Bổn cung tuổi cao con nối dõi, giờ đây Chiêu Nhân tìm về, nếu Bệ hạ nguyện ý tha cho Chiêu Nhân một mạng, bổn cung nguyện đem Phi Hổ Quân do Tiên Đế ban thưởng hiến cho Bệ hạ.”
“Hứa thái phi, ngươi bằng chứng gì Lâm Gia Nhu chính là Chiêu Nhân?”
Hoàng đế long ỷ, bên cạnh , Thái hậu mặc một phượng bào, đầu đội mũ phượng, cùng Hoàng đế song song mà .
Thái hậu cũng ở đây, hễ đề cập đến Hứa thái phi, Thái hậu luôn tỏ so đo.
Gần đây như càng khiến Hoàng đế yên tâm, thứ hai, Thái hậu tự nhiên là chống lưng cho Thẩm gia.
Nếu cứ dễ dàng tha mạng Lâm Gia Nhu như , chẳng ai cũng sẽ cảm thấy Thẩm gia dễ ức h.i.ế.p .
Vậy thể diện của nàng, vị Thái hậu , còn đặt !
Hoàng đế cân nhắc mở miệng.
Không thể nghi ngờ, Phi Hổ Quân đối với vẫn là một sự dụ hoặc lớn.
nhắc đến Phi Hổ Quân, Hoàng đế khó tránh khỏi nhớ đến những lời trách móc nặng nề của Tiên Đế đối với , sự vui của Tiên Đế, khiến lòng hụt hẫng.
giờ đây chủ nhân Thịnh Đường là , quyền lớn trong tay, thể để bất kỳ mối họa ngầm nào uy h.i.ế.p đến ngôi vị hoàng đế của , uy h.i.ế.p đến giang sơn Thịnh Đường.
Phi Hổ Quân , nhưng nào Tiên Đế còn ban thưởng cho Hứa thái phi chút thế lực nào khác .
Rốt cuộc Tiên Đế sủng ái Hứa thái phi đến mức hoang đường, nếu Hứa thái phi thật sự con nối dõi, chừng ngôi vị hoàng đế đến lượt .
Ánh mắt Hoàng đế thâm sâu, long uy ngừng tỏa . Hứa thái phi Hoàng đế nghĩ đến điều gì, chỉ cảm thấy nhận Hoàng đế đang tức giận.
“Phi Hổ Quân tuy là Tiên Đế ban thưởng cho ngươi, nhưng cho cùng cũng là quân đội hoàng gia. Giờ đây Tiên Đế còn, theo lý thuyết chi Phi Hổ Quân Bệ hạ quyền thu hồi. Ngươi coi đây là áp chế, là cảm thấy giờ đây Thịnh Đường đương gia chủ vẫn là Tiên Đế ?”
Thái hậu mặt mày nhàn nhạt: “Hứa thái phi, ngươi là giờ đây là niên đại nào, là già hồ đồ?”
Thái hậu chỉ là khinh thường tranh đấu.
sự tình liên quan đến cả đời Thẩm thị, nàng nửa bước cũng nhượng.
Trang 522
Thời trẻ nàng sấm rền gió cuốn phò tá Hoàng đế đăng cơ, khi Hoàng đế đăng cơ nàng liền ủy quyền cho Hoàng đế.
Giờ đây khi đối phó Hứa thái phi, Thái hậu lấy khí thế thời trẻ, cũng gián tiếp cho Hoàng đế rằng, bởi vì nàng là mẫu của Hoàng đế nên nàng tranh, cũng nghĩa là nàng năng lực .
Thẩm thị cùng Lão Hầu gia điện, bọn họ rũ đầu hé răng.
Có Thái hậu ở đó, Hứa thái phi tuyệt đối chiếm nửa phần tiện nghi.
bọn họ cũng , Phi Hổ Quân hôm nay Hoàng đế khẳng định đoạt về tay.
“Chi quân đội là Tiên Đế ban thưởng cho bổn cung, từng chỉ cần bổn cung còn sống một ngày thì Phi Hổ Quân bổn cung thể điều khiển một ngày. Chẳng lẽ Thái hậu nương nương cũng nghi ngờ lời Tiên Đế ?”
Hứa thái phi trong lòng hừ lạnh.
Thái hậu chẳng là ghen ghét nàng , bởi mới lấy Hoàng đế áp chế nàng.
Năm đó nếu Thái hậu hãm hại nàng, nàng chừng sớm sinh hạ một nhi t.ử kế thừa giang sơn.
Nào còn đến lượt Thái hậu ỷ phận mà thuyết giáo nàng.
“Vậy ai gia hỏi ngươi, Tiên Đế lấy danh nghĩa gì mà lời ?” Thái hậu miệt thị, Hứa thái phi hề nghĩ ngợi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ac-nu-xe-kich-ban-bach-nguyet-quang/chuong-872.html.]
“Tự nhiên là lấy phận quốc chủ Thịnh Đường.”
Thái hậu hỏi điều gì, chẳng lẽ Tiên Đế còn thể là giả ? Nàng di chỉ của Tiên Đế, Hoàng đế cùng Thái hậu dám thừa nhận.
“Ngươi cũng là quốc chủ Thịnh Đường, Bệ hạ cũng là quốc chủ Thịnh Đường. Bệ hạ lấy mệnh lệnh quốc chủ thu hồi Phi Hổ Quân, gì ?”
Thái hậu : “Thế nào, chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi thể điều khiển Phi Hổ Quân, Phi Hổ Quân liền mang họ Hứa ? Hứa gia cảm thấy thể ngang hàng với hoàng thất ?”
Ánh mắt Thái hậu sắc bén về phía Hứa Mậu, Hứa Nham phía Hứa thái phi.
Hứa Mậu trong lòng thầm mắng Hứa thái phi ngu xuẩn.
Đều bảo nàng đừng xúc động như , nàng chính là .
Chẳng lẽ nàng còn Phi Hổ Quân chỉ là một cái gai trong lòng Thái hậu, mà càng là một cái gai trong lòng Hoàng đế .
Hứa thái phi vẫn còn quá ngây thơ, ngây thơ cho rằng lấy Phi Hổ Quân trao đổi thì Hoàng đế thật sự thể tha mạng Lâm Gia Nhu.
Nếu khiến Hứa gia, khiến Hứa thái phi đổ m.á.u một phen, Lâm Gia Nhu đừng hòng khỏi đại lao.
“Mẫu hậu lý, Hứa thái phi nghĩ như , Hứa gia cũng nghĩ như ?”
Hoàng đế nheo mắt, động sát ý.
Hắn vẫn luôn ưa Hứa gia.
Hứa gia ỷ Hứa thái phi cùng Tiên Đế mà một bước trở thành sĩ tộc đại gia.
Đến giờ Hứa thái phi vẫn một câu Tiên Đế, một câu Tiên Đế treo bên miệng, thế nào, coi tồn tại .
Giờ đây là chủ hưng suy!
“Thảo dân dám!”
Hoàng đế phát uy, Hứa Mậu cùng Hứa Nham mặt đầy thống khổ, thầm than Lâm Gia Nhu là một tai họa.
Sớm nên lời Hứa thị ngăn cản Hứa thái phi nhận Lâm Gia Nhu.
sự việc xảy đột ngột, bọn họ cũng nghĩ tới Lâm Gia Nhu cùng Giang Hạ cư nhiên chuyện li miêu đổi Thái t.ử.
“Đã ý , Phi Hổ Quân là của hoàng thất. Hứa thái phi dâng lệnh bài lên, liền nên nhắc yêu cầu.”
Khóe môi Thái hậu khẽ động, Hứa thái phi mồ hôi đầy đầu, thế khó xử.
nàng cam lòng, hôm nay nếu quyết định bất chấp tất cả, bất luận thế nào cũng khiến Hoàng đế thả Lâm Gia Nhu.
“Bệ hạ, Thái hậu, Phi Hổ Quân là của hoàng thất, bổn cung đối điểm dị nghị. bổn cung tay chỉ di chỉ của Tiên Đế, mà còn thủ dụ của Tiên Đế, rõ ràng thuyết minh chỉ cần bổn cung còn sống một ngày liền thể điều khiển Phi Hổ Quân một ngày, bất luận kẻ nào nhúng tay.”
Hứa thái phi ngẩng đầu: “Chẳng lẽ Bệ hạ cùng Thái hậu nương nương bất kính Tiên Đế !”
Từ trong tay áo lấy một phong thánh chỉ màu minh hoàng.
Thấy thánh chỉ, Thái hậu tiếp tục chuyện nữa.
Đem phong thánh chỉ rõ là .