Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1148

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:31:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Theo quy củ Thịnh Đường, tuổi tác kém năm tuổi liền thể lấy tỷ tương xứng, tuy ngươi năm nay bao nhiêu tuổi, nhưng xem tướng mạo ngươi, hẳn là lớn hơn năm tuổi trở lên.”

Uyển Thanh vẫn như cũ tức giận: “Cho nên cô nương ngươi nên xưng hô , xưng hô tỷ tỷ ngươi, tựa hồ tuổi tác cũng đúng.”

Tống Ngọc ái mộ Lận Thanh Dương, Lận Thanh Dương tiếp nhận tước vị Vương phủ vẫn luôn kéo dài chịu thành hôn.

Chuyện kéo dài, trực tiếp khiến Tống Ngọc đến hai mươi mốt tuổi.

Trong thế đạo hiện giờ, hai mươi mốt tuổi, là gái lỡ thì.

Uyển Thanh mười lăm tuổi, Tống Ngọc lớn hơn nàng sáu tuổi, từng bước từng bước xưng hô , quả thực thích hợp.

Đương nhiên, cũng thể hợp thích, Uyển Thanh là cố ý bóc vết sẹo của Tống Ngọc.

“Ngươi cái gì.” Tống Ngọc ghét nhất khác tuổi tác của nàng.

Vừa liền sẽ khiến nàng nhớ đến mấy năm nay vì chờ Lận Thanh Dương cưới , nàng chịu bao nhiêu ủy khuất, gặp cha bao nhiêu quở trách.

Dường như Lận Thanh Dương vẫn luôn thành hôn, tất cả đều là nàng, tất cả trách nàng vô dụng.

“Những châu báu bạc quả thực trân quý, đại tỷ cũng là tay rộng rãi, so với những sĩ phú giả Trường An thành mà tay đều rộng rãi.”

Uyển Thanh tựa hồ đang : “Cho nên đại tỷ hẳn là vô cùng coi trọng châu báu tiền bạc như .”

“Mấy thứ rơi , đại tỷ mới vội vã đ.á.n.h nha của .”

“Trúc Lăng, mau đem mấy thứ nhặt lên, bằng thật sự phụ lòng đại tỷ một mảnh tâm ý.”

Uyển Thanh khẽ thở dài, khuôn mặt nhỏ của Trúc Lăng chuyển âm thành tình, lập tức thanh thúy lên tiếng: “Vâng, cô nương.”

Nàng cúi đầu nhặt lên những châu báu trang sức rơi xuống, những thứ hiện giờ quý giá, cần thì cần.

Cô nương là hại, Tống Ngọc vốn dĩ dùng mấy thứ nhục nhã cô nương, cô nương phản kêu Tống Ngọc ăn thiệt thòi.

Không nghĩ tới cô nương còn một mặt phúc hắc như a.

“Muội nếu là thích, ……” Tống Ngọc chọc tức mặt đều đỏ.

Nàng Uyển Thanh, chợt về phía đổ , một tay kéo chiếc mũ rộng vành đầu Uyển Thanh xuống.

Mũ rộng vành rơi xuống đất, lộ một khuôn mặt trăng non như phù dung hé nở.

“Tê.” Mọi hít ngược một khí lạnh, đều vẻ của Uyển Thanh kinh sợ.

Sinh thành bộ dáng , chỉ sợ là tiên nga Thiên cung.

“Thảo nào thể hầu hạ Thanh Dương ca chu đáo đến .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ac-nu-xe-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-1148.html.]

Nói ghen ghét là dối lòng. Tống Ngọc tự phụ mạo mỹ, nhưng so với Uyển Thanh, nàng lập tức trở nên ảm đạm thất sắc.

Nàng chỉ đành dùng ngôn ngữ châm chọc mưu toan tổn thương Uyển Thanh: “Đã sinh một bộ dáng như , tự nhiên thể ý.”

Ý ngoài lời là Uyển Thanh lấy sắc thờ , chính là dựa gương mặt hồ ly tinh mới câu dẫn Lận Thanh Dương vì nàng mà phá lệ phạm giới.

“Ta , đại tỷ xưng hô thích hợp .” Tống Ngọc trong lòng toan tính điều gì, Uyển Thanh rõ ràng hơn ai hết, tự nhiên cũng chẳng thèm để ý: “Diện mạo đều là do cha ban cho, cũng cảm kích song phụ mẫu của .”

“Ngươi...” Tống Ngọc Uyển Thanh lấy sắc thờ , Uyển Thanh liền ám chỉ Tống Ngọc tuổi tác lớn.

Ai cũng chẳng nhường ai.

Hơn nữa, thế nhân đều yêu cái , ai sinh càng mỹ lệ, tự nhiên lòng càng hướng về kẻ đó. Cho nên về phía Uyển Thanh, ánh mắt miệt thị cùng khinh thường, chăng chỉ là sự kinh diễm.

Tống Ngọc bình tĩnh , dứt khoát dùng thế để kích thích Uyển Thanh: “Nghe ngươi từ nhỏ lạc đường lưu lạc bên ngoài, nếu cũng sẽ sa chân chốn thanh sắc đó. Thật là nhân tâm sinh tiếc hận.”

“Tiếc hận ?” Uyển Thanh lắc đầu: “Ta cảm thấy như .”

“Vương gia long chương phượng tư, tựa như minh nguyệt treo cao, nếu một phen sai lầm , cũng sẽ quen Vương gia. Cho nên, cũng chẳng gì đáng để tiếc hận, rốt cuộc cũng ai cũng cơ hội chiêm ngưỡng nhân vật phong tư trác tuyệt như Vương gia.”

Uyển Thanh như nhu nhược, chuyện cũng thực khách khí, nhưng thực tế, mỗi một câu Tống Ngọc , nàng đều sẽ đanh thép đáp trả.

Hiện giờ tân đế đăng cơ, Yến Cảnh là Nhiếp Chính Vương, Giang Triều Hoa là Đế Sư. Lê Thủy mấy năm nay vẫn luôn hưởng đãi ngộ đặc thù, Dự Chương Lão Vương phi cùng Tống gia càng là ỷ phần đặc thù voi đòi tiên.

Tân đế cùng triều đình sẽ tùy ý để bọn họ lộng hành kiêng nể gì như , thế tất sẽ hành động răn đe. Cho nên, Uyển Thanh cảm thấy ngày lành của bọn họ sắp đến hồi kết, mà còn sống c.h.ế.t càn ở chỗ .

Đã thế, nàng cần gì chịu đựng ủy khuất, nên phản kích thì phản kích.

“Ngươi tuổi lớn, chuyện nhưng thật hổ.” Tống Ngọc nghẹn đến mức khó thở.

Nàng nghĩ tới Uyển Thanh cũng kẻ dễ bắt nạt.

thế thì , nàng tới Trường An thành mang theo tín vật của Lão Vương phi. Có tín vật ở đây, lo gì Lận Thanh Dương đuổi Uyển Thanh .

“Trúc Lăng, chúng tiếp tục mua đồ vật .” Đem vàng bạc châu báu đều cất kỹ, Uyển Thanh với Trúc Lăng: “Vị đại tỷ khẳng khái, chúng thể cô phụ một phen tâm ý của nàng .”

.”

Trúc Lăng Uyển Thanh đang châm chọc Tống Ngọc, cố ý chọc giận nàng . Nàng càng như , Tống Ngọc liền càng đem nàng từ bên cạnh Lận Thanh Dương đuổi . Như thế, khẳng định sẽ đẩy nhanh hành động, một chút cũng chờ kịp, sẽ áp dụng biện pháp nước ấm nấu ếch xanh.

“Muội từ nhỏ lưu lạc thanh lâu, chỉ một giọng , cũng thông tuệ, thảo nào nhiều đều thích như .”

Uyển Thanh xoay định . Tống Ngọc kích thích quá mức, cam lòng bái hạ phong, dứt khoát trực tiếp vạch trần thế Uyển Thanh: “Nếu là cha , sẽ đau lòng bao nhiêu a.”

“Vị đại thẩm , ngươi chẳng sợ ghen ghét sinh mạo mỹ như tiên t.ử, nhưng cũng thể hướng khác bát nước bẩn.”

 

 

Loading...