Trọng sinh trả thù quận chúa cùng phu quân tra nam - C2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 02:58:49
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyện chủ nheo mắt, giọng điệu mang theo ý trêu chọc: “Thẩm đại ca vẫn thích nàng ?”

 

“Hoa Dương , tình cảm của dành cho , chẳng lẽ còn rõ?”

 

“Chỉ tiếc, Thẩm gia chỉ là quan ngũ phẩm nhỏ bé, còn là thiên kim công thần.”

 

“Nhìn từng bước thăng hoa, năm đó dù thích đến mấy, cũng dám tùy tiện cầu hôn, sợ lỡ tiền đồ của .”

 

“Khi xưa, trong xuân yến, Thái T.ử tỏ đặc biệt yêu thích Diệp Minh Sơ, sợ nàng giành mất vị trí của , nên khi Thái T.ử xuất chinh, cố ý bỏ t.h.u.ố.c rượu của nàng , khiến nàng trong lúc mơ màng cùng qua đêm.”

 

“Danh tiết của nữ t.ử một khi hủy hoại, dù là đích nữ phủ Tướng quân, cũng chỉ thể ngoan ngoãn gả Thẩm gia .”

 

Toàn như ngàn vạn mũi kim đ-â-m xuyên, từng lời từng chữ đều như sét đ-á-nh giữa trời quang.

 

Năm đó, khi và Thẩm Văn Hạc qua đêm trong cơn say, quỳ cửa phủ suốt ba ngày ba đêm, chân thành bày tỏ hối , tha thiết cầu thú.

 

Ta từng ngây thơ tin rằng đó chỉ là một sai lầm mong , ngờ tất cả đều là cái bẫy do giăng sẵn!

 

Cơn ghê tởm dâng trào như sóng lớn, cổ họng thắt , nôn khan ngừng. Căm hận cùng bi phẫn như thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.

 

Ta giật mạnh cây trâm dài cài tóc, lao về phía , một đ-a-o kết liễu đôi cẩu nam nữ .

 

Thế nhưng cơ thể mới sảy th-ai bảy ngày quá yếu ớt, chân mềm nhũn, vấp bậc thềm thư phòng, ngã nhào xuống.

 

Trong lúc ngã xuống, bên tai vẫn còn văng vẳng giọng đầy thâm tình của Thẩm Văn Hạc dành cho huyện chủ:

 

“Hoa Dương , cứ việc bay cao, Diệp Minh Sơ là thê t.ử của , cả đời cũng sánh với , thấy cũng cúi đầu hành lễ!”

 

“Nàng là phượng hoàng bay cao, còn nàng chỉ là chim sẻ nơi khuê phòng. Có ở đây, nàng đừng hòng ngày ngẩng đầu lên !”

 

“Phu nhân, phu nhân? Mau tỉnh !”

 

lay nhẹ bờ vai . Khi mở mắt, vẫn đang bàn trang điểm, nhưng trong gương phản chiếu một gương mặt xa lạ.

 

Ta sững sờ kinh hãi: “Thúy Tâm, ngươi vẫn còn sống ?!”

 

Thúy Tâm là nha hồi môn của .

 

Kiếp , khi huyện chủ đến tìm ngoài dạo chơi, chính Thúy Tâm là theo .

 

Khi đám sơn tặc giả xông , Thúy Tâm vì bảo vệ một đ-a-o xuyên tim.

 

Ta vẫn luôn cho rằng cái ch-ếc của nàng là một sự cố ngoài ý , nhưng giờ đây, mới nhận , đây chính là một vụ gi-ếc chủ đích!

 

Thẩm Văn Hạc và huyện chủ Hoa Dương chính là hung thủ.

 

Mạng của Thúy Tâm, trong mắt bọn chúng, chẳng qua chỉ là công cụ giúp vở kịch bắt cóc thêm phần chân thực mà thôi.

 

Ta siết c.h.ặ.t lấy Thúy Tâm, trong lòng ngập tràn cảm giác may mắn khi nàng vẫn còn sống.

 

Thúy Tâm hiểu vì xúc động đến , chỉ lo lắng nhắc nhở:

 

“Phu nhân còn đang mang th-ai, thể quá kích động.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tra-thu-quan-chua-cung-phu-quan-tra-nam/c2.html.]

 

Ta đặt tay lên bụng , cảm nhận ấm nhè nhẹ, ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng khuyết tỏa ánh sáng mờ nhạt.

 

Khóe môi cong lên.

 

Ông trời đối với quả thật bạc, để sống đúng đêm khi vụ bắt cóc xảy !

 

“Phu nhân hẹn huyện chủ giờ Mão cùng hội đèn, xin mau xuống, nô tỳ sẽ chải tóc giúp phu nhân.”

 

Trước khi phong huyện chủ, Hoa Dương chỉ là nữ nhi của một viên quan nhỏ.

 

Hai năm , phụ nàng lập công lớn trong triều, phong hầu, Hoa Dương cũng nhờ đó mà phong huyện chủ tam phẩm.

 

Thân phận của nàng cao hơn , lời mời của nàng , thể từ chối.

 

Thời gian cấp bách, nhanh ch.óng mở ngăn kéo, lấy một khối ngọc bội, đặt tay Thúy Tâm:

 

“Ngươi cầm miếng ngọc bội , đến Diệp phủ tìm ca ca , với rằng đêm nay, giờ , tại Hàng Liễu Hạng sơn tặc quấy nhiễu, bảo lập tức mang đến bí mật bắt gọn bọn chúng!”

 

“Nhớ kỹ, kinh động đến ngoài!”

 

Kiếp , thời điểm , ca ca khải trở về khi bình định sơn tặc.

 

Sau khi Hoa Dương huyện chủ thoát khỏi tay bọn cướp, Thái T.ử lập tức trách cứ Diệp gia, rằng ca ca diệt trừ sơn tặc triệt để, khiến bọn chúng chạy kinh thành, suýt nữa hại đến huyện chủ, từ đó mà tước công lao bình định sơn tặc của .

 

Lúc ca ca điều tra, bọn sơn tặc sớm biến mất dấu vết.

 

Cuối cùng, Diệp gia bỗng dưng truy tội và giáng chức.

 

Thẩm Văn Hạc lúc đó còn buông lời mỉa mai:

 

“Võ tướng Diệp gia cũng chỉ đến thế mà thôi, sinh một nữ nhi nhát gan, nhi t.ử cũng chẳng kẻ thể nên trò trống gì.”

 

Khi đó, sảy th-ai, thể suy nhược đến mức thể phản bác.

 

Bây giờ nhớ , chỉ còn ngập tràn thù hận.

 

Thúy Tâm thấy vẻ mặt trầm trọng, liền nhận lấy miếng ngọc bội lập tức rời .

 

Ta dõi theo bóng nàng biến mất ngoài cửa, đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai .

 

“Phu nhân, Thúy Tâm vội vã ?”

 

Ta , chạm ngay ánh mắt u ám đầy dò xét của Thẩm Văn Hạc.

 

Chỉ trong nháy mắt, trong đầu hiện lên vô cách để gi-ếc ch-ếc .

 

còn đang mang th-ai, nếu thật sự tay với lúc , e rằng chính bản sẽ chịu tổn thương .

 

Ta cố kìm nén cơn buồn nôn và sát ý trong lòng, mỉm bình thản:

 

“Ta sai Thúy Tâm đặt chỗ ở Phú Hoa Lâu. Phu quân cũng , món sữa chua ngọt ở Phú Hoa Lâu hợp khẩu vị của huyện chủ. Nàng đang giận dỗi với Thái Tử, tâm trạng nhất định , dẫn nàng ăn chút đồ ngọt, xem như dỗ dành.”

 

“Phu nhân vẫn chu đáo như .”

Loading...