bận rộn xong ở đây liền về.
“Mộc Lam, con mau về nhà nghỉ ngơi cho , hôm nay con cũng bận rộn cả ngày ."
“Vâng, con về đây ạ."
Tần Mộc Lam về đến nhà phát hiện đang đợi :
“Chị dâu, chị qua đây thế."
Nhậm Mạn Ni thấy Tần Mộc Lam về, gương mặt đầy vẻ xúc động cô :
“Mộc Lam, cuối cùng em cũng về , hôm nay chị qua đây là nhờ em bắt mạch giúp chị."
Nhìn thấy dáng vẻ xúc động của Nhậm Mạn Ni, trong lòng Tần Mộc Lam chút suy đoán, cô cũng hỏi nhiều, khi xuống liền bảo Nhậm Mạn Ni đối diện cô đưa tay .
Nhậm Mạn Ni đương nhiên ngoan ngoãn theo, đó gương mặt đầy vẻ mong chờ về phía Tần Mộc Lam.
Tần Mộc Lam tỉ mỉ bắt mạch xong, mỉm :
“Chúc mừng chị dâu, chị m.a.n.g t.h.a.i ."
“Mộc Lam, thật ?
Có thật em?
Chị thực sự m.a.n.g t.h.a.i ?"
Mặc dù bản chút cảm giác, nhưng thực sự Tần Mộc Lam cô mang thai, Nhậm Mạn Ni vẫn cảm giác chân thực.
“Là thật đấy chị dâu, chị thực sự m.a.n.g t.h.a.i , nếu chị yên tâm, thể bệnh viện kiểm tra , bây giờ bệnh viện kiểm tra cũng thuận tiện."
Tuy nhiên Nhậm Mạn Ni trực tiếp lắc đầu :
“Không cần Mộc Lam, chị đương nhiên tin em mà."
Nói đến cuối cùng, cô cẩn thận xoa lên bụng , trong mắt tràn đầy ánh hào quang dịu dàng.
Tần Mộc Lam thấy chỉ một Nhậm Mạn Ni qua đây, khỏi hỏi:
“Anh họ và ạ?"