TRỌNG SINH TRỞ VỀ TA THÀNH TRẮC PHI CỦA THÁI TỬ - [NGOẠI TRUYỆN KIẾP TRƯỚC CỦA ÂN CỬU HÀ]
Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:17:51
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Nam Thành gặp lũ lụt, mười vạn lượng bạc cứu trợ đổ xuống nhưng nạn dân vẫn kéo về đô thành như thác đổ, chặn ngoài cổng thành.
Phụ hoàng lệnh cho điều tra.
Sau buổi triều, lão Tứ giả lả chúc mừng , ánh mắt âm hiểm đầy đố kỵ. Ta chẳng buồn để tâm, định ngoài thành tuần tra tình hình nạn dân nên lướt qua .
Hắn tiến lên một bước, thì thầm tai :
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Phụ hoàng chẳng qua là thiên vị ngươi, ngươi tưởng ngươi thực sự bản lĩnh ?"
Ta dừng bước, nhếch môi chiếu lệ:
"Cũng tạm, ít nhất vẫn hơn kẻ văn thành võ thạo như ngươi."
Hắn sững sờ, mặt xanh mét, trực tiếp bỏ .
Đứng tường thành, nạn dân đông nghịt như kiến, chân mày nhíu c.h.ặ.t. Có đến hàng ngàn , nhiều thế ?
Ta cải trang thành một tên nạn dân rách rưới, bẩn thỉu để trộn .
Dòng xếp hàng nhận cháo dài nửa dặm. Ta chen hàng, hỏi thăm một lão gia gia phía . Lão thở dốc c.h.ử.i rủa triều đình vô năng, cháo phát cho họ cát và đất.
Ta lên phía đầu hàng, thấy một thiếu nữ tầm mười sáu mười bảy tuổi đang cẩn thận đưa bát cháo cho nạn dân.
Đôi lông mày lá liễu, mắt hạnh trong veo, mang một sự thuần khiết hiếm thấy chốn cung đình – toan tính, kiêu kỳ, chỉ một tấm lòng xích thành.
Thấy tiến lên, nàng khẽ nhíu mày: "Sao ngươi chen ngang hàng?"
Ta ngẩn , nhất thời cứng họng. Nàng thở dài, vẻ mặt dịu , múc một bát cháo đầy kèm một cái bánh ngô đưa cho :
"Lần chen hàng nữa, lát nữa trả bát cho ."
Ta cầm bát cháo, thấy cổ tay trắng ngần và những đầu ngón tay hồng hào của nàng. Đó là đầu tiên tên nàng:
Đinh Yên Nhi.
Trong năm ngày sống như nạn dân, đói lả . Một hôm, bàn tay vỗ nhẹ vai .
Mở mắt là đôi mắt sáng như . Nàng đưa cho hai miếng điểm tâm và một bát .
"Ngươi là quan viên tra xét thủy nạn ?" giọng nàng trong trẻo như tiếng nhạc.
Ta giật định tay thủ tiêu vì sợ lộ phận, nàng tít mắt chỉ tay :
"Tay một vết chai nào, nhưng ngươi cũng giỏi thật, dám ăn ngủ ở đây."
Lòng mềm . Nàng hào hứng bảo:
"Ngươi nhất định tra cho rõ, lôi hết đám quan tham tàn đó xuống cho !" T
a bật : "Được."
Nhìn nàng rời trong ánh hoàng hôn, c.ắ.n một miếng điểm tâm nàng đưa. Chậc, khó ăn thật, nhưng lòng thấy hụt hẫng lạ kỳ.
Trở về cung, báo cáo sự việc nhưng giấu kín chuyện Đinh gia phát cháo. Một thương gia việc thiện giữa lúc quan ngơ là điều dễ nhắm tới.
Phụ hoàng khen ngợi , nhưng khi ngài :
"Ta xem còn ai dám nghi ngờ năng lực của ngươi"
Ta lạnh nhận : Mọi tai ương ở Nam Thành thực chất là sự dung túng của Phụ hoàng để tạo cơ hội cho lập công, để "trải t.h.ả.m" bước lên ngôi vị Thái t.ử.
Nghĩ đến những x.á.c c.h.ế.t của trẻ thơ ở Nam Thành, đau đớn nhắm mắt. Hóa nguồn cơn của đống rác rưởi chính là sự "vì " của Phụ hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-tro-ve-ta-thanh-trac-phi-cua-thai-tu/ngoai-truyen-kiep-truoc-cua-an-cuu-ha.html.]
Ta tìm đến cửa tiệm của nàng, chỉ để đôi mắt sạch trong một nữa. Thấy nàng, tự ti lùi bước:
"Lần , việc . Mọi chuyện dường như là vì mà ."
Nàng hiểu tranh đấu chính trị, nàng chỉ xoa đầu như xoa đầu một đứa trẻ:
"Đừng lấy lầm của khác để trừng phạt bản ."
Khoảnh khắc , thầm ghen tị với cơn gió đang vờn lọn tóc nàng.
khi nàng vị hôn phu – một kẻ tên Tần T.ử Trúc, chọn thiêu rụi thông tin về nàng cùng bộ quần áo bẩn thỉu lò lửa, chôn vùi tâm tư nên .
Lão Tam "tử nhi phục sinh" trở về, hóa chính là Tần T.ử Trúc.
Phụ hoàng ép cưới Hà Oánh để củng cố thế lực, từ chối. Ngài ném nghiên mực chân :
"Nếu mẫu ngươi vì sinh ngươi mà mất mạng, ngươi tưởng đưa ngôi vị cho ngươi ?"
Ta phế vị Thái t.ử vì lời đồn "huyết thống thuần khiết". Thực , Phụ hoàng đối xử với vì yêu, mà vì áy náy với mẫu quá cố của .
Ngài và lão Tam thật giống – đều là những kẻ đa tình nhưng tàn nhẫn.
Ta giam lỏng. Ngày Ân Càn nhận phận, đến khoe khoang với bằng ánh mắt âm hiểm.
Ta tự hỏi Đinh Yên Nhi bộ mặt của ? tự giễu: Liên quan gì đến ...
Cuối cùng, "" chọn cách bức cung và "c.h.ế.t" trong loạn quân. Ta rời khỏi đô thành, ẩn cư ở một ngôi làng nhỏ.
Ta dám ngóng tin nàng nữa. ba năm , c.h.ế.t lặng khi dân làng bàn tán về cái c.h.ế.t của nàng.
Lần đầu tiên hối hận đến thế. Hối hận vì cướp lấy nàng.
Nàng c.h.ế.t . Tự sát. Xác cốt còn. Ân Càn điên . Hắn g.i.ế.c Hà Oánh, g.i.ế.c cả thế giới để gọi tên nàng trong vô vọng. Hắn thậm chí bảo vệ nổi đứa con gái của hai .
Ta về triều đình, dẹp loạn Ân Càn.
Khi gặp , gốc cây quế, gầy sọp, mặt xám xịt vì dùng đan d.ư.ợ.c quá liều.
Hắn c.h.ế.t ở đó, nhưng cho toại nguyện. Ta sống để chịu khổ hình, để đời đời kiếp kiếp gặp nàng.
Thấm thoát hai mươi năm trôi qua. Ân Càn c.h.ế.t, đem tro cốt rải xuống sông băng để vĩnh viễn tìm thấy nàng.
Ta cưới vợ, nhận nuôi con của lão Tứ truyền ngôi, trở thành Thái thượng hoàng ngao du sơn thủy.
Nghe chùa Liên Sinh thể thực hiện ước nguyện, leo lên ngàn bậc thang với cơ thể tàn tạ.
Gặp vị trụ trì trẻ tuổi khí chất bi thiên mẫn nhân, ngài đưa một tách .
"Ngươi ước điều gì ?"
Tay run rẩy: "Điều gì cũng ?"
"Điều gì cũng ."
"Vậy ước nàng... một đời bình an hỷ lạc."
Ngày hôm , Thái thượng hoàng băng hà với nụ môi, như thể cuối cùng như nguyện.
Lúc ngài rằng, lời cầu nguyện "bình an hỷ lạc" đó khiến Đinh Yên Nhi trọng sinh.
Ngài cũng rằng, ở kiếp , sợi chỉ đỏ của hai sẽ thực sự nối .
_HẾT_