Trọng Sinh Trở Về, Ác Nữ Xé Kịch Bản Bạch Nguyệt Quang - Chương 1151

Cập nhật lúc: 2026-01-26 04:31:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ta sẽ mau ch.óng trở về, nàng yên tâm, những gì hứa với nàng, tất cả đều sẽ giữ lời.” Yến Cảnh ôn nhu đặt một nụ hôn lên giữa trán Giang Triều Hoa.

Sau đó, thổi một tiếng huýt sáo, nội thành lập tức một con chiến mã bay nhanh chạy tới.

“Cung tiễn Nhiếp Chính Vương điện hạ!”

“Ta chờ đợi điện hạ chiến thắng trở về.”

Ly biệt là thương cảm, con đường phía là ẩn . tất cả đều tin tưởng vững chắc Yến Cảnh chuyến nhất định thể bình định chiến loạn, đ.á.n.h đuổi Oa Quốc khỏi biên cảnh Thịnh Đường, bắt sống Đông Hải Vương, tạ tội với trong thiên hạ.

“Đại quân các tướng sĩ, một đường thuận buồm xuôi gió.”

Thái hậu nắm tay Lục Minh Phong về phía vài bước. Nhìn đoàn quân rậm rạp đen nghìn nghịt, gương mặt già nua của bà dâng lên vô hạn hy vọng.

Lần , bà xưa nay từng niềm tin mãnh liệt như , tin tưởng vững chắc thắng lợi nhất định thuộc về Thịnh Đường. Tin tưởng vững chắc thiên hạ sự liên thủ mưu hoa của Yến Cảnh cùng Giang Triều Hoa, chắc chắn sẽ tới bến bờ phồn hoa.

Hơi thở ẩm ướt ập mặt. Không khô ráo như phương Bắc, cũng sống nguội như phương Nam, vùng Đông Hải một năm bốn mùa ấm áp như xuân. Nước biển vỗ mạn thuyền, tùy ý cuộn trào, nước chảy bèo trôi thông hướng nơi sâu thẳm.

“Điện hạ, thuyền gió lớn, cẩn thận .”

Trên một chiếc du thuyền to lớn, Phản Vương một trường bào đen nhánh, đầu đội kim quan. Trên gương mặt yêu nghiệt, đôi mắt đa tình thẳng về phía .

“Mấy năm nay bổn vương bôn ba ngược xuôi, sớm quen .” Phản Vương nâng tay: “Ngược là ngươi, bệnh thấp khớp cũ thế nào ?”

“Chân thuộc hạ khỏi, phiền điện hạ nhớ thương.” Trần Nguyên Cùng vẻ mặt cảm động: “Mấy năm nay điện hạ vẫn luôn sai tìm kiếm d.ư.ợ.c vật trị liệu cho thuộc hạ, cho dù thời tiết lạnh, chân cũng còn đau nữa.”

Phản Vương là một lãnh tụ đủ tư cách. Hắn quan tâm cấp , tín nhiệm tâm phúc. Cho nên, theo đều thề sống c.h.ế.t nguyện trung thành.

“Vùng Đông Xuyên ẩm ướt, thời tiết đổi, tới trong thành , ngươi hãy tìm một khách điếm khô ráo, tầng lầu cao một chút mà nghỉ ngơi.”

Phản Vương dặn dò, Trần Nguyên Cùng đầu tiên ngỗ nghịch , quỳ mặt đất: “Thuộc hạ cùng điện hạ thời thời khắc khắc ở bên . Đông Xuyên cảnh nội tất cả đều là nhãn tuyến cùng thám t.ử của Đông Hải Vương lão tặc, thuộc hạ sợ điện hạ sẽ gặp nguy hiểm.”

“Bổn vương thể cái gì nguy hiểm.” Phản Vương lạnh một tiếng: “Cho Đông Hải Vương lão tặc một trăm lá gan, cũng dám tùy tiện hành động.”

Phản Vương ngữ khí khẳng định: “Bởi vì Sơn Thạc Honda cùng với quân đội Oa Quốc cũng đều đang ở trong địa phận Đông Xuyên. Cháu trai việc gì, Yến Nam Thiên cũng một nữa phản hồi Trường An thành, chỉ riêng điểm , Oa Quốc sinh lòng nghi ngờ đối với Đông Hải Vương.”

Phản Vương thực thông thấu, cũng thực thông minh. Từ chuyện Yến Cảnh c.h.ế.t giả đến bây giờ, một loạt kế hoạch trừ bỏ dụ dỗ Na Nhiên cùng Lục Minh Duệ mắc câu, còn là vì ép Đông Hải Vương lão tặc khởi binh mưu phản.

Mảnh đất thối rữa, gieo hạt giống, cũng vô pháp tự phá đất mà lên men. Cho nên, biện pháp duy nhất đó là nó hủ bại , phá tan mặt đất đó mới thể nghĩ cách diệt trừ. Đông Hải Vương chính là mảnh đất mốc meo đó, chuyện Yến Cảnh c.h.ế.t giả chính là nhân tố thúc đẩy sự mốc meo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ac-nu-xe-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-1151.html.]

“Điện hạ minh, thuộc hạ lúc mới minh bạch.” Trần Nguyên Cùng bừng tỉnh đại ngộ.

Hắn thiệt tình khen ngợi Phản Vương: “Chính là bởi vì điện hạ đối với tiền căn hậu quả đều hiểu rõ, cho nên Nhiếp Chính Vương mới yên tâm đem việc xúi giục giao cho điện hạ ngài.”

“Đó là tự nhiên.” Phản Vương nhắc tới Yến Cảnh liền kiêu ngạo: “Cũng xem cháu trai là ai.”

“Hảo, lập tức liền tiến địa phận Đông Xuyên, về khoang thuyền đợi .”

.”

Trong khoang thuyền cũng ẩm ướt, còn bằng ở boong tàu hóng gió biển. con thuyền sắp tiến cảnh nội Đông Xuyên, cho nên trong khoang.

“Đỗ Trọng truyền tin về, đưa tin của Đông Hải Vương báo rằng, một khi điện hạ tiến Đông Xuyên thành, liền sẽ phái tiếp đãi.”

Trần Nguyên Cùng trong lòng lo lắng chỉ tăng giảm: “Điện hạ, điều thêm hai nữa đây ?”

“Điều thêm mấy cái cũng , Đông Hải Vương lão tặc cảnh giác lắm, bổn vương mang theo qua đó, khẳng định sẽ hoài nghi.”

.” Trần Nguyên Cùng cảm thấy Phản Vương quá lý. Lập tức truyền tin, điều thêm mấy ám vệ võ công cao cường theo đến cửa thành Đông Xuyên.

Kỳ thật Đông Xuyên thành lớn, chỉ là vùng biển chung quanh diện tích thập phần rộng lớn, chiếm cứ vị trí địa lý quan trọng của Thịnh Đường. Từ khi Đông Hải Vương mưu phản, Oa Quốc sự tiếp ứng của đến Đông Xuyên thành, bá tánh Đông Xuyên đều đồng lòng phản kháng.

Đông Hải Vương nóng lòng tiêu diệt những tiếng phản đối, liền sai thuộc hạ tàn nhẫn sát hại bá tánh vô tội. Lúc Đông Xuyên thành sớm phong vũ phiêu diêu, lòng hoảng loạn, bá tánh khốn khổ, đều hy vọng Yến Cảnh cùng của triều đình thể tới cứu bọn họ.

“Đã đến giờ, hẳn là sắp tới .”

Tại cửa thành, hai thị vệ phụ trách chắp đầu về phía xa, yên lặng tính toán thời gian. Trong đó một hình cao lớn, mặt vết sẹo đao, tên là Lý Đạt, là ám vệ bên Đông Hải Vương. Người còn dáng nhỏ gầy, đôi mắt khôn khéo đảo quanh, cho cảm giác thực an phận, tên là Ngô Khê.

“Lý Đạt, Phản Vương sẽ đến đúng giờ ?” Ngô Khê hỏi.

Lý Đạt lắc đầu: “Tuyệt đối sẽ .”

Lấy tính tình táo bạo khác thường của Phản Vương, thể đến đúng giờ thì đúng là gặp quỷ.

“Vậy chúng còn thời khắc chờ ở nơi ?” Ngô Khê hỏi, ý tứ là hiện giờ Sơn Thạc Honda bởi vì chuyện Yến Cảnh c.h.ế.t sống mà cùng Đông Hải Vương náo loạn vui. Phản Vương lúc tới Đông Xuyên, liệu Sơn Thạc Honda sai chủ động liên hệ với Phản Vương ?

 

 

Loading...