Trọng Sinh Trong Quan Tài: Lật Án Minh Cung - Chương 444: Mộng
Cập nhật lúc: 2026-03-25 09:07:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Từ Vãn bước một bước, lưng liền truyền đến giọng của Yến Hành Dư.
“Ta thể tham gia hôn lễ của con ?”
Yến Từ Vãn đầu mà cự tuyệt: “Không cần , ông ở đây bảo vệ bách tính Tây Châu, coi như là hạ lễ tân hôn nhất dành cho .”
“Vậy con còn trở về nữa ?”
“Không.”
Sau khi vứt một chữ , Yến Từ Vãn liền sải bước lưu tinh xa.
Yến Hành Dư vẫn luôn theo bóng lưng nàng, mãi cho đến khi bóng lưng nàng biến mất trong màn đêm, nàng cũng từng đầu ông một cái.
Nàng nàng còn phụ nữa, nàng nàng cần ông nữa, nàng nàng sẽ bao giờ trở về nữa.
Ông triệt để mất con gái .
Trong lòng đau đớn như d.a.o cắt, một cỗ tanh ngọt xông lên cổ họng.
Ông khom , ho một ngụm m.á.u tươi lớn.
…
Kể từ khi Yến Từ Vãn rời , Triều Lộ vẫn luôn tâm thần bất ninh. Nàng chằm chằm cổng thành lâu, mãi cho đến khi mặt trời lặn về tây, sắc trời tối sầm, vẫn thể thấy Yến Từ Vãn .
Nàng khỏi cảm thấy thấp thỏm lo âu: “A Từ sẽ xảy chuyện gì chứ?”
Lý Thừa Ca, Đỗ Lăng Châu, Cửu Thúc trong lòng cũng nắm chắc.
Bọn họ cùng thương nghị, nếu đợi đến hừng đông Yến Từ Vãn vẫn , bọn họ sẽ nghĩ cách xông trong thành tìm .
Thời gian từng chút một trôi qua, mắt thấy trời sắp sáng, bốn thể kìm nén nữa. Lý Thừa Ca lấy gói t.h.u.ố.c nổ , định lợi dụng động tĩnh do vụ nổ tạo để thu hút sự chú ý, đợi tướng sĩ giữ cửa dụ , bọn họ liền thể trộn Mật Thành.
Ngay lúc Lý Thừa Ca chuẩn châm ngòi nổ, cổng thành đột nhiên mở .
Yến Từ Vãn dắt ngựa , theo nàng còn Từ Tướng quân.
Lý Thừa Ca thấy nàng xuất hiện, vội vàng dập tắt mồi lửa châm, cất gói t.h.u.ố.c nổ , cùng ba còn chạy về phía Yến Từ Vãn.
Yến Từ Vãn đang chuyện với Từ Tướng quân, khóe mắt nàng liếc thấy các đồng bạn tới, bèn cáo từ Từ Tướng quân.
“Thúc dừng bước , .”
Từ Tướng quân rõ những ân oán giữa nàng và Tây Châu Vương, còn tưởng rằng nàng chỉ ngoài chút chuyện, nhanh sẽ trở về. Ông chủ động hỏi: “Có cần phái vài bảo vệ ?”
“Đa tạ ý của thúc, thể tự bảo vệ .”
Từ Tướng quân nhớ tới tư thế oai hùng lấy một địch mười của nàng, thầm nghĩ đây mà , võ công của Tiểu Quận chúa cao như , thật sự là giấu tài a!
Ông cũng cưỡng cầu, vuốt cằm : “Vậy cũng , đường cẩn thận, sớm về sớm.”
Yến Từ Vãn cáo từ Từ Tướng quân xong, liền cùng đám Triều Lộ rời .
Bọn họ tới mộ Tây Châu Vương phi, nơi vẫn giống như đây, gì đổi.
Năm cùng động thủ đào mộ. Người giữ mộ thấy thế, lập tức tiến lên ngăn cản, kết quả trói tay chân bịt miệng ném xuống gốc cây bên cạnh.
Cuối cùng giữ mộ chỉ thể trơ mắt quan tài của Vương phi ép đào lên.
Yến Từ Vãn dập đầu ba cái về phía quan tài: “A nương, kinh động đến giấc ngủ ngàn thu của , mong lượng thứ. Con lập tức đưa đến một nơi yên tĩnh hơn, sẽ còn ai phiền nữa.”
Sau đó nàng và Đỗ Lăng Châu cùng khiêng quan tài lên xe ngựa, do Cửu Thúc phụ trách đ.á.n.h xe, bốn còn cưỡi ngựa theo.
Trước khi rời , bọn họ quên thả tên giữ mộ xui xẻo .
Người giữ mộ khi tự do, lập tức chạy về Mật Thành báo tin.
Chuyện nhanh truyền đến tai Yến Hành Dư.
Lúc Yến Hành Dư đang giường dưỡng bệnh. Chỉ mới qua một đêm ngắn ngủi, hai bên thái dương của ông bạc trắng, khóe mắt đuôi mày thêm mấy nếp nhăn, sắc mặt tái nhợt như giấy, cả thoạt phảng phất già mười mấy tuổi.
Ông tin Quận chúa dẫn trộm quan tài của Vương phi, bệnh tình mới định đột nhiên tái phát. Ông cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, phảng phất quên mất nay là năm nào, hai mắt chằm chằm ngoài cửa, miệng ngừng lẩm bẩm.
“A Dạng, A Từ, hai đừng …”
Lục Tân Thụ vội vàng gọi đại phu tới.
Sau một phen châm cứu và uống t.h.u.ố.c, Yến Hành Dư nhắm mắt ngủ .
Đại phu dặn dò: “Bệnh của Vương gia là do tâm bệnh mà , cái gọi là tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c chữa. Những gì thể hạn, đừng để Vương gia chịu thêm kích thích nữa, để ngài nghỉ ngơi thật một thời gian, xem xem thể chuyển biến .”
Lục Tân Thụ ngoài miệng đáp , trong lòng rõ ràng, bệnh của Vương gia e là khỏi .
Bởi vì duy nhất thể chữa khỏi cho Vương gia, sẽ bao giờ trở về nữa.
…
Đoàn Yến Từ Vãn hộ tống quan tài tới cố hương của tộc nhân Ninh thị. Nơi sâu trong núi, cách biệt với thế gian, cần lo lắng phiền nữa.
Những tộc nhân Ninh thị hại năm xưa đều yên nghỉ tại đây. Yến Từ Vãn tìm thấy tên của ngoại tổ phụ và tằng ngoại tổ mẫu trong vô bia mộ. Nàng tiên dập đầu thắp hương cho hai vị trưởng bối, đó chỉ bãi đất trống bên cạnh .
“Chôn ở đây .”
Đoàn năm lập tức khai công, nhanh đào một cái hố sâu. Bọn họ cẩn thận từng li từng tí đặt quan tài trong hố, lấp đất .
Yến Từ Vãn tìm một tảng đá bia mộ, nàng dùng Ninh Đao khắc tên mẫu lên bia mộ.
Triều Lộ đặc biệt hái chút hoa dại và quả dại, đồ cúng bày bia mộ.
“A nương, ở đây nhiều tộc nhân Ninh thị, bọn họ bầu bạn với , sẽ cô đơn. Người cần lo lắng cho con, bên cạnh con cũng nhiều bằng hữu, con còn A Bà, hiện tại con sống vui vẻ. Còn một chuyện, con sắp thành , tiếc thể tận mắt con xuất giá. Tương lai con sẽ dẫn con rể của cùng đến thăm , là một dịu dàng, nhất định sẽ thích .”
Yến Từ Vãn cung cung kính kính dập đầu ba cái với mẫu .
Sau khi lời từ biệt, nàng và các đồng bạn cùng xuống núi, cưỡi ngựa về hướng Trường An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-trong-quan-tai-lat-an-minh-cung/chuong-444-mong.html.]
Lúc trở về nhẹ nhõm hơn lúc nhiều. Đoàn năm chơi, giữa đường tin bên Tây Châu hủy bỏ lệnh chinh binh, những nam đinh ép buộc tòng quân đó đều trở về nhà, tiếp tục cuộc sống của riêng .
Khi Yến Từ Vãn trở về Trường An, là trung tuần tháng mười hai.
Giữa lúc tuyết lớn bay lả tả, xe ngựa tiến cổng thành, men theo đường phố bình tiến lên.
Giữa đường Triều Lộ, Lý Thừa Ca, Đỗ Lăng Châu lượt xuống xe, cuối cùng xe ngựa dừng cung môn.
Theo quy củ xe ngựa cung, Yến Từ Vãn đang chuẩn xuống xe, xe ngựa đột nhiên chuyển động.
Nàng hướng về phía Cửu Thúc đang đ.á.n.h xe hỏi: “Sao ? Ta còn xuống xe.”
“Thánh nhân lệnh, cô thể xe cung.”
Nghe , Yến Từ Vãn vô thanh mỉm , tên trong những chuyện nhỏ nhặt luôn chu đáo.
Xe ngựa men theo cung đạo một đường tiến lên. Yến Từ Vãn xuyên qua cửa sổ xe ngoài, gió tuyết lớn, gió lạnh gào thét lướt qua bên tai, bộ thế giới phảng phất đều biến thành một màu trắng xóa.
Cảnh tượng , khiến nàng nhớ tới bản ở một thế giới khác. Nếu ban đầu nàng thể tỉnh từ trong quan tài, bản lúc biến thành một bộ hài cốt, gió tuyết ngập trời, nấm mồ hoang sâu trong núi, ngay cả một tấm bia mộ cũng , chỉ một thanh Ninh Đao cắm mộ nàng…
“Đến .” Cửu Thúc .
Yến Từ Vãn thu hồi dòng suy tư, thấy một bàn tay khớp xương rõ ràng vén rèm xe lên.
Lý Vọng bên cạnh xe, khoác áo choàng màu xám bạc, lông mi vương một bông tuyết, ánh sáng trong mắt tựa như gió xuân tháng ba, dịu dàng mà lưu luyến.
“A Từ, cuối cùng nàng cũng về .”
Yến Từ Vãn đặt tay lòng bàn tay , phát hiện ngón tay lạnh buốt.
Sau khi xuống xe, nàng thấy tóc và đầu vai Lý Vọng cũng vương ít băng tuyết. Nàng vươn tay giúp phủi vụn tuyết , hỏi: “Đợi lâu ?”
“Không lâu lắm, cũng chỉ nửa canh giờ thôi.”
Yến Từ Vãn tính toán thời gian một chút, hẳn là bắt đầu từ lúc nàng tiến cung môn, đợi ở đây .
“Sao ngốc như ? Trời lạnh thế , đợi trong phòng là .”
Lý Vọng : “Ta chỉ cần nghĩ đến việc sắp gặp nàng , liền một chút cũng thấy lạnh nữa.”
“Sau đừng chuyện ngốc nghếch như nữa, thôi.”
“Ừm.”
Hai tay trong tay men theo bậc thềm lên.
Tháng sáu năm , hai cử hành hôn lễ long trọng tại Đại Minh Cung. Lý Vọng hạ chỉ đại xá thiên hạ, trong thành Trường An liên tiếp ba ngày cần cấm tiêu.
Tây Châu Vương phái đưa tới hạ lễ, ngoài vô vàng ngọc lụa là , còn một tấm Binh Ngư Phù.
—— Binh quyền của Trấn Tây Quân, chính là hạ lễ tân hôn lớn nhất mà ông tặng cho Đế Hậu.
Đêm tân hôn, Lý Vọng đặt tấm Binh Ngư Phù tay Yến Từ Vãn, : “Lần ngăn cản Tây Châu Vương khởi binh, tránh cho bách tính chịu cảnh chiến hỏa đồ độc, chuyện nàng lập công lớn, đây là phần thưởng nàng đáng nhận.”
Yến Từ Vãn vuốt ve Binh Ngư Phù trong tay, ngậm hỏi: “Lẽ nào phần thưởng của chỉ cái ?”
“Nàng còn gì nữa? Chỉ cần , đều cho nàng.”
Yến Từ Vãn ném Binh Ngư Phù sang một bên, đó dùng ngón tay móc lấy đai lưng của Lý Vọng.
“Đây là đấy nhé.”
Lý Vọng ôm lấy eo nàng, cúi đầu bên tai nàng: “Đế vương một lời hứa đáng giá ngàn vàng.”
Yến Từ Vãn nhỏ giọng : “Đêm nay ở .”
Lý Vọng bật : “Được.”
Trên bình phong thêu long phụng trình tường, bóng dáng hai ôm c.h.ặ.t lấy .
Đêm xuân cảnh , nến đỏ trướng ấm, chuyện đó thể thêm.
Nhiều năm , Yến Từ Vãn và Lý Vọng tuần du phương nam, trong triều giao cho Thái t.ử giám quốc.
Khi hai phu thê ngang qua Tương Thủy Hà gần Tương Châu, Yến Từ Vãn đặc biệt sai tìm tới tiền giấy nến thơm.
Nàng xổm bên bờ sông, ném từng tờ tiền giấy trong chậu lửa.
Lý Vọng hỏi: “Nàng đây là đang tế điện ai ?”
Yến Từ Vãn dòng nước sông lững lờ, chậm rãi thốt một chữ: “Ta.”
Lý Vọng nhíu mày: “Đừng bậy.”
“Ta từng một giấc mộng, trong mộng c.h.ế.t ở con sông . Khi tìm thấy , là một bộ hài cốt , ai thể giúp giải độc, cuối cùng cũng chỉ thể độc phát vong. Tây Châu Vương phát binh đ.á.n.h Trường An, nhiều bách tính vô tội mất mạng, bộ thiên hạ đều là một mảnh hỗn loạn.”
Lý Vọng chỉ nàng miêu tả, trong lòng liền giống như một tảng đá lớn đè nặng, cực kỳ trầm trọng.
Chàng : “Đó chỉ là một giấc mộng mà thôi.”
Yến Từ Vãn đốt xong tờ tiền giấy cuối cùng, dậy mỉm với .
“ , chỉ là một giấc mộng.”
Lý Vọng dùng khăn thêu giúp nàng lau sạch tro bụi ngón tay: “Tiếp theo chúng ?”
Yến Từ Vãn suy nghĩ một chút: “Đi Đông Đô , còn thể bái phỏng Đỗ Lão phu nhân một chút.”
Lý Vọng vuốt cằm: “Được, cũng lâu gặp lão nhân gia .”
Hai thuyền men theo Tương Thủy Hà một đường về hướng đông. Tro tàn tiền giấy để bên bờ sông nhanh gió thổi tan, tro giấy bay lả tả rắc mặt sông, theo sóng nước nhẹ nhàng dập dềnh.
Tiền trần vãng sự, đều tựa như mà tiêu tán .
(Hoàn chính văn)