TRỌNG SINH VÀO NGÀY TÂN HÔN CỦA TIỀN PHU - Chương 100: Từ chức vụ

Cập nhật lúc: 2026-02-14 01:29:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đến ai khác chính là Nhiêu ca nhi từ Kinh thành trở về cùng với bà v.ú tên Đổng thị.

Ngày mười sáu tháng Giêng, thư viện mở khóa giảng dạy, Trần phu t.ử cũng vội vã về để dạy dỗ cho các học trò của .

Một tháng gặp, Nhiêu ca nhi thấy Lâm Ngọc Hòa hề chút xa lạ nào.

Ngược còn vô cùng phấn khích, vẫn như thường lệ mà nắm c.h.ặ.t vạt áo Lâm Ngọc Hòa buông.

Lâm Ngọc Hòa cẩn thận đ.á.n.h giá Nhiêu ca nhi một lượt, thấy khuôn mặt Tiểu t.ử tròn trịa hơn một chút.

Nàng hài lòng : “Xem ăn uống đầy đủ, lời lắm.”

“Cô cô, ở đây ạ?”

“Ta hỏi Vận Nhi, nó cũng .”

Lâm Ngọc Hòa nhẹ nhàng : “Nơi mới là nhà của cô. Trước đây chỉ là tạm ở nhà của Vận Nhi thôi.”

“Thì , cũng , con đến tìm cô cô là .”

Đổng thị vẫn chút manh mối, hơn nữa, mấy tháng ở Tạ gia, bà cũng , mối quan hệ giữa Tạ Thư Hoài và Lâm Ngọc Hòa tuyệt đối đơn giản như là họ hàng.

Chỉ là lão gia nhà bà đối với Lâm Ngọc Hòa cũng ý đó, nên bà cũng hỏi thêm.

Đổng thị thấy hậu viện rộng rãi, nếu Nhiêu ca nhi đến đây học tập, e là còn bất tiện hơn ở Tạ gia.

Bà thử cẩn thận đề nghị: “Lâm nương t.ử, ca nhi ngày ngày đều nhớ cô, vẫn rời cô.”

“Đến đây sẽ phiền đến ca ca và tẩu tẩu của cô, là cô theo chúng về phủ ?”

Nhiêu ca nhi cũng hai mắt đầy trông mong.

Về chuyện , trong lòng Lâm Ngọc Hòa tính toán riêng, hôm nay Đổng thị hỏi .

Nàng vặn thể nhân cơ hội để tỏ rõ thái độ của : “Nãi nãi, phủ sẽ .”

“Nhà ca ca và tẩu tẩu cũng tiện, ca nhi hiện giờ trở nên cởi mở hơn nhiều .”

“Phiền về với Trần phu t.ử rằng, chức vụ , cũng xin nghỉ luôn.”

Đổng thị lập tức ngây tại chỗ.

Nhiêu ca nhi lập tức đỏ hoe mắt: “Cô cô, cô chăm sóc con nữa ? Có thích Nhiêu Nhi nữa ?”

Lâm Ngọc Hòa kéo Nhiêu ca nhi bên cạnh , ôm lòng kiên nhẫn giải thích: “Cô cô thích ca nhi chứ.”

“Ca nhi hiểu chuyện, còn quan tâm khác, cô cô chỉ thích một chút, mà là thích.”

“Sau , tuy thể ngày ngày chăm sóc con như , nhưng khi cô cô thời gian rảnh, vẫn thể dẫn con lên núi hoặc chơi nơi khác mà, ?”

“Hơn nữa, mấy ngọn núi ở Hồng Diệp Thôn và Thanh Thủy Loan chúng đều hết .”

“Sau chúng thể dạo quanh vùng huyện nha, chẳng ?”

“Ca nhi thích vẽ tranh, thích gia súc, cô cô cũng chuyện thích mà.”

“Cô cô đều ủng hộ con, con ủng hộ cô cô ?”

Nhiêu ca nhi còn nháo nữa, mà chăm chú suy nghĩ một lát.

“Vậy cô cô thích chuyện gì ạ?”

Lâm Ngọc Hòa lấy khăn tay trong tay Nhiêu ca nhi , lau nước mắt mặt Tiểu t.ử , : “Cô cô thông minh bằng ca nhi, cô cô thích bán đồ ăn vặt.”

“Dựa sức lao động của chính , kiếm lấy bạc.”

Nhiêu ca nhi cũng tự chủ Lâm Ngọc Hòa chọc cho bật , đó hỏi: “Vậy bao lâu con mới gặp cô cô ạ?”

“Cô cô chỉ bữa sáng thôi, khi con học xong bài vở, buổi xế chiều là thể cùng nãi nãi đến tìm .”

“Cô cô chỉ mong sự khuyến khích và ủng hộ của con và… Vận Nhi.”

Nghĩ tới Vận tỷ nhi, l.ồ.ng n.g.ự.c Lâm Ngọc Hòa vẫn ngừng nhói lên một cơn đau.

Nhiêu ca nhi lập tức tỏ thái độ: “Chỉ cần mỗi ngày đến gặp cô cô, Nhiêu Nhi đương nhiên sẽ ủng hộ cô cô.”

“Chỉ là cô cô, Vận Nhi chuyện đợi con về bàn bạc, là chuyện gì ạ?”

Lâm Ngọc Hòa nhắc đến Tạ Thư Hoài, : “Không chuyện gì cả, chắc là Vận Nhi nhớ nhầm thôi.”

“Đến lúc đó chúng ngoài chơi, thể gọi Vận Nhi cùng ?”

“Đương nhiên thể, chỉ cần nhà nàng đồng ý là .”

Cuối cùng cũng thuyết phục vị tổ tông nhỏ , còn chuyện phiền lòng, Nhiêu ca nhi liền theo ba đứa trẻ sân chơi đùa.

Lúc , bà v.ú mới thành tâm khuyên giải: “Lâm nương t.ử, cô suy nghĩ kỹ càng chứ. Nguyệt tiền mà lão gia cho cô, đủ để ba mẫu t.ử cô sống sung túc , tại cô nhất định tự vất vả như ?”

“Nãi nãi, Nhiêu ca nhi chăm sóc là đủ . Nếu quen sống trong cảnh an nhàn, sẽ dễ dàng lạc lối mất.”

Ý nghĩ thật sự trong lòng Lâm Ngọc Hòa là ràng buộc trong phủ của nhà họ Trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-vao-ngay-tan-hon-cua-tien-phu/chuong-100-tu-chuc-vu.html.]

Một khi nhà họ Trần thì tuân theo quy củ của nhà họ Trần, e rằng chỉ cần đến thăm nhà ca ca và tẩu tẩu cũng xin phép quan gia.

Tiền lương tuy hậu hĩnh, nhưng tự do.

Tuy nàng kiếm nhiều bằng khoản tiền công , nhưng thứ đều là tự do.

Mệt thì nghỉ ngơi, cũng ai chỉ trích nàng.

Bảo mẫu về kể chuyện , Trần Cẩn Trạm phần kinh ngạc.

Sinh hoạt của dân chúng vốn luôn khốn khó, tiền công bốn lạng bạc mà trả, e rằng khó tìm nơi thứ hai ở Hứa Dương.

Không ngờ Lâm Ngọc Hòa thể hào phóng từ chối, tự bán đồ ăn vặt.

Trong lòng nảy sinh sự kính phục.

Lại nàng là nữ t.ử còn mang theo con nhỏ, cho rằng nàng tuổi còn trẻ nên việc dễ xốc nổi.

Hắn cùng Lâm nương t.ử vốn là nam nữ khác biệt, bảo mẫu khuyên nổi.

Ngày hôm , tìm đến Tạ Thư Hoài.

Vừa mới nhập học lâu, việc cần lo vốn nhiều, Trần Cẩn Trạm ngắn gọn: “Thư Hoài, vị thích Lâm nương t.ử nhà ngươi, nàng xin nghỉ việc ở nhà , đang bán đồ dùng điểm tâm.”

“Ngươi khuyên bảo nàng , nàng là nữ t.ử mang theo một hài t.ử vốn vất vả, đừng hành động bốc đồng.”

Kể từ khi Lâm Ngọc Hòa rời , trong lòng Tạ Thư Hoài như tảng đá lớn đè nặng.

Chỉ cần nhắc đến Lâm Ngọc Hòa, thở của liền trở nên nặng nề vô cùng.

Trong lòng Lâm Ngọc Hòa , chỉ danh lợi, sự thật tàn khốc khiến tan nát.

Lúc Trần Cẩn Trạm nhắc đến, ngoài sự kinh ngạc nho nhỏ, còn tâm trí nào để nghĩ đến chuyện khác nữa.

Sắc mặt uể oải, lạnh lùng : “Phu t.ử, chuyện của phu nhân, vi sinh ái, học sinh còn việc xin cáo lui.”

Lâm gia ở Thanh Thủy Loan.

Ngày rằm hàng tháng là lúc phủ Lý phát tiền công.

Gà Mái Leo Núi

Thu Nhi lĩnh tiền công về, ngoài việc giữ một phần nhỏ dùng cho bản , còn đều giao cho Uông thị.

Trong nhà cũng còn ồn ào như , Thụy ca nhi và Phong ca nhi đều học ở tư thục.

Điều khiến nàng bất ngờ là, nương thể hòa hợp vui vẻ với biểu di nương là Khúc thị.

Hai trong bếp vui vẻ, “Phượng tỷ tỷ, chỉ cần chuyên tâm dưỡng t.h.a.i là , cam đoan chăm sóc cho tỷ thật thoải mái.”

“Đồ ăn hàng ngày, tuy thể sánh bằng cá thịt đầy bàn của nhà quyền quý, nhưng gạo bột vẫn đủ ăn.”

“Đợi hài t.ử trong bụng tỷ chào đời, cam đoan sẽ tổ chức một lễ mừng thật long trọng cho tỷ và trượng phu của Thụy nhi.”

“Đến lúc đó mời hết tất cả các vị thích của chúng đến, lúc đều tỷ hai chúng một nhà .”

Uông thị xúc động: “Loan nhi thật , đều theo .”

“Muội yên tâm, đối xử với như , tự nhiên sẽ cùng các sống .”

Cho đến khi Thu Nhi ở ngoài sân gọi một tiếng, hai mới ngừng chuyện, lượt từ trong bếp .

Khúc thị mẫu nữ chuyện , trong bếp bận rộn.

Uông thị thì dẫn Thu Nhi phòng .

Càng yên tĩnh như , Thu Nhi càng cảm thấy Khúc thị điều mờ ám, tiếp xúc nửa năm, nàng cũng coi như hiểu tính cách của biểu di nương .

Thích tranh cường háo thắng, tuyệt đối chịu thiệt thòi dù chỉ một chút.

Nhanh ch.óng tính đổi nết như , giống nàng , nhất định là nàng đang ngấm ngầm bày mưu tính kế gì đó.

Thu Nhi mặt đầy cảnh giác, lòng bất an khuyên nhủ: “Nương, là cơm nước của và Thụy nhi, vẫn nên tự nấu , nhi yên lòng.”

“Nếu biểu di nương cho, hãy bảo biểu di nương phu, xây cho một cái bếp lò khác.”

“Đồ ăn tự khóa kỹ, nước giếng trong sân cũng đừng dùng.”

“Tiền bạc nhi đưa cho hàng tháng cũng đủ , đủ để nuôi và Phong nhi.”

Những lời Thu Nhi , Uông thị sớm cảnh giác, nhỏ giọng thì thầm: “Thu Nhi yên tâm, nương lén mang đồ ăn nàng nấu ngoài, nhờ đại phu xem qua, vấn đề gì.”

“Số bạc ngươi đưa cho nương, giữ để chuẩn của hồi môn cho con, còn nữa, chi tiêu của con nhiều.”

“Đã hôm nay con đến đây, thì giúp nương dọn đồ .”

Lúc Thu Nhi mới chú ý tới, chăn nệm và y phục giường của Uông thị gói .

“Nương, dọn ạ?”

“Biểu di nương của con bảo dọn đến chính phòng của Phương đại nương t.ử ngày xưa ở.”

Trong lòng Thu Nhi đột nhiên thắt .

 

Loading...