Trọng sinh tra nam đừng mơ tưởng đến ta nữa - C1
Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:46:21
Lượt xem: 131
Kiếp , vì phu quân mà ch-ếc, đau đớn tột cùng, cầu xin thần linh cho chuyển thế, rằng kiếp thể , chỉ chờ lớn lên sẽ cưới .
kết quả yêu thương thứ tỷ mềm mại, nhỏ nhắn, quyến rũ.
Khi ngã xuống nước, cởi quần áo của đưa cho thứ tỷ: “A Nặc ngươi còn nhỏ, thấy cũng .”
Khi gặp nguy hiểm, vì bảo vệ thứ tỷ mà đá xuống xe ngựa: “A Nặc ngươi còn nhỏ, sơn phỉ chắc chắn sẽ khó.”
Sau đó, thứ tỷ hủy hoại khuôn mặt, đổi, lạnh lùng thờ ơ ngược đãi mà ch-ếc.
Sống một kiếp, , lập tức giả ch-ếc trốn về nhà ngoại tổ.
Năm mười sáu tuổi, dẫn theo thứ tỷ phúc hậu gặp Tết Nguyên tiêu.
Hắn ngây ngốc : “… Ngươi, ngươi là nữ t.ử trong mộng của ?”
Ta khẩy một tiếng, sóng vai với trúc mã tuấn tú bên cạnh, thẳng thắn :
“Tự trọng chút , ngươi sắp bằng tuổi cha mà——”
Kiếp , khi ch-ếc chỉ mới sáu tuổi.
Thể trọng đầy mười bốn cân.
Đói bụng suốt bốn ngày liền.
Thứ tỷ rằng trong nhiệt đ-ộ-c, thể cho ăn uống, chỉ thể cắt m-á-u từng ngày.
Người tự xưng là yêu nhất, gã nam nhân dùng mạng cầu xin chuyển thế, từ khi khuôn mặt hủy, từng lấy một .
Những lời tình tứ mật ngọt từ sát vách truyền đến.
Bọn họ ân ái trong xuân khuê cách một bức tường.
Ta tranh thủ thời gian, dùng hết sức lực vùng vẫy bò ngoài, thứ tỷ mặc trường sam của Triệu Trạch chậm rãi tới, nàng cúi xuống .
“Muội vẫn còn sức lực . , cha thư tới, dặn nhất định chăm sóc thật … Đói ? Muốn uống nước ? Không , trong đ-ộ-c, thật sự uống ? Tỷ tỷ cho .”
Nàng một chân đá xuống ao sen.
Nước bẩn hôi thối tràn xoang mũi, l.ồ.ng n.g.ự.c, trợn tròn hai mắt .
Khoảnh khắc khi ch-ếc, ký ức ùa về.
Ta nhớ , nhớ hết .
Ta là ai.
Chín năm , bất chấp sự phản đối của cha, kiên trì gả cho thư sinh nghèo khổ, tuấn tú Triệu Trạch.
Sau khi thành hôn, nuôi ăn học, bán hết của hồi môn, tiêu hết tiền riêng.
Đợi đến khi vất vả lắm mới đỗ đạt công danh, mắc bệnh nặng, một trận bệnh kéo dài suốt ba tháng, lỡ mất kỳ thi đình, còn hy vọng quan.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, điện thờ Cửu Sơn Thần Sát linh thiêng, từng bước từng bước dập đầu lên núi cầu xin linh d.ư.ợ.c.
Sau đó, thực sự khỏe , ôm , rằng nợ cả đời, đời đời kiếp kiếp chỉ yêu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tra-nam-dung-mo-tuong-den-ta-nua/c1.html.]
Ngay khi cuộc sống hơn, và ngoài thì gặp sơn phỉ.
Ta vì đỡ đ-a-o cho mà ch-ếc.
Triệu Trạch đau đớn tột cùng, ôm áo đẫm m-á-u của từng bước từng bước quỳ lên chùa Thiên Ân, đầu gối rách nát, gần như lộ cả xương trắng.
Khẩn cầu thần linh cho chuyển thế.
Hắn rằng bù đắp cho cẩm y ngọc thực từng hưởng, nhất định sẽ đối xử với như châu như ngọc, đợi lớn lên sẽ cưới .
Thần tích giáng xuống, đốt cháy h-u-yế-t y biến thành một đóa hoa đào.
Chính là dấu ấn hoa đào trán .
Đêm đó, Triệu Trạch thành công quan, phố dài loạng choạng theo những cánh hoa đào rơi, tìm ở Từ Ấu cục.
Sau đó đưa trở về.
Ta dùng danh nghĩa tình yêu, cưỡng ép triệu hồi trói buộc cuộc đời tế phẩm.
hiện tại, chỉ vì trưởng thành khuôn mặt mà tha thiết tưởng niệm .
Hắn bèn đầu chìm đắm trong vạt áo của thứ tỷ.
Sau đó mặc kệ cho ngược đãi, hủy hoại.
Thứ tỷ dương dương đắc ý rằng vì là của nàng chuyển thế, nàng hy sinh tất cả để chăm sóc , bây giờ cha đang cất nhắc tiểu nương của nàng , lẽ còn thể nâng từ lên thành chính thất, hơn nữa còn dùng hết sức nâng đỡ Triệu Trạch, dự định khi ch-ếc trợ lực đạt vị trí Thủ phụ.
“Đến lúc đó, chính là Thủ phụ phu nhân. Thê tùy phu quý, nhất vinh câu vinh.”
“Tất cả những điều , đều là do khổ cực nỗ lực mới . Muội , thể rằng chăm sóc nam nhân , thể đặc biệt … Đáng tiếc, đợi đến khi lớn lên hưởng thụ.”
Tảng đá đập đầu .
Khóe mắt đau đớn cuối cùng chảy hai giọt h-u-yế-t lệ.
Mở mắt nữa, căn phòng mùa hè oi bức tĩnh lặng.
Ta trọng sinh.
Lần trọng sinh năm năm tuổi khi chuyển thế.
Năm nay, thứ tỷ tròn hai mươi sáu tuổi, phong nhã hào hoa.
Triệu Trạch hai mươi chín tuổi, sắp đến tuổi xây dựng sự nghiệp, quan trường suôn sẻ.
Lần , ông trời mắt, tất cả ký ức đều tồn tại.
Bên ngoài là giọng đau lòng của thứ tỷ.
“Đã hài t.ử thể ăn nhiều, giờ đau bụng thì xử lý ? Chờ đến khi Trạch ca ca về sẽ lột da các ngươi đấy!”
Tỳ nữ Xuân Miên nhỏ giọng : “ tiểu thư thật sự đói , đói đến nỗi ngủ …”
Giọng thứ tỷ đột nhiên mang theo tiếng nghẹn ngào: “Ngươi ý gì, ngươi khắt khe, ngược đãi tỷ ? Ta tỷ tỷ ý nghĩa gì, nếu thấy chăm sóc , cũng cần ở đây chướng mắt nữa, ngay bây giờ…”
Nàng dứt lời.
… Chát! Một tiếng t-á-t vang lên, Xuân Miên ngã xuống đất, má sưng cao.