Triệu Trạch tức đến nỗi cơm tối cũng ăn nổi.
Chỉ thứ tỷ đến nỗi mắt thấy đường, giả mù sa mưa mua rượu đến dỗ dành Triệu Trạch.
Khi trăng lên giữa trời, bảo Xuân Miên lặng lẽ đến ném đôi giày dính m-á-u gà của khe núi.
Tiếng sói tru trong núi rừng vang lên liên tiếp.
Xuân Miên gõ cửa phòng sát vách.
“Ức Thư Nhi cô nương thấy .” Nàng cố ý gọi thật to.
Bên trong im lặng lâu, mới truyền giọng trầm thấp đè nén của Triệu Trạch: “Không thấy … Phái tìm .”
“Đại nhân xem một chút –”
Không ai trả lời.
Chỉ tiếng nghẹn ngào của thứ tỷ: “… Ta hèn hạ, cố ý hạ đ-ộ-c, chẳng lẽ Nhị Lang ca ca sống bằng ch-ếc ? Ức Thư Nhi còn mặt mũi, cũng thể trở thành A Nặc của nhưng vẫn còn đây… Nhị Lang ca ca, hãy còn tình xưa nghĩa cũ, thương lấy mắt.”
Giọng Triệu Trạch ý loạn tình mê: “… Lần tái phạm nữa. Đợi đến ngày mai sẽ tìm đại phu giỏi nhất đến chữa cho A Nặc, nàng sẽ khỏe . Nhất định sẽ khỏe .”
Xuân Miên xong c.h.ử.i thề một tiếng.
Nàng ném chiếc áo dính m-á-u khe núi.
Ngày hôm , tiểu sa di tụng kinh sáng phát hiện h-u-yế-t y và giày dính m-á-u, bộ ngôi chùa đều kinh động.
Triệu Trạch mặc trường bào , thất hồn lạc phách, ngây ngốc thứ mắt.
“Sao thể? Sao thể?”
“A Nặc, A Nặc của , còn mười năm nữa là trưởng thành , … còn.”
Khuôn mặt dầu mỡ và gốc cằm đầy râu đó, khiến cũng c.h.ử.i thề một tiếng.
Cảm giác thật kinh tởm.
Ta từng cho rằng là chân tình đáp nhưng chỉ là vì nhớ nhung xác chuyển thế của .
Kiếp , khi cùng thứ tỷ cẩu thả, từng .
“Tiểu hài t.ử trí nhớ, sẽ quên hết.”
Không, tiểu hài t.ử trí nhớ .
Ta nhớ rõ từng câu từng chữ của bọn họ đêm khi ch-ếc.
—— “Bây giờ nghĩ , lúc dập đầu một nửa khấn xin thần linh cho nàng chuyển thế cũng là chuyện , ít nhất bây giờ Bùi gia và Viên gia ngoại tổ của nàng đều ủng hộ .”
—— “Một nửa thôi ? Trạch ca ca, đè lên tóc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tra-nam-dung-mo-tuong-den-ta-nua/c3.html.]
—— “ , còn một nửa là do bà già yếu ớt của nàng tiếp tục dập đầu. Nữ nhân đó thật ngốc, nửa đoạn đường dốc như , lên thì dễ mà xuống thì khó… Cuối cùng đến ch-ếc cũng thấy nữ nhi của đầu thai, thật là thiệt thòi.”
Buồn nôn.
Giờ tỉnh ngộ , càng thấy ghê tởm buồn nôn hơn.
Kiếp , lúc cha lâm chung, một ma ma nổi lặng lẽ báo tin cho , cầu xin ngoài gặp cha một .
Thứ tỷ t-á-t ngã xuống đất, bảo cầu xin nàng thì nàng mới cân nhắc.
Triệu Trạch một bên đầy thương tích, chỉ : “Như thế thì ngươi thật sự thích hợp gặp Bùi công .”
Những gì bọn họ nợ , từ đến nay chỉ là một mạng .
Có lẽ ánh mắt quá lạnh lùng, Xuân Miên sửng sốt một chút, chút do dự: “Vậy tiểu thư… Bây giờ chúng về Bùi gia ?”
“Không, chúng đến Viên gia ở Lâm An.”
Viên gia là nhà của quá cố của , cũng là chỗ dựa lớn nhất của .
Sống một đời, , nhanh ch.óng giả ch-ếc chạy về nhà ngoại tổ.
Mọi thứ thuộc về , đều lấy .
Cuộc đời mà trao cho , nhất định sẽ trân trọng như châu báu.
Không nên cho Triệu Trạch tất cả, một cây kim cũng xứng đáng .
Ngày trở về Viên gia ở Lâm An, bộ Viên gia đều kinh động.
Ngoại tổ mẫu khuôn mặt của khác gì nguyên .
Bà ôm lòng, liên tục gọi là gan vàng ruột ngọc, đó gọi những chắt trai cùng tuổi giới thiệu với từng một.
Nhị cữu mẫu lau nước mắt, và khi còn bé giống như đúc.
Ngoại tổ phụ thật lâu bức thư theo b.út tích của cha , trầm ngâm khẳng định: “Ức Thư Nhi là Viên gia , đương nhiên ở Viên gia, tức phụ, cực khổ ngươi hao tâm tổn trí.”
Sau mới , ngoại tổ phụ nhận chữ của là bắt chước nhưng chính vì sự bắt chước quen thuộc , ngược khiến ông tin nguồn gốc của .
Nhị cữu mẫu dịu dàng, đối xử với .
tiểu biểu ca thì , hơn ba tuổi, là nhi t.ử đ-ộ-c đinh trong nhà, nhảy tránh, ngang bướng chịu nổi.
Giờ đến , gì cũng sẽ vì mà ít mắng hơn, thế là cái gì cũng lôi .
Thêm đó, còn bày mưu cho , trực tiếp đ-á-nh bại đám tiểu t.ử gây chuyện bên ngoài.
Tiểu biểu ca càng coi như quân sư quạt mo, răm rắp theo.
Vì , đến ngày thứ ba, thuận lợi nhờ dẫn tìm vị thần y tương lai nổi tiếng khắp kinh đô nhưng hiện tại vẫn còn nghèo túng là Diệp Quy Nông.
Diệp Quy Nông vốn là một ngục , trong ngục học y thuật của cao nhân nhưng vì tài năng và sư thừa nên thể thi cử, chỉ thể một lang y nghèo túng.