Thẩm Văn Hạc như trút nghi ngờ, nhưng đột nhiên, giơ tay lên.
Toàn lạnh toát, theo bản năng siết c.h.ặ.t chuôi d-a-o găm giấu trong tay áo!
Thẩm Văn Hạc chỉ khẽ chỉnh trâm ngọc trai b.úi tóc , vẻ ngoài vẫn một mực dịu dàng, giả dối như thường lệ:
“Phu nhân, tóc nàng rối, thế trông mới .”
Lúc , một nha ngoài cửa báo tin: “Huyện chủ tới, xe ngựa đang chờ cổng phủ.”
Thẩm Văn Hạc tự đưa ngoài. Ngay khi huyện chủ bước xuống xe, ánh mắt liền dán c.h.ặ.t nàng , dời nửa khắc.
“Diệp tỷ tỷ, mau thôi, hội đèn sắp bắt đầu !”
Bọn chúng dự định hành động giờ Mão. Huyện chủ lo lắng nếu lỡ mất thời cơ, tất cả kế hoạch sẽ rối loạn.
Trước lúc rời , Thẩm Văn Hạc còn bộ tịch, nhắc nhở:
“Huyện chủ, phu nhân đang mang th-ai, phiền để tâm chăm sóc giúp.”
Huyện chủ mật khoác lấy tay , ngọt ngào:
“Đương nhiên , luôn xem Diệp tỷ tỷ như ruột thịt mà!”
Bọn giả mù sa mưa kẻ xướng hoạ, nhưng ánh mắt chẳng khác gì đang ngắm một con cừu non chờ ngày thịt.
Thế nhưng, đêm nay ai mới thực sự là kẻ đưa lên thớt, ai là đồ tể cầm d-a-o, còn thể !
Phố ngự hội bắt đầu.
Hoa Dương huyện chủ kéo tay , thúc giục:
“Mau thôi!”
Hướng nàng dẫn vẫn là con hẻm nhỏ bên sông hộ thành.
Dù hôm nay phố xá rộn ràng, nhưng con hẻm vẫn vắng vẻ như cũ.
“Thái T.ử vẫn chần chừ chịu lập Thái T.ử phi. Hôm qua tức giận cãi một trận với , từ nay về , để ý đến nữa!”
“Minh Thù tỷ tỷ, thật ngưỡng mộ tỷ và Thẩm đại ca, cả kinh thành ai mà chẳng Thẩm đại ca yêu tỷ đến nhường nào!”
Lời thì như ngưỡng mộ, nhưng giọng điệu mang đầy sự châm chọc.
Nàng tin chắc rằng chẳng thể ẩn ý trong đó.
Ta thuận miệng đáp vài câu lấy lệ, nhưng trong lòng vẫn luôn cảnh giác, cẩn thận quan sát xung quanh.
Huyện chủ trò chuyện dẫn mỗi lúc một gần hơn đến đầu hẻm Hàng Liễu.
như kiếp , khi hai bước hẻm, một nhóm hơn mười tên cướp bịt mặt liền xông , trói c.h.ặ.t chúng kéo sâu trong hẻm.
Huyện chủ còn kịp rõ mặt bọn cướp, một gậy đập ngất.
Nha theo nàng , Tùng Tuyết cũng chịu chung phận.
Tùng Tuyết vốn là tâm phúc của Thái Tử.
Để kiểm soát c.h.ặ.t chẽ vị Thái T.ử phi tương lai , sớm cài cắm tai mắt bên cạnh Hoa Dương.
Để chứng minh lòng trung thành, Hoa Dương trực tiếp thăng chức cho Tùng Tuyết, biến nàng thành nha của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tra-thu-quan-chua-cung-phu-quan-tra-nam/c3.html.]
Kiếp , khi bắt miếu hoang, Tùng Tuyết thoát nạn cùng huyện chủ, chính miệng kể với Thái T.ử về lòng trung trinh son sắt của huyện chủ dành cho .
Nàng chính là một tai mắt khác của Thái Tử.
Kiếp , huyện chủ dùng nàng để lấy lòng Thái Tử.
Kiếp , cũng sẽ lợi dụng tai mắt để vạch trần bộ mặt thật bẩn thỉu của nàng !
Chỉ điều… , những “tên cướp” chẳng động đến .
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, tên đầu lĩnh sơn tặc cởi mặt nạ, lộ một gương mặt góc cạnh, kiên nghị mà quen thuộc.
Ta sững sờ:
“Đại ca?! Sao đích đến đây?!”
Người mặt chính là Diệp Minh Thần ca ca ruột của .
Huynh khải trở về từ chiến dịch bình định thổ phỉ ở Tây Sơn, giờ đang tĩnh dưỡng trong kinh.
Ca ca thấy liền mắng tới tấp:
“Muội còn mặt mũi mà hỏi ? Muội sai Thúy Tâm đến báo tin đêm nay ở hẻm Hàng Liễu sơn tặc mai phục định bắt cóc , xong liền lập tức xách đ-a-o chạy đến, quả thật tóm một đám cường đạo!”
“Người ?”
“Nhốt hết đại lao của Diệp phủ! Muội dặn kinh động ngoài, nơi đó chính là chỗ kín đáo nhất.”
“Tốt! Tốt lắm!”
Ca ca vẫn luôn hành động dứt khoát, mà Diệp phủ gần ngay phố ngự hội. Chỉ cần Thúy Tâm truyền tin kịp thời, ca ca nhất định sẽ giúp diệt trừ sạch đám giả sơn tặc .
ngờ đích tới:
“Ca, chuyện nhỏ để phó tướng xử lý là , vai còn đang thương, ?”
Diệp Minh Thần nghiêm túc đáp:
“Muội tìm đóng giả sơn tặc để bắt cóc huyện chủ, đây mà là chuyện nhỏ ? Ta đích tới, thể yên tâm?”
Hốc mắt nóng lên.
Một ca ca như , kiếp ba kẻ khốn nạn vu cho tội ‘tiêu diệt sơn tặc triệt để’, chịu hai trăm quân côn, lưng đ-á-nh đến mức rách nát.
Vị đại tướng quân dũng mãnh thiện chiến , cuối cùng sống nốt quãng đời còn xe lăn.
Cả tương lai của Diệp gia cũng vì thế mà hủy hoại.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, căm hận :
“Huyện chủ cùng Thẩm Văn Hạc cấu kết hãm hại , còn hại cả Diệp gia chúng ! Muội nhất định ăn miếng trả miếng, ca cứ theo sắp xếp của là !”
Ta đầu về phía Hoa Dương huyện chủ đang bất tỉnh đất.
Người của ca ca tay vẫn còn chừng mực, ngoài việc ngất, huyện chủ một vết thương nào.
Ta bước tới, túm lấy vạt áo của nàng , kéo thẳng lên, vén tay áo, trở tay tát mạnh!
“Chát!”
Một cái tát giòn giã vang vọng khắp con hẻm, ngay cả ca ca cũng dọa đến sững .
“Tiểu , gì ?”