Trọng sinh trở về. ta diệt sạch nhà cha ruột cặn bã - Chương 51: Xảy ra chuyện
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:33:56
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến giờ Ngọ, Tô Minh Sơn vội vàng chạy đến tiệm tạp hóa, vẻ mặt mang theo vài phần lo lắng, báo với Tô Phù: "Người thị vệ ở nhà họ Ninh thấy nữa."
Người mà nhắc đến chính là Lãnh Sơ.
Tô Phù tỏ vẻ nghi hoặc, theo bản năng đưa mắt Quý Tang. Quý Tang lén liếc Tô Vãn một cái, đó mới lên tiếng: "Hắn về kinh thành ."
Việc Tô Vãn khống chế năm thể giải thích cho , Quý Tang nghĩ một chút, chọn cách dối.
Tô Minh Sơn , thầm thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu : "Thì là về kinh thành , như , e rằng nhà họ Ninh sẽ gặp phiền phức đây." Việc đúng như ý .
Tô Minh Sơn chạy vội đến đây, kịp dùng bữa. Trùng hợp đúng giờ cơm, nên ở ăn cùng.
Số trong tiệm tạp hóa nhiều hơn thường ngày. Trước đó, Tô Phù mua một chiếc bàn lớn hơn, đặt ở góc nhà.
Nàng liền bảo Dư Thiết dọn . Tô Vãn nhỏ bé như một chú chim vui vẻ, chạy lên chạy xuống sắp xếp đũa, bận rộn ngừng.
Vương Thuận cũng ở ăn cơm, nhưng sợ Tô Phù từ chối, vì lúng túng ở cửa, tiến mà lùi cũng xong, lòng đầy rối rắm và bối rối.
Hắn nghĩ thầm, cũng việc , còn cần tiền công, chẳng lẽ bao cơm ?
Dung Hoài nhân lúc Tô Phù bếp bưng cơm, liền nháy mắt hiệu cho Quý Tang. Quý Tang hiểu ý, khoanh tay bước tới, thần sắc lạnh lùng Vương Thuận.
Hắn lời nào, chỉ đó thôi khiến Vương Thuận sợ đến mức tay chân lời.
"Ta... ... ." Vương Thuận nuốt nước bọt, đáng thương lưng bước .
Cứ một bước ngoái đầu , trong lòng mong Tô Phù nhanh ch.óng giữ . tiếc , nàng đang bận rộn trong bếp, hề chuyện .
"Buổi chiều nhớ quét dọn sân đấy." Vương Thuận còn bước khỏi cửa thấy lời của Quý Tang, chân loạng choạng, suýt ngã ngoài. Sau khi lấy thăng bằng một cách chật vật, vội vàng rời .
"Vương Thuận ? Sao ăn cơm?" Đến khi Tô Phù bàn, mới phát hiện thiếu Vương Thuận.
"Hắn , gọi về nhà ăn cơm." Dung Hoài nghiêm chỉnh .
"Mẹ gọi ? Ta còn định vì cần tiền công nên bao cơm cho . Đã thì thôi ."
"Mọi mau ăn , cơm canh sắp nguội hết ." Tô Phù nhiệt tình mời dùng bữa.
"Mau ăn , con đói . Cậu cũng ăn ạ." Tô Vãn thích những món nàng nấu. Trong lòng nàng, cơm nấu là ngon nhất, ngay cả sơn hào hải vị ở t.ửu lâu cũng khó sánh bằng.
Mỗi ăn cơm, nàng đều thể ăn hết hai bát cơm lớn như gió cuốn mây tan.
Mấy lớn Tô Vãn ăn uống ngon lành đáng yêu, khóe môi khẽ cong lên. Dung Hoài còn đặc biệt gắp một miếng thịt kho tàu đặt chén Tô Vãn, ôn hòa : "Ăn nhiều thịt , mau lớn."
Tô Vãn ngọt ngào với Dung Hoài, cũng gắp một miếng thịt đưa cho , giọng trong trẻo : "Dung thúc thúc cũng ăn nhiều ."
Cảnh tượng ấm áp lọt mắt Tô Minh Sơn, đầy ý . Vừa ăn cơm, kín đáo quan sát lời và hành động của Dung Hoài.
Muội là Đại tướng quân, quả nhiên khí độ bất phàm trong từng cử chỉ. Nếu như...
Nghĩ đến đây, Tô Minh Sơn lắc đầu, thôi bỏ , cứ sống ở Thanh Hà Thôn . Người phàm thì nên sống cuộc đời bình phàm.
Quý Tang lén thấy tai Dung Hoài ửng đỏ bất thường khi liếc Tô Phù. Hắn khẽ rũ mắt, chuyện là .
Ngày tháng cứ thế trôi qua một cách ấm áp và bình dị.
Thời gian trôi nhanh, thoáng cái qua một tháng.
Với nỗ lực trong suốt một tháng, Tô Vãn cuối cùng cũng Trúc Cơ thành công, đồng thời bước đầu ngưng luyện Thần Thức.
Tuy Thần Thức còn yếu ớt, nhưng vẫn hơn .
Đồng thời, nàng cũng lĩnh ngộ thấu đáo thức thứ ba của Huyền Vũ Mộc Quyết: Thanh Mộc Hóa Đằng. Thức cơ sở sẵn , tăng cường độ dẻo dai và khả năng kéo dài của dây mây, giúp trói buộc kẻ địch thêm chắc chắn. Không chỉ , nàng còn thể khéo léo sử dụng gai nhọn dây mây để giáng một đòn chí mạng kẻ thù.
Chỉ ba thức thôi, uy lực khá mạnh mẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-diet-sach-nha-cha-ruot-can-ba-yast/chuong-51-xay-ra-chuyen.html.]
Tô Vãn cảm thấy vẫn đủ. Nàng sẽ cố gắng hơn nữa, để đạt đến trình độ chỉ cần phất tay thể lấy thủ cấp của kẻ địch từ ngàn dặm xa.
Đó mới là điều nàng mong .
Trong một tháng , đều sống yên . Đáng là tiệm tạp hóa thêm một thành viên mới cần tiền công, đó là Trình Tấn bình phục.
Hắn bảo vệ Dung Hoài cận , khi bàn bạc với Quý Tang thì đến xin việc ở tiệm tạp hóa. Tô Phù chính là Trình Thiếu tướng quân mà Quý Tang tìm kiếm, đương nhiên đồng ý giữ .
Thế là, cái tiệm nhỏ bé đến ba công, hai . Cũng may là mấy đều cần tiền công, nếu , tiệm tạp hóa thật sự nuôi nổi họ.
Hạ Hiền hễ rảnh rỗi dẫn Tô Tâm Dao đến tiệm chơi, đôi khi Tô lão thái thái cũng đến.
Dần dà, nhà họ Tô cùng những khác trong tiệm đều trở nên quen thuộc.
Người nhà họ Tô đều Dung Hoài là tướng quân nên đối xử với đặc biệt khách khí. Đến mùa nông vụ, Quý Tang và Trình Tấn còn về thôn giúp Tô Minh Sơn đồng.
Công việc nhà khác mất vài ngày mới xong thì nhà họ Tô chỉ cần một ngày là xong hết. Dân làng vô cùng ghen tị.
Dung Hoài dường như nhớ một chuyện nhỏ, thể gọi tên Quý Tang và Trình Tấn tự nhiên. Đôi khi, còn tỉnh dậy giữa đêm và gọi tên "Dung Tuyệt".
Điều khiến Quý Tang buồn bã, vì điều đó nghĩa là đang dần khôi phục ký ức.
Khi khôi phục , họ sẽ rời để trở về biên quan.
Mèo Dịch Truyện
Tô Phù khi chuyện, ngoài mặt gì, nhưng trong lòng chút mất mát.
Hôm đó, đúng dịp sinh nhật thứ năm mươi của Tô lão thái thái, cả thôn đều đến chúc mừng.
Tô Phù cũng mở tiệm tạp hóa. Thế là Dung Hoài và những khác đều mang theo lễ vật đến Thanh Hà Thôn, chúc thọ Tô lão thái thái.
Nhà họ Hạ ở Liễu Thụ Thôn và nhà họ Dư ở Dương Thụ Thôn cũng đến đông.
Ngay cả Đình Trưởng mập mạp cũng dẫn nhà họ Vương tới.
Tổng cộng bày ba mươi bàn tiệc, nhiều hơn cả mười bàn so với chuyển nhà . Khung cảnh náo nhiệt hiếm thấy trong suốt gần năm mươi năm qua ở Thanh Hà Thôn.
Quà mừng từ phía chất đống như núi, vô cùng phong phú và mắt.
Dân làng đều ghen tị thôi. Kể từ khi Tô Phù thuê cửa hàng ở trấn, Tô gia ngày càng giàu , kết giao hết quý nhân đến quý nhân khác, thậm chí còn đến ba vị tướng quân. Thật sự khiến khác hâm mộ.
Trước đây, gặp Đình Trưởng một còn khó như lên trời, giờ nhờ phúc nhà họ Tô, ngay cả Tướng quân cũng thể tùy tiện gặp mặt. Hơn nữa còn là ba vị. Mọi đều vô cùng kích động.
Hai ông bà nhà họ Tô khép miệng.
Có thể chứng kiến cảnh tượng long trọng như trong đời, hai cảm thấy kiếp còn gì hối tiếc.
Ngay khi đang tưng bừng ăn mừng ở Thanh Hà Thôn, một nhóm lớn Mã phỉ đang tiến về phía Thanh Hà Trấn.
Thanh Hà Trấn ở vùng hẻo lánh, tin tức cô lập, gì về những cuộc chiến loạn đang xảy ở biên giới.
Quân Bắc Địch tin từ rằng Dung Tướng quân gặp biến cố, liền nhân cơ hội phát động binh biến ở biên quan.
Chủ tướng mặt, tuyến phòng thủ đương nhiên xuất hiện sơ hở. Bọn chúng liền thừa cơ xâm nhập như bầy sói đói mồi.
Và một Mã phỉ cũng lợi dụng lúc hỗn loạn , cướp bóc tiền bạc khắp nơi, gây họa cho một vùng.
"Bẩm, Đình Trưởng, Đình Trưởng, xong , đại sự ! Có một lượng lớn Mã phỉ xông Thanh Hà Trấn."
"Cái gì?" Tin tức khiến tất cả dân làng đang mặt đều kinh hãi biến sắc.
Đình Trưởng mập mạp tin , sắc mặt lập tức tái nhợt, chiếc chén rượu "choang" một tiếng rơi xuống đất, rượu b.ắ.n ướt cả giày, nhưng hề .
Hắn run rẩy đôi môi, giọng mang theo vài phần kinh hoàng và bối rối: "Việc... Việc đây?"